Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 329:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Điềm bị cô ta nói lời kích thích, cô ta lập tức quay đầu nhìn về phía Hạ Hi: “Chị nên biết cho rõ ràng đây là nhà của ai, đây là của nhà họ Vinh chúng tôi! Nếu như tôi mà là chị thì tôi đã thu dọn đồ đạc trở về nhà mẹ đẻ từ sớm rồi, sẽ không ăn vạ sống chết không rời khỏi nơi này đâu!”
Hạ Hi cũng không chịu nhượng bộ nửa câu: “Tôi được mặc váy cưới đàng hoàng chính thức bước vào cửa nhà họ Vinh của cô! Tốt nhất cô cũng nên làm cho rõ ràng anh trai cô chính là của tôi! Cô mới là người phải gả đi ra bên ngoài nên mau cút đi, cô thật sự cho rằng nơi này có chuyện gì của cô sao!”
Vinh Điềm còn đang muốn cãi lại thì Khương Mẫn đã bất lực nói một câu: “Có thể đừng cãi nhau nữa được không?”
Trông thấy cả Vinh Điềm và Hạ Hi đều đã ngậm miệng lại, bà ta bất đắc dĩ nói: “Hiện tại Thượng Thành đã được ông cụ giao cho Vinh Chân rồi, mấy người lại cãi nhau như vậy để làm gì. Có phải các người muốn để hết sản nghiệp còn dư lại đều đưa cho Vinh Chân không? Rốt cuộc nó có chỗ gì tốt đối với các người?”
Vinh Điềm bình ổn hơi thở không nói chuyện, Hạ Hi cầm lấy di động cũng không lên tiếng nói nữa.
Khương Mẫn cũng không nói với Hạ Hi mà nhìn về phía Vinh Điềm tiếp tục nói: “Điềm Điềm con cũng nên trưởng thành hơn đi, anh trai con lấy vợ là đã có gia đình của chính mình rồi, nó sẽ không có khả năng chiều chuộng con giống như trước kia nữa đâu. Nếu như mỗi ngày con không có việc gì làm thì tìm việc đi được không?”
Vinh Điềm không quá tự nguyện tiếp thu, cuối cùng cũng chỉ thản nhiên trả lời một câu: “Dựa vào đâu chứ?”
Khương Mẫn làm ra bộ dáng hận sắt không thành thép nói: “Vậy con muốn chúng ta đều phải tìm đường chết hết sao? Rõ ràng ba con không muốn gần gũi với chúng ta, con không cảm giác ra được sao?”
Đương nhiên Vinh Điềm có thể cảm giác ra được điều này, gần đây trong mắt ba cô ta chỉ có mỗi cái người tên Vinh Chân kia.
Ba cô ta có Vinh Chân, anh trai cô ta có Hạ Hi, bọn họ đã không còn đối xử tốt với cô ta như trước kia nữa rồi.
Trong lòng cô ta rất tủi thân nên tất nhiên sẽ muốn tìm người để phát tiết ra.
Mà Hạ Hi chính là bia ngắm tốt nhất cho nên gần đây cô ta luôn trực tiếp đi tìm Hạ Hi.
Sau khi bị Khương Mẫn hỏi đến điều này khiến cô ta nói không nên lời, Vinh Điềm cũng đã không còn mạnh miệng lên tiếng nữa.
Nhưng thật ra Hạ Hi lại có chút vừa lòng, ánh mắt cô ta lại kiên cường thêm vài phần.
Nhưng mà cô ta còn chưa kịp kiên cường được thêm vài giây thì đã trông thấy Vinh Đằng về tới nhà bằng cánh tay không chút sức lực.
Trên mặt anh ta cũng không có một chút biểu hiện của sự vui vẻ nào, anh ta lắc đầu kéo lê bước chân ngồi xuống sô pha, dựa lưng lên thành ghế sô pha rồi nâng tay che lại đôi mắt.
Trông thấy anh ta như vậy, sắc mặt của Hạ Hi cũng cứng lại hỏi anh ta: “Làm sao vậy?”
Vinh Đằng che mặt hoà hoãn một lúc rồi mới buông tay nhìn về phía Hạ Hi nói: “Thượng Thành không có, Vinh Chân đã sa thải tất cả chuyên gia và đổi thẳng thành người của mình. Bây giờ chúng ta cũng không còn một cách nào cả.”
Hạ Hi nghe thấy lời này trong lòng lại buồn bực một trận, cô ta nhíu mày hỏi lại: “Anh ấy lấy người từ đâu ra?”
Vinh Đằng dựa thẳng lưng trên ghế sô pha, một ít sức lực để nói chuyện cũng không còn: “Là những người đã từng ở cùng với Vinh Thủ Thành, bọn họ đều được cậu ta mời về hết.”
Hạ Hi thở dài một hơi hoàn toàn nói không nên lời.
Lúc này Khương Mẫn lại mở miệng: “Cũng đừng có lăn lộn quá, mấy đứa cho rằng mấy đứa có thể là đối thủ của ông cụ sao? Hiện tại không phải ông ấy vẫn còn lưu giữ đồ cổ cho chúng ta sao, đừng có bận tâm quá đến chuyện này nữa!”
Thật ra có đống đồ cổ này cũng kiếm được không ít tiền rồi, chẳng qua nó không có nhiều thể diện như vậy.
Nói tóm lại Thượng Thành đã hoàn toàn bị giao đi rồi, lúc này Vinh Đằng cũng chỉ có thể chấp nhận gật đầu nói: “Không bận tâm nữa, nếu như lại chọc giận ông cụ thì cũng không thể biết được ông ấy còn có thể làm ra được loại chuyện gì. Mẹ, mẹ hầu hạ ông ấy ba mươi năm quả thật đã hầu hạ vô ích rồi, bạc tình thật sự.”
Khương Mẫn thở dài: “Hãy bằng lòng đi.”
Nếu như lại không biết đủ có khi tất cả những đồ vật cũng không còn nữa.
Mà dù cho có không biết đủ thì có thể làm gì được bây giờ?
Vinh Đằng bưng một cốc nước trên bàn lên uống một ngụm, bỗng nhiên anh ta lại nhìn về phía Vinh Điềm nói: “Điềm Điềm, về sau em trực tiếp ở trong trường học luôn đi tạm thời đừng về nhà nữa để cho nhà yên tĩnh một chút.”
Vinh Điềm bị cô ta nói lời kích thích, cô ta lập tức quay đầu nhìn về phía Hạ Hi: “Chị nên biết cho rõ ràng đây là nhà của ai, đây là của nhà họ Vinh chúng tôi! Nếu như tôi mà là chị thì tôi đã thu dọn đồ đạc trở về nhà mẹ đẻ từ sớm rồi, sẽ không ăn vạ sống chết không rời khỏi nơi này đâu!”
Hạ Hi cũng không chịu nhượng bộ nửa câu: “Tôi được mặc váy cưới đàng hoàng chính thức bước vào cửa nhà họ Vinh của cô! Tốt nhất cô cũng nên làm cho rõ ràng anh trai cô chính là của tôi! Cô mới là người phải gả đi ra bên ngoài nên mau cút đi, cô thật sự cho rằng nơi này có chuyện gì của cô sao!”
Vinh Điềm còn đang muốn cãi lại thì Khương Mẫn đã bất lực nói một câu: “Có thể đừng cãi nhau nữa được không?”
Trông thấy cả Vinh Điềm và Hạ Hi đều đã ngậm miệng lại, bà ta bất đắc dĩ nói: “Hiện tại Thượng Thành đã được ông cụ giao cho Vinh Chân rồi, mấy người lại cãi nhau như vậy để làm gì. Có phải các người muốn để hết sản nghiệp còn dư lại đều đưa cho Vinh Chân không? Rốt cuộc nó có chỗ gì tốt đối với các người?”
Vinh Điềm bình ổn hơi thở không nói chuyện, Hạ Hi cầm lấy di động cũng không lên tiếng nói nữa.
Khương Mẫn cũng không nói với Hạ Hi mà nhìn về phía Vinh Điềm tiếp tục nói: “Điềm Điềm con cũng nên trưởng thành hơn đi, anh trai con lấy vợ là đã có gia đình của chính mình rồi, nó sẽ không có khả năng chiều chuộng con giống như trước kia nữa đâu. Nếu như mỗi ngày con không có việc gì làm thì tìm việc đi được không?”
Vinh Điềm không quá tự nguyện tiếp thu, cuối cùng cũng chỉ thản nhiên trả lời một câu: “Dựa vào đâu chứ?”
Khương Mẫn làm ra bộ dáng hận sắt không thành thép nói: “Vậy con muốn chúng ta đều phải tìm đường chết hết sao? Rõ ràng ba con không muốn gần gũi với chúng ta, con không cảm giác ra được sao?”
Đương nhiên Vinh Điềm có thể cảm giác ra được điều này, gần đây trong mắt ba cô ta chỉ có mỗi cái người tên Vinh Chân kia.
Ba cô ta có Vinh Chân, anh trai cô ta có Hạ Hi, bọn họ đã không còn đối xử tốt với cô ta như trước kia nữa rồi.
Trong lòng cô ta rất tủi thân nên tất nhiên sẽ muốn tìm người để phát tiết ra.
Mà Hạ Hi chính là bia ngắm tốt nhất cho nên gần đây cô ta luôn trực tiếp đi tìm Hạ Hi.
Sau khi bị Khương Mẫn hỏi đến điều này khiến cô ta nói không nên lời, Vinh Điềm cũng đã không còn mạnh miệng lên tiếng nữa.
Nhưng thật ra Hạ Hi lại có chút vừa lòng, ánh mắt cô ta lại kiên cường thêm vài phần.
Nhưng mà cô ta còn chưa kịp kiên cường được thêm vài giây thì đã trông thấy Vinh Đằng về tới nhà bằng cánh tay không chút sức lực.
Trên mặt anh ta cũng không có một chút biểu hiện của sự vui vẻ nào, anh ta lắc đầu kéo lê bước chân ngồi xuống sô pha, dựa lưng lên thành ghế sô pha rồi nâng tay che lại đôi mắt.
Trông thấy anh ta như vậy, sắc mặt của Hạ Hi cũng cứng lại hỏi anh ta: “Làm sao vậy?”
Vinh Đằng che mặt hoà hoãn một lúc rồi mới buông tay nhìn về phía Hạ Hi nói: “Thượng Thành không có, Vinh Chân đã sa thải tất cả chuyên gia và đổi thẳng thành người của mình. Bây giờ chúng ta cũng không còn một cách nào cả.”
Hạ Hi nghe thấy lời này trong lòng lại buồn bực một trận, cô ta nhíu mày hỏi lại: “Anh ấy lấy người từ đâu ra?”
Vinh Đằng dựa thẳng lưng trên ghế sô pha, một ít sức lực để nói chuyện cũng không còn: “Là những người đã từng ở cùng với Vinh Thủ Thành, bọn họ đều được cậu ta mời về hết.”
Hạ Hi thở dài một hơi hoàn toàn nói không nên lời.
Lúc này Khương Mẫn lại mở miệng: “Cũng đừng có lăn lộn quá, mấy đứa cho rằng mấy đứa có thể là đối thủ của ông cụ sao? Hiện tại không phải ông ấy vẫn còn lưu giữ đồ cổ cho chúng ta sao, đừng có bận tâm quá đến chuyện này nữa!”
Thật ra có đống đồ cổ này cũng kiếm được không ít tiền rồi, chẳng qua nó không có nhiều thể diện như vậy.
Nói tóm lại Thượng Thành đã hoàn toàn bị giao đi rồi, lúc này Vinh Đằng cũng chỉ có thể chấp nhận gật đầu nói: “Không bận tâm nữa, nếu như lại chọc giận ông cụ thì cũng không thể biết được ông ấy còn có thể làm ra được loại chuyện gì. Mẹ, mẹ hầu hạ ông ấy ba mươi năm quả thật đã hầu hạ vô ích rồi, bạc tình thật sự.”
Khương Mẫn thở dài: “Hãy bằng lòng đi.”
Nếu như lại không biết đủ có khi tất cả những đồ vật cũng không còn nữa.
Mà dù cho có không biết đủ thì có thể làm gì được bây giờ?
Vinh Đằng bưng một cốc nước trên bàn lên uống một ngụm, bỗng nhiên anh ta lại nhìn về phía Vinh Điềm nói: “Điềm Điềm, về sau em trực tiếp ở trong trường học luôn đi tạm thời đừng về nhà nữa để cho nhà yên tĩnh một chút.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook