Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 332:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cô nhìn di động do dự một hồi, sau đó cô mới hít sâu một hơi cắn chặt môi, đè nặng cảm giác đau đớn đang nhè nhẹ nổi lên từng đợt từng đợt trong lòng. Cô gửi một tin nhắc qua cho Vinh Mặc: “Ba em không đồng ý cho em và anh ở bên nhau.”
Tin nhắc này vừa được gửi đi, trong lòng cô lại lạnh thấu tủi thân.
Vì không để cho chính mình phải khổ sở, hốc mắt cũng trở nên ướt át, thế nên cô mới dựa vào một con gấu cố gắng ngửa mặt lên.
Cô không biết Vinh Mặc sẽ trả lời cái gì nên vẫn duy trì tư thế đợi như vậy một lúc nhưng vẫn không có tin tức nhắn trả lời lại.
Lúc sau cô lại cúi đầu nhìn xuống giao diện trò chuyện không hề có động tĩnh gì nghĩ thầm có thể anh còn đang vội hoặc là vẫn còn tắt điện thoại đặt ở một bên.
Cô cứng nhắc đặt di động xuống rồi nhấc máy tính bảng lên tuỳ tiện tìm một tiết mục để xem.
Lúc xem cô vẫn luôn thất thần không biết suy nghĩ đã bay tự do đi nơi nào.
Cũng chẳng biết cô đã cứng nhắc phát ngốc suốt bao lâu thì đột nhiên di động đang được đặt ở một bên cũng vang lên.
Sầm Tuế kinh ngạc hoàn hồn lại, cô duỗi tay cầm lấy di động ra xem mới phát hiện là Vinh Mặc gọi đến. Cô đưa điện thoại để lên bên tai, giọng điệu không có lực nói: “Alo?”
Giọng nói của Vinh Mặc truyền từ ống nghe tới lỗ tai: “Anh đang ở bên ngoài Tây Môn.”
Sầm Tuế nghe được lời này mới ngây ngốc một lúc, lờ mờ hỏi: “Tây Môn… nào?”
Giọng nói của Vinh Mặc hơi trầm xuống: “Tây Môn ở tiểu khu nhà em.”
Sầm Tuế sửng sốt một chút, lập tức tắt điện thoại xốc chăn lên rời giường. Tiếp theo cô lại cầm thêm một chiếc áo khoác mỏng khoác lên người, trộm đi xuống lầu tránh ba mẹ Sầm rồi lại trộm đi ra ngoài cửa chạy tới bên ngoài cửa tiểu khu.
Trên đường chạy đến cửa lớn bên ngoài phía tây, cô vẫn luôn xoay người nhìn một lúc.
Cách đó không xa có một đèn xe của một chiếc xe đang chiếc sáng, chỉ cần liếc mắt một cái là cô đã trông thấy được đây là chiếc xe của Vinh Mặc.
Lúc Vinh Mặc nhận được tin nhắn là đang chuẩn bị tan tầm về nhà.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn anh không trở về nhà mà trực tiếp lái xe vội vàng chạy tới đây trong vòng một giờ.
Trên đường lái xe tới, trong đầu anh tất cả đều là lời nói của Sầm Tuế.
Ngẫm lại từ khi bọn họ chia tay ở bữa tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội anh, bắt đầu liên lạc bằng điện thoại di động ở các nơi, trông giống như không có gì thay đổi, không có bất cứ vấn đề gì, nhưng thật ra cũng vẫn có vài điểm kỳ lạ.
Bây giờ tự nhiên hiểu ra là ba Sầm Tuế biết chuyện của bọn họ và đã phản đối.
Anh nhớ rõ ràng trước đó Sầm Tuế từng nói với mình, ba của cô cực kỳ ghét giới đồ cổ. Ba cô cũng chưa từng gặp anh, nguyên nhân tự nhiên không thể là gì khác, chắc chắn có liên quan đến ngành nghề của gia đình anh.
Anh sợ Sầm Tuế gửi tin nhắn đó xong, tin nhắn tiếp theo gửi đến sẽ là: [Chúng ta chia tay đi]
Cho nên ngay cả điện thoại anh cũng không dám nhìn nhiều, cũng chưa trả lời tin nhắn trò truyện với cô, mà trực tiếp chạy tới trước mặt nói với cô.
***
Đèn xe sáng lên, soi rõ bóng dáng của Sầm Tuế cách đó không xa, Vinh Mặc nhìn cô đi tới mở cửa lên xe.
Sau khi Sầm Tuế ngồi vào, tiện tay đóng cửa xe lại, quay người nhìn Vinh Mặc.
Tâm trạng của hai người đều không thoải mái, Sầm Tuế mở miệng nói chuyện trước: "Đã muộn như vậy anh còn tới đây làm gì?"
Vinh Mặc quay đầu nhìn cô, nửa bên mặt ẩn trong bóng tối, hơi thở gấp gáp nói: "Nếu anh không đến, có phải sau này em cũng không có ý định gặp anh đúng không?"
Vốn dĩ anh thực sự tin là cô nhiều việc nên bận rộn.
Bây giờ mới biết, cô từ chối gặp mặt anh là có nguyên nhân khác.
Mà cái nguyên nhân khác này, dĩ nhiên chính là ba cô phản đối, cô đang nghĩ giải quyết như thế nào, mà trong đó cũng có ý nghĩ chia tay.
Nếu như thái độ của cô đủ kiên quyết, cơ bản là sẽ không nghĩ đến chuyện chia tay, không thể không muốn gặp anh.
Nghe thấy anh hỏi thẳng vào vấn đề như vậy, đâm trúng vào tâm tư của cô, Sầm Tuế bất giác hơi chột dạ, nhưng lại vô thức nhỏ giọng phủ nhận: "Em không có, em chỉ đang suy nghĩ giải quyết như thế nào…"
Vinh Mặc xuyên qua bóng tối nhìn cô, khó khăn nặn ra một câu: "Em suy nghĩ kỹ chưa?"
Là đã suy nghĩ kỹ nên mới gửi tin nhắn đó cho anh sao?
Trong lòng Sầm Tuế lại bắt đầu vặn vẹo khó chịu, còn khó chịu hơn so với lúc không gặp Vinh Mặc.
Trong đầu vang lên lời nói của ba Sầm và gương mặt của ông ấy khi nói chuyện, vừa nhìn ánh mắt của Vinh Mặc bây giờ.
Dường như một câu nói không đúng của cô, anh sẽ ngay lập tức tan nát cõi lòng chô cô xem.
Đây có lẽ cũng là lý do cô không muốn gặp anh - Rất khó chịu!
Cô nhìn di động do dự một hồi, sau đó cô mới hít sâu một hơi cắn chặt môi, đè nặng cảm giác đau đớn đang nhè nhẹ nổi lên từng đợt từng đợt trong lòng. Cô gửi một tin nhắc qua cho Vinh Mặc: “Ba em không đồng ý cho em và anh ở bên nhau.”
Tin nhắc này vừa được gửi đi, trong lòng cô lại lạnh thấu tủi thân.
Vì không để cho chính mình phải khổ sở, hốc mắt cũng trở nên ướt át, thế nên cô mới dựa vào một con gấu cố gắng ngửa mặt lên.
Cô không biết Vinh Mặc sẽ trả lời cái gì nên vẫn duy trì tư thế đợi như vậy một lúc nhưng vẫn không có tin tức nhắn trả lời lại.
Lúc sau cô lại cúi đầu nhìn xuống giao diện trò chuyện không hề có động tĩnh gì nghĩ thầm có thể anh còn đang vội hoặc là vẫn còn tắt điện thoại đặt ở một bên.
Cô cứng nhắc đặt di động xuống rồi nhấc máy tính bảng lên tuỳ tiện tìm một tiết mục để xem.
Lúc xem cô vẫn luôn thất thần không biết suy nghĩ đã bay tự do đi nơi nào.
Cũng chẳng biết cô đã cứng nhắc phát ngốc suốt bao lâu thì đột nhiên di động đang được đặt ở một bên cũng vang lên.
Sầm Tuế kinh ngạc hoàn hồn lại, cô duỗi tay cầm lấy di động ra xem mới phát hiện là Vinh Mặc gọi đến. Cô đưa điện thoại để lên bên tai, giọng điệu không có lực nói: “Alo?”
Giọng nói của Vinh Mặc truyền từ ống nghe tới lỗ tai: “Anh đang ở bên ngoài Tây Môn.”
Sầm Tuế nghe được lời này mới ngây ngốc một lúc, lờ mờ hỏi: “Tây Môn… nào?”
Giọng nói của Vinh Mặc hơi trầm xuống: “Tây Môn ở tiểu khu nhà em.”
Sầm Tuế sửng sốt một chút, lập tức tắt điện thoại xốc chăn lên rời giường. Tiếp theo cô lại cầm thêm một chiếc áo khoác mỏng khoác lên người, trộm đi xuống lầu tránh ba mẹ Sầm rồi lại trộm đi ra ngoài cửa chạy tới bên ngoài cửa tiểu khu.
Trên đường chạy đến cửa lớn bên ngoài phía tây, cô vẫn luôn xoay người nhìn một lúc.
Cách đó không xa có một đèn xe của một chiếc xe đang chiếc sáng, chỉ cần liếc mắt một cái là cô đã trông thấy được đây là chiếc xe của Vinh Mặc.
Lúc Vinh Mặc nhận được tin nhắn là đang chuẩn bị tan tầm về nhà.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn anh không trở về nhà mà trực tiếp lái xe vội vàng chạy tới đây trong vòng một giờ.
Trên đường lái xe tới, trong đầu anh tất cả đều là lời nói của Sầm Tuế.
Ngẫm lại từ khi bọn họ chia tay ở bữa tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội anh, bắt đầu liên lạc bằng điện thoại di động ở các nơi, trông giống như không có gì thay đổi, không có bất cứ vấn đề gì, nhưng thật ra cũng vẫn có vài điểm kỳ lạ.
Bây giờ tự nhiên hiểu ra là ba Sầm Tuế biết chuyện của bọn họ và đã phản đối.
Anh nhớ rõ ràng trước đó Sầm Tuế từng nói với mình, ba của cô cực kỳ ghét giới đồ cổ. Ba cô cũng chưa từng gặp anh, nguyên nhân tự nhiên không thể là gì khác, chắc chắn có liên quan đến ngành nghề của gia đình anh.
Anh sợ Sầm Tuế gửi tin nhắn đó xong, tin nhắn tiếp theo gửi đến sẽ là: [Chúng ta chia tay đi]
Cho nên ngay cả điện thoại anh cũng không dám nhìn nhiều, cũng chưa trả lời tin nhắn trò truyện với cô, mà trực tiếp chạy tới trước mặt nói với cô.
***
Đèn xe sáng lên, soi rõ bóng dáng của Sầm Tuế cách đó không xa, Vinh Mặc nhìn cô đi tới mở cửa lên xe.
Sau khi Sầm Tuế ngồi vào, tiện tay đóng cửa xe lại, quay người nhìn Vinh Mặc.
Tâm trạng của hai người đều không thoải mái, Sầm Tuế mở miệng nói chuyện trước: "Đã muộn như vậy anh còn tới đây làm gì?"
Vinh Mặc quay đầu nhìn cô, nửa bên mặt ẩn trong bóng tối, hơi thở gấp gáp nói: "Nếu anh không đến, có phải sau này em cũng không có ý định gặp anh đúng không?"
Vốn dĩ anh thực sự tin là cô nhiều việc nên bận rộn.
Bây giờ mới biết, cô từ chối gặp mặt anh là có nguyên nhân khác.
Mà cái nguyên nhân khác này, dĩ nhiên chính là ba cô phản đối, cô đang nghĩ giải quyết như thế nào, mà trong đó cũng có ý nghĩ chia tay.
Nếu như thái độ của cô đủ kiên quyết, cơ bản là sẽ không nghĩ đến chuyện chia tay, không thể không muốn gặp anh.
Nghe thấy anh hỏi thẳng vào vấn đề như vậy, đâm trúng vào tâm tư của cô, Sầm Tuế bất giác hơi chột dạ, nhưng lại vô thức nhỏ giọng phủ nhận: "Em không có, em chỉ đang suy nghĩ giải quyết như thế nào…"
Vinh Mặc xuyên qua bóng tối nhìn cô, khó khăn nặn ra một câu: "Em suy nghĩ kỹ chưa?"
Là đã suy nghĩ kỹ nên mới gửi tin nhắn đó cho anh sao?
Trong lòng Sầm Tuế lại bắt đầu vặn vẹo khó chịu, còn khó chịu hơn so với lúc không gặp Vinh Mặc.
Trong đầu vang lên lời nói của ba Sầm và gương mặt của ông ấy khi nói chuyện, vừa nhìn ánh mắt của Vinh Mặc bây giờ.
Dường như một câu nói không đúng của cô, anh sẽ ngay lập tức tan nát cõi lòng chô cô xem.
Đây có lẽ cũng là lý do cô không muốn gặp anh - Rất khó chịu!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook