Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 328:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Khương Mẫn rất hiểu tính cách của ông cụ nhà họ Vinh, nếu Vinh Đằng tiếp tục náo loạn, chỉ sợ đến đồ trong nhà cũng không được đụng vào.
Đồ dùng phong cách cổ đại của nhà họ Vinh cũng là sản nghiệp có thể kiếm ra tiền, gần như có thể làm lũng đoạn toàn bộ thị trường trong nước, cũng là một miếng thịt mỡ béo ngậy.
Vinh Đằng thấy Khương Mẫn ra hiệu thì chỉ đành nuốt cục tức xuống.
Sau đó anh ta không nói gì nữa, Khương Mẫn và Hạ Hi cũng không dám nói thêm gì, một bữa cơm ăn đến mức nghẹn khuất!
Cố Ninh Ngọc nhìn sắc mặt của ba người Khương Mẫn, chỉ trong một cái chớp mắt, suýt nữa bà ấy đã cười ra tiếng.
Cũng may trước mặt có một chén canh, bà ấy ăn canh cố gắng kiềm chế.
***
Cơm nước xong xuôi, họ trở về phòng, Vinh Đằng tức giận đến mức đá ghế sô pha.
Vẻ mặt Hạ Hi cũng đen thui ngồi xuống mép giường, đợi thật lâu mới có thể điều chỉnh cảm xúc trở lại bình thường, mở miệng nói: "Em thấy ông cụ cũng quá hồ đồ rồi!"
Vinh Đằng tức giận đến mức váng đầu, trước mắt đã biến thành màu đen.
Anh ta không còn sức ngồi xuống sô pha, nở nụ cười lạnh lùng: "Cho rằng tôi ở Thượng Thành mười mấy năm là vô ích có phải không? Tôi cực khổ xử lý công việc mười năm, cuối cùng lại để thằng nhóc Vinh Chân kia được lợi!"
Hạ Hi càng nghe càng tức giận, ngực lại phập phồng.
Một lúc lâu sau, cô ta mở miệng: "Trong Thượng Thành đều là người của anh mà, chỉ cần anh mở miệng thôi, những nhân viên ở đã sẽ bãi công hết, để xem xem Vinh Chân lấy gì để quản lý Thượng Thành, làm sao để quản lí Thượng Thành cho tốt được!"
Vinh Đằng cảm thấy ý kiến này quả thật không tồi.
Trong lòng anh ta thoải mái hơn một chút, anh ta nhìn Hạ Hi nói: "Nói đi cũng phải nói lại, muốn cướp đồ từ trong tay tôi, thì cũng phải có cái bản lĩnh ấy mới được!"
***
Ông cụ nhà họ Vinh làm việc như sấm rền gió cuốn, ngay ngày hôm sau đã gửi một bức thư đến.
Buổi chiều hôm sau, Vinh Đằng đến công ty để chuyển giao công việc, chạm mặt mấy nhân viên ở Thượng Thành.
Họ ngồi trên sô pha ở phòng khách, Vinh Đằng nhìn mấy vị chuyên gia rồi nói: "Chúng ta đã hợp tác với nhau nhiều năm như vậy, ông cụ trong nhà có lẽ điên rồi, lại giao Thượng Thành cho Vinh Chân. Tôi hi vọng mọi người có thể đứng về phía tôi, bãi công chống lại Vinh Chân."
Nghe vậy, mấy chuyên giờ bỗng đồng loạt lắc đầu thở dài.
Vinh Đằng không hiểu tại sao, anh nhìn họ hỏi: "Sao vậy? Chuyện này đối với các anh mà nói, hình như cũng không phải là chuyện gì quá khó xử chứ?"
Chuyên gia đứng đầu nói: "Chúng tôi cũng rất muốn giúp giám đốc Vinh, nhưng hôm nay Vinh Chân vừa mới lên chức, chuyện đầu tiên làm chính là sa thải mấy người chúng tôi, chỗ nào cần chúng tôi bãi công cơ chứ?"
Nghe thấy vậy, Vinh Đằng lập tức ngây người.
Anh ta nhìn mấy vị chuyên gia lão làng, không thể tin được hỏi lại: "Nó sa thải tất cả mọi người rồi sao?"
Mấy chuyên gia gật đầu: "Một câu khách sáo cũng không thèm nói, đã trực tiếp sa thải chúng tôi rồi."
Một người khác vừa cảm thán vừa nói: "Giám đốc Vinh này, có câu châm ngôn nói rất đúng, một đời vua một đợi thần..."
Cổ họng Vinh Đằng trào lên, chỉ cảm thấy muốn phun ra một ngụm máu.
Sau đó anh ta giống như bị rút hết sức lực, cả người ngã xuống sô pha, hoàn toàn ngây người...
Mẹ chồng nàng dâu Khương Mẫn và Hạ Hi ngồi cùng nhau trong phòng khách nhỏ.
Quan hệ giữa hai mẹ chồng nàng dâu nhà họ không được tốt cho lắm, lúc ngồi cùng nhau cũng không nói lời nào. Khương Mẫn thì đang ngồi xem TV còn Hạ Hi thì ôm điện thoại di động xem.
Đợi một hồi vẫn chưa thấy Vinh Đằng trở về nhưng đã trông thấy Vinh Điềm trở về trước.
Hạ Hi ngẩng đầu trông thấy là cô ta nên lại lập tức thu hồi ánh mắt trở về tiếp tục xem di động của mình.
Vẻ mặt của Khương Mẫn khi đối xử với con gái của mình rất từ ái, bà ta duỗi tay ra ngoài ra hiệu cho cô ta ngồi xuống bên cạnh mình.
Vinh Điềm vừa ngồi xuống bên cạnh Khương Mẫn, mông còn chưa kịp ngồi yên ổn thì sắc mặt của cô ta đã lộ ra vẻ ghét bỏ kèm theo giọng điệu khắc nghiệt: “Sao chổi!”
Nghe thấy được lời này, Hạ Hi đang cầm di động cũng hơi dừng lại.
Cô ta nắm chặt chiếc di động ngẩng đầu nhìn về phía Vinh Điềm, ánh mắt âm trầm mà giọng điệu cũng không tốt: “Cô nói ai đấy?”
Vinh Điềm liếc mắt xem TV cũng không nhìn lại cô ta, cô ta cười lạnh một tiếng âm dương bát quái nói: “Ai nghe hiểu thì chính là nói người đó, gả tới nhà tôi còn chưa được hai tháng mà đã khắc anh trai tôi thành như vậy rồi, không phải là sao chổi thì là cái gì?”
“Cạch” một tiếng, Hạ Hi vứt chiếc điện thoại lên trên sô pha: “Nếu như không phải mỗi ngày cô khiêu khích làm trò yêu quái liệu có thể làm cho ông cụ tức giận được không? Ông cụ thân thiết với Vinh Chân, từ đầu tới cuối đều là do cô làm ra! Nếu như tôi là cô thì tôi đã không còn cái mặt nào để về nhà này nữa đâu!”
Khương Mẫn rất hiểu tính cách của ông cụ nhà họ Vinh, nếu Vinh Đằng tiếp tục náo loạn, chỉ sợ đến đồ trong nhà cũng không được đụng vào.
Đồ dùng phong cách cổ đại của nhà họ Vinh cũng là sản nghiệp có thể kiếm ra tiền, gần như có thể làm lũng đoạn toàn bộ thị trường trong nước, cũng là một miếng thịt mỡ béo ngậy.
Vinh Đằng thấy Khương Mẫn ra hiệu thì chỉ đành nuốt cục tức xuống.
Sau đó anh ta không nói gì nữa, Khương Mẫn và Hạ Hi cũng không dám nói thêm gì, một bữa cơm ăn đến mức nghẹn khuất!
Cố Ninh Ngọc nhìn sắc mặt của ba người Khương Mẫn, chỉ trong một cái chớp mắt, suýt nữa bà ấy đã cười ra tiếng.
Cũng may trước mặt có một chén canh, bà ấy ăn canh cố gắng kiềm chế.
***
Cơm nước xong xuôi, họ trở về phòng, Vinh Đằng tức giận đến mức đá ghế sô pha.
Vẻ mặt Hạ Hi cũng đen thui ngồi xuống mép giường, đợi thật lâu mới có thể điều chỉnh cảm xúc trở lại bình thường, mở miệng nói: "Em thấy ông cụ cũng quá hồ đồ rồi!"
Vinh Đằng tức giận đến mức váng đầu, trước mắt đã biến thành màu đen.
Anh ta không còn sức ngồi xuống sô pha, nở nụ cười lạnh lùng: "Cho rằng tôi ở Thượng Thành mười mấy năm là vô ích có phải không? Tôi cực khổ xử lý công việc mười năm, cuối cùng lại để thằng nhóc Vinh Chân kia được lợi!"
Hạ Hi càng nghe càng tức giận, ngực lại phập phồng.
Một lúc lâu sau, cô ta mở miệng: "Trong Thượng Thành đều là người của anh mà, chỉ cần anh mở miệng thôi, những nhân viên ở đã sẽ bãi công hết, để xem xem Vinh Chân lấy gì để quản lý Thượng Thành, làm sao để quản lí Thượng Thành cho tốt được!"
Vinh Đằng cảm thấy ý kiến này quả thật không tồi.
Trong lòng anh ta thoải mái hơn một chút, anh ta nhìn Hạ Hi nói: "Nói đi cũng phải nói lại, muốn cướp đồ từ trong tay tôi, thì cũng phải có cái bản lĩnh ấy mới được!"
***
Ông cụ nhà họ Vinh làm việc như sấm rền gió cuốn, ngay ngày hôm sau đã gửi một bức thư đến.
Buổi chiều hôm sau, Vinh Đằng đến công ty để chuyển giao công việc, chạm mặt mấy nhân viên ở Thượng Thành.
Họ ngồi trên sô pha ở phòng khách, Vinh Đằng nhìn mấy vị chuyên gia rồi nói: "Chúng ta đã hợp tác với nhau nhiều năm như vậy, ông cụ trong nhà có lẽ điên rồi, lại giao Thượng Thành cho Vinh Chân. Tôi hi vọng mọi người có thể đứng về phía tôi, bãi công chống lại Vinh Chân."
Nghe vậy, mấy chuyên giờ bỗng đồng loạt lắc đầu thở dài.
Vinh Đằng không hiểu tại sao, anh nhìn họ hỏi: "Sao vậy? Chuyện này đối với các anh mà nói, hình như cũng không phải là chuyện gì quá khó xử chứ?"
Chuyên gia đứng đầu nói: "Chúng tôi cũng rất muốn giúp giám đốc Vinh, nhưng hôm nay Vinh Chân vừa mới lên chức, chuyện đầu tiên làm chính là sa thải mấy người chúng tôi, chỗ nào cần chúng tôi bãi công cơ chứ?"
Nghe thấy vậy, Vinh Đằng lập tức ngây người.
Anh ta nhìn mấy vị chuyên gia lão làng, không thể tin được hỏi lại: "Nó sa thải tất cả mọi người rồi sao?"
Mấy chuyên gia gật đầu: "Một câu khách sáo cũng không thèm nói, đã trực tiếp sa thải chúng tôi rồi."
Một người khác vừa cảm thán vừa nói: "Giám đốc Vinh này, có câu châm ngôn nói rất đúng, một đời vua một đợi thần..."
Cổ họng Vinh Đằng trào lên, chỉ cảm thấy muốn phun ra một ngụm máu.
Sau đó anh ta giống như bị rút hết sức lực, cả người ngã xuống sô pha, hoàn toàn ngây người...
Mẹ chồng nàng dâu Khương Mẫn và Hạ Hi ngồi cùng nhau trong phòng khách nhỏ.
Quan hệ giữa hai mẹ chồng nàng dâu nhà họ không được tốt cho lắm, lúc ngồi cùng nhau cũng không nói lời nào. Khương Mẫn thì đang ngồi xem TV còn Hạ Hi thì ôm điện thoại di động xem.
Đợi một hồi vẫn chưa thấy Vinh Đằng trở về nhưng đã trông thấy Vinh Điềm trở về trước.
Hạ Hi ngẩng đầu trông thấy là cô ta nên lại lập tức thu hồi ánh mắt trở về tiếp tục xem di động của mình.
Vẻ mặt của Khương Mẫn khi đối xử với con gái của mình rất từ ái, bà ta duỗi tay ra ngoài ra hiệu cho cô ta ngồi xuống bên cạnh mình.
Vinh Điềm vừa ngồi xuống bên cạnh Khương Mẫn, mông còn chưa kịp ngồi yên ổn thì sắc mặt của cô ta đã lộ ra vẻ ghét bỏ kèm theo giọng điệu khắc nghiệt: “Sao chổi!”
Nghe thấy được lời này, Hạ Hi đang cầm di động cũng hơi dừng lại.
Cô ta nắm chặt chiếc di động ngẩng đầu nhìn về phía Vinh Điềm, ánh mắt âm trầm mà giọng điệu cũng không tốt: “Cô nói ai đấy?”
Vinh Điềm liếc mắt xem TV cũng không nhìn lại cô ta, cô ta cười lạnh một tiếng âm dương bát quái nói: “Ai nghe hiểu thì chính là nói người đó, gả tới nhà tôi còn chưa được hai tháng mà đã khắc anh trai tôi thành như vậy rồi, không phải là sao chổi thì là cái gì?”
“Cạch” một tiếng, Hạ Hi vứt chiếc điện thoại lên trên sô pha: “Nếu như không phải mỗi ngày cô khiêu khích làm trò yêu quái liệu có thể làm cho ông cụ tức giận được không? Ông cụ thân thiết với Vinh Chân, từ đầu tới cuối đều là do cô làm ra! Nếu như tôi là cô thì tôi đã không còn cái mặt nào để về nhà này nữa đâu!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook