Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vậy nên cô im lặng một lúc, nhìn Vinh Mặc rồi thử dò hỏi: "Vậy ba của anh..."

Đã sẵn sàng thành thật nên tất nhiên Vinh Mặc không có ý định giấu giếm cô bất kỳ chuyện gì.

Anh nhìn Sầm Tuế nói: "Xảy ra tai nạn xe nên ông ấy đã qua đời khi anh còn rất nhỏ."

Nghe nói như thế, trong lòng Sầm Tuế bất giác nhói lên.

Lúc đầu nghe loại chuyện này chỉ xem là tán gẫu, chuyển xảy ra đối với người khác, tự nhiên sẽ không có cảm giác gì. Bây giờ, loại chuyện này lại trực tiếp xảy ra với người ở trước mặt, cảm giác lập tức sẽ khác.

Mà loại chuyện này dù nhắc tới khi nào thì cũng là chủ đề rất nặng nề.

Sầm Tuế không biết nên nói gì, cũng không hỏi chuyện của ba anh thêm nữa, chỉ tiếp tục hỏi: "Vậy vì sao anh không ra nước ngoài, cũng không ở nhà mà lại một mình chạy tới đây mở cửa hàng đồ cổ? Còn đổi tên nữa."

Vinh Mặc nhẹ nhàng hít vào, nhìn vào mắt của Sầm Tuế.

Những chuyện này vẫn luôn chôn ở trong lòng của anh, chưa từng nói với người khác, ngay cả Vương Lãng cũng chỉ biết quan hệ của anh và gia đình không tốt, còn chuyện phía sau anh ấy cũng không biết rõ.



Nhìn Sầm Tuế một lúc, anh dùng giọng điệu nhàn nhạt mở miệng nói: "Năm đó ba anh xảy ra tai nạn xe qua đời, lúc đó trên xe cụ thể xảy ra chuyện gì anh đều không nhớ. Mẹ anh luôn nói là vì anh ở trên xe phân tán sự chú ý của ba anh nên đã hại chết ông ấy. Cho nên từ sau khi ba anh qua đời bà ấy vẫn luôn oán hận anh, trút tất cả đau khổ trong lòng bà ấy lên người anh. Về phần ông nội của anh, ông ấy có vợ và con trai riêng của mình, còn có một cô con gái vừa mới sinh. Ông ấy có một gia đình hoàn chỉnh, còn có công ty ông ấy phải quản lý. Đúng là lúc đó ông ấy cũng đã già, không có khả năng xử lý chu toàn mọi chuyện. Có lẽ cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ suốt ngày ủ rũ của mẹ anh và anh, mỗi lần nhìn thấy lại nhắc ông ấy nhớ tới mình mất con lúc tuổi già, cho nên anh và ông ấy ở chung cũng không gần gũi nhiều. Từ nhỏ đã bị mẹ anh hành hạ, anh cũng không thích cái nhà đó, sau khi trưởng thành cũng lập tức dọn ra ngoài."

Sầm Tuế yên lặng lắng nghe, sau khi nghe xong tất cả ánh mắt nhìn Vinh Mặc đều là mềm mại và đau lòng.

Vốn đang không thể tiếp nhận lời thú nhận đột ngột này, nhưng bây giờ đã đồng cảm đến mức gần như tiếp nhận sự thật.

Mũi và hốc mắt đều hơi ê ẩm.

Cô bất giác nghĩ, cô chỉ mới nghe thôi mà đã cảm thấy hụt hẫng, khổ sở đến không chịu nổi, không biết lúc anh còn nhỏ như vậy làm thế nào để sống qua được.

Một lúc sau, Sầm Tuế buông gối ôm ra, quỳ thẳng người trên ghế salon, nhích đến trước mặt của Vinh Mặc, đưa tay ôm lấy anh.

Sau khi ôm cũng không nói nhiều, chỉ là dùng cách thức như vậy để an ủi anh.

Tự nhiên cô hiểu ra, chắc chắn anh đã bị hành hạ, từ nhỏ đã không ai quan tâm, không ai yêu thương, vô cùng muốn thoát khỏi cái nhà đó, cho nên sau này khi trưởng thành mới một mình chạy tới cắm rễ ở thành phố Tô An, đổi tên và bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới.

Đột nhiên nhớ tới trước kia ông cụ Vinh nói anh từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm, lúc đó cô còn hơi khó hiểu, bây giờ coi như đã hiểu được.

Hiểu vì sao anh lại thiếu thốn tình cảm, vì sao luôn một mình, vì sao không muốn nhắc tới nhà họ Vinh.



Vinh Mặc bị cô ôm không nhúc nhích được, chỉ cảm thấy ấm áp, trong lòng rất yên ổn.

Sầm Tuế ôm anh một lúc mới mở miệng nói: "Không sao, bây giờ đã có em, sau này em chính là người nhà của anh."

Nói xong cô lại ôm Vinh Mặc một lúc, sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, buông anh ra, ngồi xuống ghế salon nhìn anh hỏi: "Không đúng, nếu anh là cháu trai ruột của Vinh Tri Hành, là con cháu của nhà họ Vinh, vậy anh muốn làm gì nhà họ Vinh?"

Nói xong cũng tự mình nghĩ đến đáp án hợp lý: "Là bởi vì oán hận... Muốn trả thù nhà họ Vinh sao?"

Đối với chuyện này, Vinh Mặc vẫn có chung một câu trả lời: "Là vì Vinh Đằng làm đồ giả."

Nói xong nhìn vào mắt của Sầm Tuế, lại nói: "Cũng là ý của ông nội anh, ông ấy sợ Vinh Đằng hủy hoại nhà họ Vinh."

Trong nháy mắt Sầm Tuế cứng đờ, hình dung chuyện này trong đầu.

Cho nên trước đó Vinh Mặc nói dối cô là có ông chủ thuê anh, thật ra ông chủ đó chính là ông cụ Vinh Tri Hành, hai ông cháu bọn họ đã sớm bắt tay với nhau, định âm thầm điều tra chứng cứ làm giả của Vinh Đằng, xử lý anh ta để bảo vệ nhà họ Vinh.

Cái gì mà đấu tranh vì chính nghĩa, vốn dĩ đều là vì nhà họ Vinh.

Sầm Tuế nhẹ nhàng hít vào, bắt đầu trừng Vinh Mặc: "Thế nào? Lừa em như đồ ngốc lâu như vậy rất vui có đúng không? Chúng ta quen biết hơn hai năm, yêu nhau cũng gần nửa năm, vậy mà anh vẫn luôn lừa gạt em. Ông nội anh cũng tìm tới tận nơi, anh và ông nội anh còn cùng nhau lừa em! Thậm chí em đã phát hiện chuyện anh đang làm hàng giả, thế mà còn tiếp tục lừa em!"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...