Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 323:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế vứt đũa đi, bầu không khí trên bàn ăn lại trở nên yên lặng một lúc.
Vẫn là ba Sầm thay đổi giọng điệu trước, nói một câu: "Mặc kệ nó, chúng ta ăn cơm đi."
Tuy cảm xúc của ba Sầm đã dịu đi, nhưng trên bàn ăn, vẫn không ai dám nói câu nào.
Cơm nước xong xuôi, tất cả mọi người đều đặt bát xuống bàn chạy lấy người, cũng chỉ lặng lẽ không dám làm ra hành động gì.
Mẹ Sầm đi theo ba Sầm vào phòng ngủ, sau khi đóng cửa lại bà ấy hỏi ông ấy: "Sao ông phải tức giận như vậy làm cái gì? Trước đây Tuế Tuế một lòng một dạ với Trần Vũ, không phải khóc cũng là nháo, tôi cũng chưa từng thấy ông tức giận như vậy."
Ba Sầm đứng nhéo eo, hạ tông giọng xuống: "Con bé yêu đương với ai tôi đều có thể chấp nhận, chỉ riêng việc có quan hệ với người trong vòng tròn giới đồ cổ là tôi không đồng ý."
Mẹ Sầm cũng không hiểu quan điểm này của ông ấy, bởi vì không hiểu sao mà chán ghét một cái vòng tròn đồ cổ mà trực tiếp can thiệp vào chuyện yêu đương tự do của con gái, quả thật đúng là không nói lí mà. Còn chưa có bàn chuyện cưới hỏi đâu, nếu là bàn chuyện cưới hỏi, chắc ông ấy sẽ không thèm nói chuyện luôn mất.
Bà ấy thật sự nghĩ không ra, mẹ Sầm đành phải hỏi rõ: "Rốt cuộc là tại sao?"
Ba Sầm đứng lại, cất bước đi đến bên mép giường, đỡ chân ngồi xuống.
Ngồi một lát, ông mới rũ mắt, chậm rãi nói: "Đó là vì lời dặn dò cuối cùng của ông nội tôi, lời dặn dò mà ba đã nói lại với tôi. Ông nội tôi bởi vì đổ cổ mà chết, trước khi chết đã bị người ta tra tấn, khi đó tôi vẫn còn rất nhỏ, cái gì cũng không nhớ rõ, lúc ba tôi còn sống, cũng thường xuyên gặp ác mộng. Ông ấy nói về chuyện lúc ba mẹ vẫn còn ở bên nhau, cho rằng tôi nghe không hiểu, nhưng thật ra tôi đều hiểu hết. Đợi sau này tôi lớn lên, ông ấy lại nhấn mạnh lần nữa, người của nhà họ Sầm chúng ta, nhất định không được động vào đồ cổ."
Nói xong ông ấy thở dài thật sâu, cảm thán: "Tuế Tuế được nuông chiều từ bé đến lớn, từ nhỏ đã không tiếp xúc đến mấy thứ như là đồ cổ, trong đầu chỉ có thằng nhóc nhà họ Trần kia. Con bé là con gái, tuổi cũng còn nhỏ, tôi không định nói với con bé mấy chuyện này, tóm lại con bé không hiểu cái gì cả, cũng sẽ không chạm vào đồ cổ. Nhưng tôi không hiểu tại sao con bé lại có thể quen biết nhà họ Vinh buôn đồ cổ ở thành phố Loan Khẩu chứ?"
Mẹ Sầm nghe xong ngồi xuống bên cạnh ông ấy.
Bà ấy ngồi suy nghĩ một chút rồi nói: "Người trẻ tuổi bây giờ thì có thể quen biết như thế nào chứ? Thật ra cũng chỉ là chơi đùa rồi quen biết nhau, bạn bè nương tựa lẫn nhau, có ai không quen biết được chứ? Chuyện này thật ra cũng không quá hiếm lạ."
Ba Sầm nghĩ lại thì đúng là như vậy, ông ấy thờ dài rồi không nói gì nữa.
Mẹ Sầm ngồi bên cạnh ông ấy, bà ấy nhìn ông ấy một lúc rồi nói: "Tôi có ý thế này, chuyện quá khứ cũng đã qua rồi, chúng ta không thể bởi vì quá khứ xảy ra chuyện không hay mà phủ nhận tất cả mọi thứ ở hiện lại chứ?"
Nói đến chuyện này ba Sầm lại không thay đổi quyết định, ngồi một lúc ông ấy lại nói tiếp: "Bà đừng có nói nữa, chuyện này tôi nhất định sẽ không đồng ý. Nếu con bé không nói chia tay, tôi sẽ đi tìm thằng nhóc nhà họ Vinh kia, bắt cậu ta chủ động rời khỏi con bé. Chúng nó muốn kết hôn với nhau sao, không có cửa đâu."
Mẹ Sầm: "..."
Thấy thái độ của ba Sầm kiên quyết như vậy, dáng vẻ nói như thế nào cũng không thay đổi, bà ấy cũng không nói thêm gì nữa.
***
Sầm Tuế về phòng ngồi một lúc, nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ cửa thì cửa được mở từ bên ngoài ra, Sầm Tuế quay đầu thì nhìn thấy Đồng Tinh Tinh bê thức ăn vào.
Đồng Tinh Tinh nhẹ nhàng đi đến cạnh Sầm Tuế, đem cơm đến trước mặt cô, giọng nói dịu dàng nói với cô: "Dì Đường đã hấp lại cho em đó, em ăn một chút đi."
Sầm Tuế nhìn bàn đồ ăn trước mặt, cô lại quay đầu nhìn về phía Đồng Tinh Tinh.
Nhìn một lúc, cô nói: "Tôi vừa mới cãi nhau với ba tôi mà nhìn chị có vẻ vui vẻ nhỉ?"
Đồng Tinh Tinh bị cô nói trúng tim đen nên sửng sốt, vội vàng cười chột dạ: "Sao em lại nói như vậy chứ, em và cậu cãi nhau đến mức như vậy, sao chị có thể vui vẻ được chứ? Chị vẫn hy vọng trong nhà có thể hòa thuận vui vẻ mà."
"Đây không phải nhà của cô." Sầm Tuế nhìn chằm chằm cô ta.
Đồng Tinh Tinh bỗng dưng lại sửng sốt, tiếp tục che giấu sự chột dạ trên mặt: "À... Ở đây lâu, chỉ quen miệng nên..."
Sầm Tuế không nhìn cô ta.
Cô cầm lấy đôi đũa bắt đầu ăn cơm, cô hỏi tiếp: "Chị muốn ở lại đây bao lâu? Hay là muốn ở lại đây cả đời?"
Đồng Tinh Tinh bị cô nói đến mức mặt đỏ lên vì xấu hổ.
Sầm Tuế vứt đũa đi, bầu không khí trên bàn ăn lại trở nên yên lặng một lúc.
Vẫn là ba Sầm thay đổi giọng điệu trước, nói một câu: "Mặc kệ nó, chúng ta ăn cơm đi."
Tuy cảm xúc của ba Sầm đã dịu đi, nhưng trên bàn ăn, vẫn không ai dám nói câu nào.
Cơm nước xong xuôi, tất cả mọi người đều đặt bát xuống bàn chạy lấy người, cũng chỉ lặng lẽ không dám làm ra hành động gì.
Mẹ Sầm đi theo ba Sầm vào phòng ngủ, sau khi đóng cửa lại bà ấy hỏi ông ấy: "Sao ông phải tức giận như vậy làm cái gì? Trước đây Tuế Tuế một lòng một dạ với Trần Vũ, không phải khóc cũng là nháo, tôi cũng chưa từng thấy ông tức giận như vậy."
Ba Sầm đứng nhéo eo, hạ tông giọng xuống: "Con bé yêu đương với ai tôi đều có thể chấp nhận, chỉ riêng việc có quan hệ với người trong vòng tròn giới đồ cổ là tôi không đồng ý."
Mẹ Sầm cũng không hiểu quan điểm này của ông ấy, bởi vì không hiểu sao mà chán ghét một cái vòng tròn đồ cổ mà trực tiếp can thiệp vào chuyện yêu đương tự do của con gái, quả thật đúng là không nói lí mà. Còn chưa có bàn chuyện cưới hỏi đâu, nếu là bàn chuyện cưới hỏi, chắc ông ấy sẽ không thèm nói chuyện luôn mất.
Bà ấy thật sự nghĩ không ra, mẹ Sầm đành phải hỏi rõ: "Rốt cuộc là tại sao?"
Ba Sầm đứng lại, cất bước đi đến bên mép giường, đỡ chân ngồi xuống.
Ngồi một lát, ông mới rũ mắt, chậm rãi nói: "Đó là vì lời dặn dò cuối cùng của ông nội tôi, lời dặn dò mà ba đã nói lại với tôi. Ông nội tôi bởi vì đổ cổ mà chết, trước khi chết đã bị người ta tra tấn, khi đó tôi vẫn còn rất nhỏ, cái gì cũng không nhớ rõ, lúc ba tôi còn sống, cũng thường xuyên gặp ác mộng. Ông ấy nói về chuyện lúc ba mẹ vẫn còn ở bên nhau, cho rằng tôi nghe không hiểu, nhưng thật ra tôi đều hiểu hết. Đợi sau này tôi lớn lên, ông ấy lại nhấn mạnh lần nữa, người của nhà họ Sầm chúng ta, nhất định không được động vào đồ cổ."
Nói xong ông ấy thở dài thật sâu, cảm thán: "Tuế Tuế được nuông chiều từ bé đến lớn, từ nhỏ đã không tiếp xúc đến mấy thứ như là đồ cổ, trong đầu chỉ có thằng nhóc nhà họ Trần kia. Con bé là con gái, tuổi cũng còn nhỏ, tôi không định nói với con bé mấy chuyện này, tóm lại con bé không hiểu cái gì cả, cũng sẽ không chạm vào đồ cổ. Nhưng tôi không hiểu tại sao con bé lại có thể quen biết nhà họ Vinh buôn đồ cổ ở thành phố Loan Khẩu chứ?"
Mẹ Sầm nghe xong ngồi xuống bên cạnh ông ấy.
Bà ấy ngồi suy nghĩ một chút rồi nói: "Người trẻ tuổi bây giờ thì có thể quen biết như thế nào chứ? Thật ra cũng chỉ là chơi đùa rồi quen biết nhau, bạn bè nương tựa lẫn nhau, có ai không quen biết được chứ? Chuyện này thật ra cũng không quá hiếm lạ."
Ba Sầm nghĩ lại thì đúng là như vậy, ông ấy thờ dài rồi không nói gì nữa.
Mẹ Sầm ngồi bên cạnh ông ấy, bà ấy nhìn ông ấy một lúc rồi nói: "Tôi có ý thế này, chuyện quá khứ cũng đã qua rồi, chúng ta không thể bởi vì quá khứ xảy ra chuyện không hay mà phủ nhận tất cả mọi thứ ở hiện lại chứ?"
Nói đến chuyện này ba Sầm lại không thay đổi quyết định, ngồi một lúc ông ấy lại nói tiếp: "Bà đừng có nói nữa, chuyện này tôi nhất định sẽ không đồng ý. Nếu con bé không nói chia tay, tôi sẽ đi tìm thằng nhóc nhà họ Vinh kia, bắt cậu ta chủ động rời khỏi con bé. Chúng nó muốn kết hôn với nhau sao, không có cửa đâu."
Mẹ Sầm: "..."
Thấy thái độ của ba Sầm kiên quyết như vậy, dáng vẻ nói như thế nào cũng không thay đổi, bà ấy cũng không nói thêm gì nữa.
***
Sầm Tuế về phòng ngồi một lúc, nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ cửa thì cửa được mở từ bên ngoài ra, Sầm Tuế quay đầu thì nhìn thấy Đồng Tinh Tinh bê thức ăn vào.
Đồng Tinh Tinh nhẹ nhàng đi đến cạnh Sầm Tuế, đem cơm đến trước mặt cô, giọng nói dịu dàng nói với cô: "Dì Đường đã hấp lại cho em đó, em ăn một chút đi."
Sầm Tuế nhìn bàn đồ ăn trước mặt, cô lại quay đầu nhìn về phía Đồng Tinh Tinh.
Nhìn một lúc, cô nói: "Tôi vừa mới cãi nhau với ba tôi mà nhìn chị có vẻ vui vẻ nhỉ?"
Đồng Tinh Tinh bị cô nói trúng tim đen nên sửng sốt, vội vàng cười chột dạ: "Sao em lại nói như vậy chứ, em và cậu cãi nhau đến mức như vậy, sao chị có thể vui vẻ được chứ? Chị vẫn hy vọng trong nhà có thể hòa thuận vui vẻ mà."
"Đây không phải nhà của cô." Sầm Tuế nhìn chằm chằm cô ta.
Đồng Tinh Tinh bỗng dưng lại sửng sốt, tiếp tục che giấu sự chột dạ trên mặt: "À... Ở đây lâu, chỉ quen miệng nên..."
Sầm Tuế không nhìn cô ta.
Cô cầm lấy đôi đũa bắt đầu ăn cơm, cô hỏi tiếp: "Chị muốn ở lại đây bao lâu? Hay là muốn ở lại đây cả đời?"
Đồng Tinh Tinh bị cô nói đến mức mặt đỏ lên vì xấu hổ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook