Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 321:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sáng nay bị Khương Mẫn nhắc nhở nên cũng nghĩ thông suốt, ông cụ già rồi, nên thích gia đình hòa thuận vui vui vẻ vẻ, lúc trước phá phòng lớn thành ra như vậy nên ông cũng không tới gần đó nữa, bây giờ phòng hai cả ngày đều náo loạn, ông lại bị làm phiền nên lại đến phòng lớn.
Đây là vấn đề của việc tranh sủng.
Phòng nào làm ông cụ vui vẻ, ông cụ sẽ ưu tiên phòng đó hơn.
Một khi đã như vậy, đương nhiên anh ta sẽ nghĩ mọi biện pháp để hòa hoãn mâu thuẫn trong nhà.
Quan hệ mẹ chồng cô dâu với chị dâu em chồng tạm thời không thể hòa giải hoàn toàn được, vậy anh ta chỉ có thể để Hạ Hi ra ngoài đóng phim, để mấy người họ ít gặp nhau đi.
Làm trợ lý riêng của Vinh Đằng, Ngụy Nghị biết gần đây Vinh Đằng chịu đủ sự dày vò từ quan hệ mẹ chồng cô dâu rồi chị dâu em chồng, cho nên anh ta cũng không hỏi nhiều, trực tiếp nhận nhiệm vụ rồi đi làm việc.
Anh ta định tìm cho Hạ Hi một bộ cổ trang dài tập, để cô ta ở đoàn làm phim một hai năm gì đó.
……
Sau khi lễ mừng thọ 80 của Vinh Tri Hành kết thúc, hôm sau Sầm Tuế cùng bạn cùng phòng cũng trở về trường học.
Sinh hoạt trong trường cũng chịu ảnh hưởng quá lớn, chỉ có Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn, có vẻ thái độ của bọn họ đã thay đổi.
Trước kia, ba người thấy các cô liền ngẩng đầu, kiêu ngạo như hoa khổng tước.
Còn hiện tại thì sao, bây giờ có thể tránh liền tránh, có thể trốn xa liền trốn xa một chút, đồng thời Phí Tuyết Ni cũng không gọi điện ân ái với bạn trai trong ký túc xá nữa, chỉ đằng lên vòng bạn bè để khoe, nhưng số lần cũng ít đi.
Bởi vì dù có thể hiện thế nào thì cũng không thể tìm thấy cảm giác tồn tại nữa rồi.
Trong ký túc xá có thể yên tĩnh là chuyện tốt, Sầm Tuế, Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân cũng chưa đến nỗi nhàm chán rồi chỉ động đi chọc tức Phí Tuyết Ni, không sẽ lại gặp phải mấy chuyện phiền phức không đáng có.
Dù sao bọn họ ba chọi một, người không thoải mái vẫn sẽ là Phí Tuyết Ni.
…
Vinh Mặc chính thức trở về Nhà họ Vinh.
Mấy ngày nay anh đều khá bận, vì thế cuối tuần Sầm Tuế đều sẽ về nhà.
Chiều thứ sáu về nhà cũng kịp ăn cơm tối.
Dì Đường dọn đồ ăn lên bàn xong, Ba Sầm Mẹ Sầm cùng Đổng Tinh Tinh cùng nhau ngồi xuống, không có gì khác ngày thường cả.
Sau đó Sầm Tuế mới vừa cầm đôi đũa lên chuẩn bị ăn cơm, Ba Sầm đột nhiên lấy điện thoại ra, ấn ấn gì đó rồi để xuống trước mặt Sầm Tuế.
Sầm Tuế duỗi đầu xem, chỉ thấy trên màn hình là một bức ảnh chụp, hơn nữa còn là cô cùng Vinh Mặc, cùng với ông cụ Vinh chụp ảnh chung, là ở bữa tiệc hôm đó, cô đang cầm ly rượu nói chuyện với người khác.
Sầm Tuế nhìn thấy bức ảnh, hơi thở cô cũng trở nên gấp gáp.
Cô không nói với người nhà chuyện cô đi thành phố Loan Khẩu tham gia bữa tiệc.
Mẹ Sầm tò mò, cũng duỗi đầu nhìn vào điện thoại, sau đó hỏi Sầm Tuế: “Tuế Tuế, đây là con sao?”
Đổng Tinh Tinh cùng dì Đường cũng tò mò, đều duỗi đầu nhìn thoáng qua.
Đổng Tinh Tinh xem xong cũng sửng sốt, dì Đường hoàn toàn không nhìn ra điều gì, chỉ nói: “Tuế Tuế trang điểm như vậy thật xinh đẹp nha.”
Mẹ Sầm cũng không cảm giác có cái gì không ổn, nói theo dì Đường, “Đúng là rất xinh đẹp.”
Sầm Tuế không nói chuyện, ánh mắt dừng ở trên người Ba Sầm.
Ba Sầm đối diện nhìn cô một lúc, chờ Mẹ Sầm cùng dì Đường thảo luận xong, mới nói: “Gạt ba với mẹ con, yêu đương phải không?”
Nghe được lời này, Mẹ Sầm cùng dì Đường liền đều sửng sốt.
Mẹ Sầm quay đầu nhìn về phía Sầm Tuế, “Yêu đương? Tuế Tuế yêu đương với ai?”
Sầm Tuế không trả lời Mẹ Sầm, chỉ nhìn Ba Sầm.
Sau đó cô nắm chặt đôi đũa, thấp giọng lên tiếng: “Vâng.”
Ba Sầm cũng cầm đôi đũa lên, bày ra tư thế nhưng không ăn, ông tiếp tục hỏi: “Nghe nói là thế gia đồ cổ ở thành phố Loan Khẩu—— Nhà họ Vinh phải không? Ông lão kia, là ông cụ nhà họ Vinh, còn người kia là bạn trai con, cháu trai ông ta phải không?”
Nói tới đây, Mẹ Sầm, dì Đường cùng Đổng Tinh Tinh đều cảm giác không khí có hơi không thích hợp, ai cũng không lên tiếng.
Sầm Tuế lại nắm chặt đũa, hít sâu một hơi, một lúc sau mới lên tiếng: “Vâng.”
Sau đó cuối cùng Ba Sầm giơ đũa lên bắt đầu ăn cơm.
Ăn được hai miếng, ông vẫn dùng giọng điệu như bình thường nhưng lại có gì đó không đúng lắm, ông hỏi lại Sầm Tuế: “Nếu không phải bạn ba cũng tham gia bữa tiệc đó, lúc gặp được ba liền nói hết mọi chuyện ra thì con định giấu ba với mẹ con tới khi nào?”
Sầm Tuế nhẹ nhàng hít sâu, ngẩng đầu nhìn về phía Ba Sầm, “Con không cố ý giấu.”
Ba Sầm nhìn chằm chằm cô, “Còn không cố ý giấu? Năm ngoái mẹ con giới thiệu đối tượng cho con, con đã nói như thế nào? Vì sao con không nói thẳng con đã có bạn trai?”
Sầm Tuế nhấp môi, cô không thể nói ra được gì.
Sáng nay bị Khương Mẫn nhắc nhở nên cũng nghĩ thông suốt, ông cụ già rồi, nên thích gia đình hòa thuận vui vui vẻ vẻ, lúc trước phá phòng lớn thành ra như vậy nên ông cũng không tới gần đó nữa, bây giờ phòng hai cả ngày đều náo loạn, ông lại bị làm phiền nên lại đến phòng lớn.
Đây là vấn đề của việc tranh sủng.
Phòng nào làm ông cụ vui vẻ, ông cụ sẽ ưu tiên phòng đó hơn.
Một khi đã như vậy, đương nhiên anh ta sẽ nghĩ mọi biện pháp để hòa hoãn mâu thuẫn trong nhà.
Quan hệ mẹ chồng cô dâu với chị dâu em chồng tạm thời không thể hòa giải hoàn toàn được, vậy anh ta chỉ có thể để Hạ Hi ra ngoài đóng phim, để mấy người họ ít gặp nhau đi.
Làm trợ lý riêng của Vinh Đằng, Ngụy Nghị biết gần đây Vinh Đằng chịu đủ sự dày vò từ quan hệ mẹ chồng cô dâu rồi chị dâu em chồng, cho nên anh ta cũng không hỏi nhiều, trực tiếp nhận nhiệm vụ rồi đi làm việc.
Anh ta định tìm cho Hạ Hi một bộ cổ trang dài tập, để cô ta ở đoàn làm phim một hai năm gì đó.
……
Sau khi lễ mừng thọ 80 của Vinh Tri Hành kết thúc, hôm sau Sầm Tuế cùng bạn cùng phòng cũng trở về trường học.
Sinh hoạt trong trường cũng chịu ảnh hưởng quá lớn, chỉ có Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn, có vẻ thái độ của bọn họ đã thay đổi.
Trước kia, ba người thấy các cô liền ngẩng đầu, kiêu ngạo như hoa khổng tước.
Còn hiện tại thì sao, bây giờ có thể tránh liền tránh, có thể trốn xa liền trốn xa một chút, đồng thời Phí Tuyết Ni cũng không gọi điện ân ái với bạn trai trong ký túc xá nữa, chỉ đằng lên vòng bạn bè để khoe, nhưng số lần cũng ít đi.
Bởi vì dù có thể hiện thế nào thì cũng không thể tìm thấy cảm giác tồn tại nữa rồi.
Trong ký túc xá có thể yên tĩnh là chuyện tốt, Sầm Tuế, Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân cũng chưa đến nỗi nhàm chán rồi chỉ động đi chọc tức Phí Tuyết Ni, không sẽ lại gặp phải mấy chuyện phiền phức không đáng có.
Dù sao bọn họ ba chọi một, người không thoải mái vẫn sẽ là Phí Tuyết Ni.
…
Vinh Mặc chính thức trở về Nhà họ Vinh.
Mấy ngày nay anh đều khá bận, vì thế cuối tuần Sầm Tuế đều sẽ về nhà.
Chiều thứ sáu về nhà cũng kịp ăn cơm tối.
Dì Đường dọn đồ ăn lên bàn xong, Ba Sầm Mẹ Sầm cùng Đổng Tinh Tinh cùng nhau ngồi xuống, không có gì khác ngày thường cả.
Sau đó Sầm Tuế mới vừa cầm đôi đũa lên chuẩn bị ăn cơm, Ba Sầm đột nhiên lấy điện thoại ra, ấn ấn gì đó rồi để xuống trước mặt Sầm Tuế.
Sầm Tuế duỗi đầu xem, chỉ thấy trên màn hình là một bức ảnh chụp, hơn nữa còn là cô cùng Vinh Mặc, cùng với ông cụ Vinh chụp ảnh chung, là ở bữa tiệc hôm đó, cô đang cầm ly rượu nói chuyện với người khác.
Sầm Tuế nhìn thấy bức ảnh, hơi thở cô cũng trở nên gấp gáp.
Cô không nói với người nhà chuyện cô đi thành phố Loan Khẩu tham gia bữa tiệc.
Mẹ Sầm tò mò, cũng duỗi đầu nhìn vào điện thoại, sau đó hỏi Sầm Tuế: “Tuế Tuế, đây là con sao?”
Đổng Tinh Tinh cùng dì Đường cũng tò mò, đều duỗi đầu nhìn thoáng qua.
Đổng Tinh Tinh xem xong cũng sửng sốt, dì Đường hoàn toàn không nhìn ra điều gì, chỉ nói: “Tuế Tuế trang điểm như vậy thật xinh đẹp nha.”
Mẹ Sầm cũng không cảm giác có cái gì không ổn, nói theo dì Đường, “Đúng là rất xinh đẹp.”
Sầm Tuế không nói chuyện, ánh mắt dừng ở trên người Ba Sầm.
Ba Sầm đối diện nhìn cô một lúc, chờ Mẹ Sầm cùng dì Đường thảo luận xong, mới nói: “Gạt ba với mẹ con, yêu đương phải không?”
Nghe được lời này, Mẹ Sầm cùng dì Đường liền đều sửng sốt.
Mẹ Sầm quay đầu nhìn về phía Sầm Tuế, “Yêu đương? Tuế Tuế yêu đương với ai?”
Sầm Tuế không trả lời Mẹ Sầm, chỉ nhìn Ba Sầm.
Sau đó cô nắm chặt đôi đũa, thấp giọng lên tiếng: “Vâng.”
Ba Sầm cũng cầm đôi đũa lên, bày ra tư thế nhưng không ăn, ông tiếp tục hỏi: “Nghe nói là thế gia đồ cổ ở thành phố Loan Khẩu—— Nhà họ Vinh phải không? Ông lão kia, là ông cụ nhà họ Vinh, còn người kia là bạn trai con, cháu trai ông ta phải không?”
Nói tới đây, Mẹ Sầm, dì Đường cùng Đổng Tinh Tinh đều cảm giác không khí có hơi không thích hợp, ai cũng không lên tiếng.
Sầm Tuế lại nắm chặt đũa, hít sâu một hơi, một lúc sau mới lên tiếng: “Vâng.”
Sau đó cuối cùng Ba Sầm giơ đũa lên bắt đầu ăn cơm.
Ăn được hai miếng, ông vẫn dùng giọng điệu như bình thường nhưng lại có gì đó không đúng lắm, ông hỏi lại Sầm Tuế: “Nếu không phải bạn ba cũng tham gia bữa tiệc đó, lúc gặp được ba liền nói hết mọi chuyện ra thì con định giấu ba với mẹ con tới khi nào?”
Sầm Tuế nhẹ nhàng hít sâu, ngẩng đầu nhìn về phía Ba Sầm, “Con không cố ý giấu.”
Ba Sầm nhìn chằm chằm cô, “Còn không cố ý giấu? Năm ngoái mẹ con giới thiệu đối tượng cho con, con đã nói như thế nào? Vì sao con không nói thẳng con đã có bạn trai?”
Sầm Tuế nhấp môi, cô không thể nói ra được gì.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook