Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Tri Hành nhìn anh ta: "Không cần, ba đã thu xếp xong rồi."

Vinh Đằng nghe xong thì ngẩn người, anh ta kiên nhẫn hỏi lại: "Ba đã thu xếp vị trí nào rồi? Con ở bên này sẽ phối hợp với ba."

Vinh Tri Hành nhìn anh ta: "Đúng là muốn con phối hợp."

Vinh Đằng rất vâng lời: "Ba cứ nói."

Vinh Tri Hành vẫn là dáng vẻ không nhanh không chậm, vừa ăn vừa nói: "Ba thấy con một mình quản lí cả nhà họ Vinh quá mệt mỏi, nhà đấu giá Thượng Thành với mấy cái cửa hàng đồ cổ, sau này cứ để tiểu Chân tiếp quản. Con chỉ cần quản tốt đồ trong nhà là được."

Nghe thế, sắc mặt Vinh Đằng trong nháy mắt cứng lại.

Biểu cảm trên mặt Khương Mẫn và Hạ Hi cũng cứng lại, nắm chặt đôi đũa.

Một lúc sau, Vinh Đằng mới khôi phục tinh thần, miễn cưỡng hỏi lại ông ấy: "Ba, ba... đang nói đùa phải không?"

Vinh Chân mỏi về nhà hơn nửa tháng, mới quen thuộc một chút sản nghiệp trong nhà mà thôi, đã phải đưa thể diện của nhà họ Vinh và bảng hiệu Thượng Thành cho nó quản lý sao? Còn nhiều cửa hàng đồ cổ như vậy.

Ông già này, không phải điên rồi chứ?!

Vinh Tri Hành nhìn anh ta, sắc mặt ông ấy nghiêm túc: "Ba không có nói đùa, con cũng không nghe nhầm đâu, là Thượng Thành và quyền sở hữu mấy cửa hàng đồ cổ. Ngay mai, con đưa quyền sở hữu giao cho tiểu Chân đi, sau này chỉ cần lo việc làm ăn trong nhà là được."



Nghe xong lời này, Hạ Hi đột nhiên không nhịn được mở miệng nói: "Ba, Vinh Chân vừa mới trở về, Thượng Thành chính là chiêu bài của nhà họ Vinh, cái gì nó cũng không hiểu, sao có tiếp quản được chứ? Ba để cậu ấy làm quen trước đã, thì sẽ thích hợp hơn chứ?"

Vinh Tri Hành nghe xong thì lạnh mặt, ông nhìn về phía Hạ Hi, không giận mà uy: "Chuyện trong nhà này đến lượt cô dạy tôi cách làm việc sao? Mẹ chồng cô cũng không dám nói chuyện với tôi như vậy, cô mới gả vào đây được mấy ngày?"

Hạ Hi bị mắng cho tái mặt, vội vàng ngậm miệng.

Cố Ninh Ngọc im lặng ngồi đối diện bàn ăn, bà ấy liếc mắt nhìn nhà vợ kế này, trên mặt không lộ biểu cảm gì.

Lúc này Vinh Đằng cũng thật sự không nhịn được, cảm thấy ông cụ rõ ràng là đang làm loạn.

Anh ta tốt xấu gì cũng đã làm ở tập đoàn họ Vinh mười mấy năm, sao có thể chấp nhận như vậy.

Vì thế anh ta buông chiếc đũa trong tay xuống, nhìn về phía Vinh Tri Hành, giọng điệu quyết liệt nói: "Nếu muốn đổi tổng giám đốc, vậy thì mở cuộc họp hội đồng quản trị đi, đây cũng không phải chuyện mà ba có thể trực tiếp quyết định."

Khương Mẫn và Hạ Hi ngồi ở hai bên Vinh Đằng, cùng nhau nhìn Vinh Tri Hành, giống như tiếp thêm dũng khí cho anh ta.

Vinh Tri Hành nhìn Vinh Đằng rồi lại nhìn Khương Mẫn và Hạ Hi, chợt nở nụ cười, cười xong đột nhiên mặt ông ấy trầm xuống, tức giận nói: "Mấy người là cái thá gì mà dám nói chuyện với tôi như vậy? Thật sự cho rằng tôi già rồi, không quản được mấy người sao?"

Vinh Đằng chống lại ông ấy: "Việc công xử theo phép công mà thôi."

Nếu anh ta đã không có đạo đức thì đừng trách ống ấy không để ý đến tình cảm bấy lâu nay!



Vinh Tri Hành không nói gì, sau đó khi Vinh Đằng nghĩ bản thân đang thắng thế, Vinh Mặc ném đồ đến trước mặt anh ta.

Vinh Mặc ném xong thì rất bình tĩnh nói: "Sổ sách của công ty, tự mà xem lại đi."

Khí thế trên mặt Vinh Đằng không giảm, duỗi tay cầm lấy quyển sổ.

Sau khi nhìn thấy nội dung trong cuốn sổ, sắc mặt anh ta nhanh chóng thay đổi, hoàn toàn hoảng sợ.

Vinh Mặc cầm lấy chiếc đũa, vừa bình thản ung dung bình tĩnh ăn cơm, vừa nói: "Công ty có quy định, chủ tịch có quyền trực tiếp đuổi giám đốc, không cần biểu quyết của hội đồng quản trị."

Nghe thế, Khương Mẫn và Hạ Hi cũng lập tức trở nên luống cuống.

Hai người đến gần xem thứ ở trong tay Vinh Đằng, sau khi xem xong, sắc mặt cả ba người đều trở nên hoảng sợ.

Hạ Hi nhìn Vinh Mặc, rồi lại nhìn về phía Vinh Đằng, không nói nên lời.

Sắc mặt Vinh Đằng đã trở nên xám xịt, ngay cả môi cũng tái nhợt, anh ta chậm rãi nhìn về phía Vinh Tri Hành: "Ba, bởi vì con không phải con trai ruột của ba, cho nên ba mới đối xử với con như vậy phải không? Con đã làm việc ở Thượng Thành mười mấy năm, lại không bằng Vinh Chân mới trở về nửa tháng sao?"

Sắc mặt Vinh Tri Hành không hề thay đổi: "Nếu con còn biết gọi ba một tiếng ba, thì phải hiểu rõ quy củ của nhà họ Vinh! Ba đương nhiên coi con như con trai ruột mà đối đãi, cho nên con cứ như vậy mà qua mặt ba có đúng không, con coi ba và nhà họ Vinh là cái gì? Ba đây tuy đã già nhưng cái gì ba cũng biết rất rõ!"

Vinh Đằng bị Vinh Tri Hành nói đến mức chột dạ.

Anh ta không biết Vinh Tri Hành có phải đang lừa anh ta hay không, ông già này cũng thật là mưu mô, xảo quyệt, anh ta còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng đã bị Khương Mẫn kéo tay cản lại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...