Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế vẫn chưa hiểu được hàm ý trong lời nói của Vinh Mặc, tiếp tục gật đầu phụ họa nói: "Người già mà, rất thích đông vui, chắc chắn muốn tổ chức tiệc mừng thọ vô cùng náo nhiệt..."

Nói xong cô lại hỏi: "Anh nói hơn nữa cái gì?"

Vinh Mặc nhìn cô, cố gắng gần sự thật hơn một bước: "Hơn nữa, nhà anh rất giàu."

Miệng Sầm Tuế đang ăn cơm, chớp mắt nhìn anh, hơi suy ngẫm ý tứ trong lời nói của anh, biểu cảm và giọng điệu rất bình thường. Sau đó nuốt cơm xuống hỏi: "Anh có ý gì? Rốt cuộc là anh muốn nói gì với em?"

Thấy cô cuối cùng cũng nghe ra điểm không thích hợp và bắt đầu hỏi.

Nhưng Vinh Mặc lại cố ý thừa nước đục thả câu, định chờ cho sự tò mò của cô tăng lên mới nói ra, lộ ra như vậy cũng không quá đột ngột.

Vậy nên anh lại nói: "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi nói cho em biết."

Sầm Tuế cầm đũa nhìn anh, cảm thấy hôm nay anh rất thần bí.

Nhưng cô cũng không truy hỏi, nhíu mày tiếp tục ăn cơm, trong lòng nghĩ rốt cuộc anh muốn nói gì. Vừa nghĩ vừa ngẩng đầu nhìn Vinh Mặc, dáng vẻ muốn nhìn thấu anh.

***

Sau khi ăn uống xong, chén đũa cũng bỏ vào trong máy rửa chén.

Sầm Tuế ngồi xếp bằng trên ghế salon đối diện với Vinh Mặc, một tay đặt bên cạnh sờ đầu của tiểu Hắc.



Sờ một lúc, cô nhìn Vinh Mặc nói: "Anh nói đi, rốt cuộc là anh có chuyện gì giấu em?"

Vinh Mặc đưa tay tới kéo tay Sầm Tuế lại rồi nắm trong lòng bàn tay của mình, giống như sợ cô sẽ chạy mất.

Nắm xong mới nhìn cô nói: "Cũng không phải cố ý muốn giấu diếm em, lúc đầu đúng là nghĩ cứ như vậy với em cả đời, vô cùng đơn giản làm vườn nuôi chó, nhưng sau này anh nghĩ, cảm thấy muốn cho em nhiều hơn."

Sầm Tuế nghe xong mơ hồ, nhưng chỉ nhìn anh.

Trong đầu cô hỗn loạn không nghĩ ra manh mối, cũng lười suy đoán thêm, trực tiếp nhìn Vinh Mặc hỏi: "Anh nói rõ hơn đi."

Vinh Mặc nhẹ nhàng hít vào, bóp tay cô chặt hơn.

Sau đó anh nhìn cô, bất cứ giá nào cũng phải nói: "Ông nội của anh tên là 6666Vinh Tri Hành."

Nghe thấy ba chữ "Vinh Tri Hành", trong nháy mắt Sầm Tuế hơi sửng sốt.

Sau đó, một manh mối lý giải cho những hỗn loạn trong đầu, cô tỏ ra không dám tin nhìn Vinh Mặc: "Anh nói cái gì? Ông nội anh tên là Vinh Tri Hành sao? Là người mà em đang nghĩ tới, hay là... Trùng tên?"

Vinh Mặc thành thật nói: "Không phải trùng tên, đúng là người mà em đang nghĩ."

Biểu cảm của Sầm Tuế càng mơ hồ hơn, còn có suy nghĩ khó tả.

Cô dùng dáng vẻ này nhìn chằm chằm Vinh Mặc một lúc rồi mở miệng nói: "Anh… Anh nói đùa đúng không? Có phải vì năm ngoái bạn cùng phòng của em khiêu khích anh, cho nên anh mới bịa ra lời nói dối này để lừa em, nhận bừa ông nội để nói mình thành con cháu nhà giàu đúng không?"

Vinh Mặc vẫn nhìn cô, giọng nói càng nghiêm túc hơn: "Không phải, anh dự định quay về nhà họ Vinh."

Đôi mắt của Sầm Tuế tiếp tục nhìn anh chằm chằm, nhìn một lúc mới nhận ra là không phải anh đang nói đùa, mà thật sự đang thành thật với cô.



Đây cũng quá đột ngột, sự đột ngột này trong nháy mắt khiến cho cả người cô nổi da gà, sau đó kinh ngạc rút mạnh nắm tay từ trong lòng bàn tay của Vinh Mặc ra, ôm cái gối ôm vào trong ngực, sau đó còn vô ý dịch mông, cả người ngả về phía sau, kéo dài khoảng cách với Vinh Mặc.

Trong lúc nhất thời cô không thể tiêu hóa được chuyện này, lại nhìn Vinh Mặc rồi tiếp tục nói: "Chúng ta không thể ham hư vinh như vậy, người bình thường thì sao, người bình thường có hạnh phúc của người bình thường."

Vinh Mặc nhìn cô không nhịn được bật cười.

Sau đó thu lại ý cười tiếp tục nghiêm túc nhìn cô, không nói thêm nữa.

Sầm Tuế đối diện với ánh mắt của anh, nhìn nhau một lúc mới càng nhận ra những gì anh nói đều là thật.

Nên cô vô ý ôm gối trong ngực càng chặt hơn, ngón tay bấu chặt, nhìn Vinh Mặc nói: "Ông nội anh... Thật sự là Vinh Tri Hành sao?"

Vinh Mặc nhìn cô gật đầu: "Ừm, tên thật của anh là Vinh Chân."

Sầm Tuế kinh hãi đến mức hô hấp cũng rối loạn, tim đập thình thịch, ngón tay cầm gối càng ngày bấu chặt, sau đó lại nói: "Anh nói bậy! Vinh Chân trong truyền thuyết kia không phải đã sớm ra nước ngoài sao?"

Nghe nói như thế, Vinh Mặc hơi sửng sốt.

Sau đó anh nhìn Sầm Tuế hỏi: "Em từng nghe chuyện của nhà họ Vinh sao?"

Bị hỏi chuyện này, Sầm Tuế hơi tỉnh táo lại, thấp giọng nói: "Em tò mò nên có hỏi thăm."

Thấy cô từng thăm dò mình nên Vinh Mặc cảm thấy nói ra cũng sẽ thoải mái hơn, cho nên tiếp tục trả lời câu hỏi: "Lúc đó mẹ anh muốn dẫn anh cùng ra nước ngoài, nhưng anh không muốn ở cùng với bà ấy, cũng không muốn ở lại thành phố Loan Khẩu, cho nên mới tới đây."

Sầm Tuế nhìn biểu cảm khi anh nói chuyện, đến đây thì không muốn tin cũng phải tin.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...