Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Khương Mẫn, Vinh Đằng và Hạ Hi ở bên kia ra sức tính kế, ở bên này thì Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc lại vẫn vắng vẻ bình thản như cũ.

Hiện tại Cố Ninh Ngọc cũng chỉ nhàn rỗi ở nhà, ngoài trừ hẹn người khác đi ra ngoài uống trà chiều, làm đẹp hoặc là bơi lội, đánh tennis gì đó thì sinh hoạt thường ngày của bà ấy còn có thêm một chuyện nữa chính là lôi kéo Tiểu Hắc đi ra ngoài đi dạo.

Kể từ sau khi Vinh Mặc tiếp nhận Thượng Thành là anh thật sự rất bận, mỗi ngày Tiểu Hắc đều ở nhà nên tất nhiên nó sẽ càng gần gũi quen thuộc hơn với Cố Ninh Ngọc.

Sân golf trong nhà không thường xuyên được sử dụng, Cố Ninh Ngọc kéo thẳng Tiểu Hắc đi qua đó, giờ đây sân golf gần như biến thành nơi nuôi chó.

Bởi vì Vinh Mặc vừa mới tiếp nhận Thượng Thành xong và vẫn kinh doanh cửa hàng đồ cổ trên danh nghĩa của nhà họ Vinh nên cuộc sống cũng lập tức trở nên bận rộn hơn nhiều so với trước kia.

Tất cả mọi thứ cần phải có thời gian để từ từ thích ứng, cũng may lúc trước anh cũng là làm ăn buôn bán đồ cổ nên đối với chuyện đấu giá linh tinh gì đó cũng đều có sự hiểu biết. Đột nhiên tiếp nhận gánh nặng lớn như vậy cũng không khiến anh quá luống cuống tay chân.

Kể từ sau khi Vinh Mặc tiếp nhận cửa hàng kinh doanh đồ cổ của nhà họ Vinh thì nguồn cung cấp hàng giả ngầm cũng đã bị cắt đứt.

Đương nhiên Vinh Mặc có thể nghĩ ra được, là Vinh Đằng sợ anh phát hiện ra manh mối cho nên đã trực tiếp từ bỏ việc kinh doanh đồ cổ của nhà họ Vinh. Dù sao anh ta vẫn còn có rất nhiều con đường mặt hàng khác, đối với anh ta mà nói bảo hiểm mới là thứ quan trọng nhất.

Sau khi nguồn cung cấp hàng giả bị cắt đứt, Vinh Mặc cũng mang tất cả những hàng giả trong cửa hàng đồ cổ trên danh nghĩa của nhà họ Vinh ra dẹp hết một lần. Anh cũng lần nữa lập ra một quy tắc cho nhà họ Vinh chính là – Không buôn bán hàng giả, không lừa người.



Thứ nên kiếm tiền thì nên kiếm còn thứ không nên kiếm thì một phần cũng không chạm vào.

Vinh Mặc bận bịu không biết ngày đêm, vừa vặn lúc này Sầm Tuế cũng đang bận đi theo đàn anh đàn chị đi thi đấu.

Cả hai người cũng rất ăn ý, mỗi khi rảnh rối đều bớt chút thời gian tâm sự cùng đối phương, dùng di động để gắn kết chuyện tình cảm giữa hai người bọn họ.

Kể từ sau khi Sầm Tuế cãi nhau một trận với ba Sầm thì lại bận bịu chuyện học tập và chuyện thi đấu trong trường nên cũng không trở về nhà.

Hôm nay là thứ sáu, buổi trưa mẹ Sầm gọi điện thoại đến cho Sầm Tuế bảo cô trở về nhà. Lúc này cô mới thu dọn đồ đạc để trở về nhà một chuyến.

Về đến nhà cũng không có việc gì cả, chỉ nghỉ ngơi xem TV một lát rồi chờ ăn cơm chiều.

Hiện tại Đồng Tinh Tinh cũng đã dọn đi, tất nhiên trên bàn cơm nhà họ Sầm vẫn còn dư lại bốn người.

Bốn người ngồi xuống ăn cơm, ngay từ đầu bầu không khí vẫn còn khá tốt.

Sau khi ăn cơm được một nửa, ba Sầm đột nhiên nhìn về Sầm Tuế hỏi một câu: “Phải rồi, con đã chia tay chưa?”

Sầm Tuế nghe thấy lời này, biểu hiện trên mặt cũng thu lại một chút không nói chuyện.

Lời này nhắc tới khiến cô cảm thấy không vui, mẹ Sầm nhìn sắc mặt của Sầm Tuế cũng vội mở miệng nói: “Được rồi được rồi còn đang ăn cơm đấy, sao đột nhiên nói chuyện này làm cái gì? Mỗi ngày con bé đi học mệt như vậy vừa về đến nhà cũng không cho con bé thả lỏng một chút sao.”



Ba Sầm chỉ nhìn Sầm Tuế nói: “Có cái gì mà không thể nói? Tôi mà không nhắc nhở nó lại sợ trong lòng nó vẫn còn ôm tâm lý may mắn trộm ở bên nhau. Nếu như đã không có kết quả rồi vậy thì cũng không cần chậm trễ ở bên nhau làm gì, nói chuyện cũng chỉ lãng phí thời gian. Sớm kết thúc một chút đều tốt cho nhau.”

Sầm Tuế cúi đầu nhìn cơm trong bát nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lần này cô thật sự sẽ không quăng đũa chạy lấy người nữa mà sẽ im lặng cầm bát cơm ăn cho xong.

Sau khi ăn xong cũng không ở lại dưới lầu thêm mà lên thẳng lầu trở về phòng của mình.

Sau khi ngồi xuống trong phòng, cô lấy di động mở wechat ra do dự có nên gửi tin nhắn đi hay không, thế nhưng cô lại ngây người phát ngốc một lúc ở đó.

Tin nhắn cũng không được gửi đi, trước hết đi tìm quần áo tắm rửa cái đã.

Sau khi bồn tắm chứa đầy nước, cô đi vào đó nằm xuống ngâm mình cho đến khi nước nguội lạnh hẳn mới đứng dậy.

Ngâm mình tắm xong, tâm trạng cũng được thả lỏng hơn một chút nhưng khi ở trong phòng ngây ngốc một lúc cô lại bắt đầu cảm thấy cơn bực bội bị đè nèn trong lòng.

Đôi mắt cô dừng lại trên màn hình máy tính nhưng cũng không biết chính mình đang nhìn cái gì.

Tới thời điểm tắt máy tính lên giường đi ngủ, cô mới lại lần nữa lấy di động ra.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...