Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế chậm rãi cúi đầu ăn cơm, không đợi cô ta trả lời, cô lại nói tiếp: "Tôi nhớ hình như khoảng hai năm về trước, chị không quá thích đến nhà tôi, ở trường học thỉnh thoảng chạm mặt tôi, chị cũng sẽ tỏ ra không quen biết. Bây giờ ngay cả người đàn ông tôi chướng mắt, chị cũng phải trộm nhớ phương thức liên hệ để quyến rũ anh ta sao..."

Nói xong cô nhìn về phía Đồng Tinh Tinh: "Cô rốt cuộc đang làm cái gì vậy?"

Đồng Tinh Tinh chột dạ đến mức đứng không vững.

Cô ta miễn cưỡng ổn định hơi thở, nhưng lại chỉ có thể há miệng thở dốc, không thể nói thêm bất cứ điều gì.

Sầm Tuế thấy cô ta không nói gì, thì cũng không biết nên làm thế nào với cô ta.

Nếu cô ta là người vừa mưu mô vừa có thủ đoạn lại không biết xấu hổ thì cô còn có thể cho cô ta mấy cái bạt tai. Mà bây giờ co chỉ có thể lạnh lùng, dùng giọng điệu bình thường nói với cô ta: "Chị đừng có mà mơ mộng hão huyền, những thứ cô đang nghĩ trong đầu nhất định sẽ không bao giờ xảy ra đâu."

Đồng Tinh Tinh nghe xong câu này thì ngẩn ra, cô ta vô thức chà xát hai đầu ngón tay.

Sau khi từ thành phố Loan Khẩu trở về, cô ta đã luôn suy nghĩ về chuyện này.

Cô ta đã tiếp thu sự thật về thiết lập nhân vật nữ phụ của mình, biết bản thân sẽ không thể có được lợi lộc gì.

Bây giờ lại thấy Sầm Tuế này làm việc bình tĩnh có trật tự, nói chuyện cũng rất có khí thế, cô ta đã hoàn toàn không còn tâm tư gì khác nữa.

Cô ta đứng im, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ bảo cô: "Em từ từ ăn đi, chị đi ra ngoài trước."

Nói xong thì quay người ra khỏi phòng, tiện tay đóng của phòng cô lại, trả lại cho Sầm Tuế một căn phòng thanh tịnh.

***

Sầm Tuế ăn cơm nước xong thì đem đồ ăn thừa xuống tầng.

Cất xong cũng không ở lại quá lâu, trực tiếp đi lên phòng.



Cô dựa vào đầu giường ngồi ngẩn người, mắt liếc nhìn màn hình điện thoại rồi bật lên.

Thấy là tin nhắn Vinh Mặc gửi cho cô, cô nhìn giao diện cuộc trò chuyện rất lâu, cũng không nhắn lại.

Một lát sau, Vinh Mặc lại gọi video đến, cô cũng không tiếp.

Đợi đến khi điện thoại ngừng đổ chuông, cô nhìn những cuộc gọi nhỡ mà ngẩn người im lặng một lúc lâu.

Mười mấy phút sau, cô mới hít một hơi thật sâu điều chỉnh cảm xúc, nhắn lại: "Em vừa mới tắm xong."

Vinh Mặc rất nhanh đã nhắn lại: "Em đang ở nhà sao?"

Sầm Tuế nhẹ nhàng hít một hơi: "Vâng, em đang ở nhà."

Vinh Mặc: "Ngày mai anh rảnh nửa ngày, anh đi tìm em nhé."

Sầm Tuế ngẩn người nhìn điện thoại.

Sau đó nhắn lại: "Dạo này nhà họ Chu có nhiều việc, để tuần sau đi."

Vinh Mặc thật ra không hề nghi ngờ: "Cũng đúng."

Sầm Tuế không muốn nói về chuyện của mình nữa, cô tự nhiên đẩy đề tài lên người Vinh Mặc, cô hỏi anh: "Mấy hôm nay anh về nhà, rốt cuộc là bận rộn chuyện gì vậy?"

Vinh Mặc: "Đi theo ông nội làm quen một số thứ trong nhà, chuẩn bị tiếp nhận sản nghiệp."

Sầm Tuế: "Vinh Đằng có thể đồng ý để anh tiếp nhận sao?"

Vinh Mặc: "Ông nội đã quyết định rồi."



Sầm Tuế: "Vậy anh phải cổ lên nha."

Hai người cứ như vậy nói chuyện với nhau, cho đến lúc mệt thì nhắn tin chúc nhau ngủ ngon.

Sầm Tuế tiện tay để điện thoại dưới gối, cô tắt đèn nằm xuống, kéo chăn lên trước ngực, trong đêm tối lại mở to mắt ngẩn người một lúc.

Ba Sầm đối với việc cô yêu đương với Vinh Mặc có bao nhiêu phản đối, cô đương nhiên cũng nhận ra.

Cô không ngờ bản thân có một ngày lại phải lựa chọn giữa ba với bạn trai, không phải bời vì ba và bạn trai có mâu thuẫn với nhau mà chỉ đơn giản là vì một nguyên nhân không hề ảnh hưởng.

Từ thái độ của ba Sầm bây giờ, chắc chắn ông ấy sẽ không bao giờ đồng ý để cho cô và Vinh Mặc ở bên nhau, giữa cô và Vinh Mặc, có cảm giác căn bản là họ không có tương lai.

Trong một mối quan hệ mà không nhìn thấy tương lai, rốt cuộc cô phải níu giữ nó như thế nào đây?

Gánh vác cùng nhau, hay cuối cùng vẫn phải tách ra, bây giờ có phải cô đang làm chậm trễ Vinh Mặc không?

Dù sao tuổi anh cũng không còn nhỏ nữa, bây giờ anh không chỉ có một mình, mà còn gánh lên vai trách nhiệm của cả nhà họ Vinh.

Tìm không ra cách nào, nghĩ không ra kết quả.

Sầm Tuế bực bội nằm trên giường đá chăn rồi lăn qua lộn lại, trong lòng cô rất uất ức, thậm chí còn muốn hét thật to.

Buổi tối, không thể hét to được, nên cô cũng chỉ có thể lăn qua lộn lại hít thở thật sâu.

***

Hai ngày cuối tuần, Sầm Tuế đều không đi ra ngoài.

Cũng không nói chuyện với ba Sầm, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn ông ấy.

Còn Đồng Tinh Tinh thì thật ra vẫn chạy ra ngoài hai ngày, lúc 3 giờ chiều chủ nhật, cô ta trở về nhà, dáng vẻ vội vội vàng vàng, cũng không ở lại tầng một quá lâu mà trực tiếp về phòng của mình.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...