Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Đồng Tinh Tinh vẫn khách khí cười: "Dạ, cháu đã trả cho họ tiền thuê nhà rồi ạ, chỉ còn mỗi việc chuyển nhà thôi, cháu sẽ thường xuyên trở về thăm cậu mợ mà."

Trong lòng cô ta thì lại nghĩ là —, siêu xe, biệt thự, vườn hoa nhỏ đều đã bay đi mất rồi, cô ta không cần phải "nằm gai nếm mật" nữa, cô ta diễn đủ rồi, cô ta muốn đi ra ngoài ăn chơi, tiêu xài cho sung sướng.

Cái gì mà ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không biết tức giận, cô ta phải vứt đi hết!

Mẹ Sầm vẫn muốn giữ cô ta lại, nhưng bà ấy còn chưa nói gì, Sầm Tuế đã nhìn cô ta, nói một câu: "Nghĩ thông suốt rất nhanh đấy chứ."

Đồng Tinh Tinh quay đầu nhìn cô, không có liêm sỉ cười nói: "Đều do em làm công tác tư tưởng tốt."

Sầm Tuế thấy dáng vẻ này của cô ta thì có hơi buồn cười.

Nhưng khóe miệng của cô chỉ kéo lên một chút, cô nhìn Đồng Tinh Tinh nói: "Biết điều đấy."

Mẹ Sầm không biết Sầm Tuế và Đồng Tinh Tinh đang nói cái gì, nhưng bà ấy có thể hiểu được, là Sầm Tuế bảo Đồng Tinh Tinh đi. Không biết giữa hai chị em đã xảy ra chuyện gì, nhưng Sầm Tuế đã nói như vậy, bà cũng không giữ cô ta lại nữa.

Vì thế mẹ Sầm lại khách khí mấy câu, rồi bảo tài xế lái xe đưa Đồng Tinh Tinh về nhà thuê.

Bà ấy tiễn Đồng Tinh Tinh lên xem lúc bà ấy quay lại thì Sầm Tuế đã đi lên phòng.

Sầm Tuế cũng không giả mù sa mưa đi đưa tiễn Đồng Tinh Tinh.

Nên sau khi mẹ Sầm đưa Đồng Tinh Tinh ra khỏi nhà, cô đã quay người đi về phòng.

Đợi đến khi thầy Triệu đưa Đồng Tinh Tinh về, Sầm Tuế đã dọn xong đồ, xuống tầng chuẩn bị chạy lấy người.



Cô nhìn mẹ Sầm, chào mẹ Sầm một câu: "Mẹ, con đi học đây."

Nói xong cũng không để mẹ Sầm nói thêm cái gì, chạy thẳng ra ngoài ngồi lên xe thấy Triệu đi mất.

Đến trường học, cô nghỉ ngơi mười phút, đi vào nhà ăn ăn cơm với Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân, bắt đầu cuộc sống học đường bình thường.

***

Sau khi Vinh Mặc trở lại nhà họ Vinh, anh không lập tức vào công ty, mà luôn đi theo Vinh Tri Hành làm quen với sản nghiệp trong nhà.

Sau khi đã làm quen với vài hạng mục trong nhà, các nhân viên từ trên xuống dưới trong tập toàn nhà họ Vinh, cũng quen biết thêm mấy cậu ấm nhà giàu.

Sau khi bận rộn xong một vòng.

Đến cuối tuần, anh lại gửi tin nhắn cho Sầm Tuế, nói muốn đến thành phố Tô An tìm cô.

Anh nói đã bận xong, muốn đến gặp cô.

Nhưng khi Sầm Tuế nhìn thấy tin nhắn, cô do dự một lúc vẫn nhắn lại: "Gần đây em có hơi bận, không có thời gian."

Vinh Mặc hỏi cô: "Em bận cái gì?"

Sầm Tuế: "Thầy đang muốn em tham gia một hạng mục giám định châu báu."

Vinh Mặc: "Ừm, thời gian ăn với nhau một bữa cơm cũng không có."

Sầm Tuế: "Vâng, em muốn tập trung huấn luyện."

Vinh Mặc hít một hơi: "Khi nào rảnh thì nhớ nói với anh."



Sầm Tuế: "Vâng, khi nào rảnh em sẽ nói với anh đầu tiên."

Gửi tin nhắn cho anh xong, Sầm Tuế tắt màn hình, cô cúi đầu, đập trán xuống mặt bàn.

Thật ra cô rất muốn nhìn thấy anh, nhưng cô sợ sau khi nhìn thấy anh, cô không khống chế được cảm xúc, sẽ làm cả hai đều không vui.

Không thấy mặt nhau, chỉ liên hệ với nhau qua điện thoại, cô còn có thể giả vờ như chưa xảy ra chuyện gì.

Cô vẫn luôn nghĩ xem phải nói với anh chuyện này như thế nào, cho dù nói như thế nào cũng không tốt, cho nên tạm thời cô mới trốn tránh anh.

Nhưng chuyện cô nói bản thân muốn tham gia thi đấu giám định châu báu thì không phải là giả.

Trận đấu này là giải trong nước do những học viện liên hợp tổ chức, cô bị giáo viên kéo tới, cùng một đàn anh và một đàn chị kết hợp thành một tổ, đến lúc đó sẽ cùng nhau tham gia thi đấu.

Vinh Mặc cũng không nghi ngờ gì, anh vẫn luôn đi sau Vinh Tri Hành bận việc.

Sau khi đã quen thuộc những sản nghiệp trong nhà, đương nhiên anh sẽ đợi Vinh Tri Hành sắp xếp cho anh vào công ty.

Đối với chuyện Vinh Mặc gia nhập công ty, Vinh Đằng, Hạ Hi và Khương Mẫn đều cảm thấy rất lo lắng.

Bởi vì sau khi phân tích, họ nhận ra với tư lịch hiện tại của Vinh Mặc, anh chỉ có thể vào công ty bắt đầu từ con số 0, đến làm việc dưới quyền người ta, căn bản sẽ không tạo thành bất cứ uy hiếp nào cho Vinh Đằng.

Vì thế sau khi Vinh Mặc đã quen thuộc với toàn bộ sản nghiệp trong nhà, buổi tối lúc mọi người ngồi trên bàn ăn, Vinh Đằng rất bình tĩnh chủ động hỏi trước chuyện này: "Chuyện trong nhà thật ra tiểu Chân cũng đã biết hết rồi, ba định khi nào mới để thằng bé vào công ty? Xác định rõ thời gian, bên chỗ con cũng có thể thu xếp trước một chút."

Vinh Tri Hành nghe xong thì nói thẳng: "Ba cũng đang định nói chuyện này đây."

Vinh Đằng mang dáng vẻ nghiêm túc của một trưởng bối: "Đúng lúc gần đây công ty có một vị trí để trống, tiểu Chân có thể đến học hỏi trước, con trực tiếp thu xếp là được."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...