Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 56:
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Thực sự khó chịu, vì vậy anh mở điện thoại lướt một lúc, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình.
Kết quả là vuốt một lúc, album lại vô tình được mở ra.
Lướt qua những bức ảnh trong album một cách vu vơ, anh chuyển sang một nhóm lớn các bức ảnh selfie của Sầm Tuế.
Anh không biết cô đã sử dụng điện thoại di động của anh từ khi nào mà để lại nhiều hình ảnh trong đó như vậy.
Anh lật từng tấm ảnh một, khóe miệng nở nụ cười nhẹ, sau đó tâm trí chậm rãi phản ứng lại, lại buồn bực đến mức sắp nghẹt thở.
Thật sự tâm tình bị đè nén đến kịch liệt, anh ném điện thoại ra ngoài.
Sau đó, anh ngồi dậy khỏi ghế sô pha, với lấy hộp thuốc lá và bật lửa trên bàn cà phê, bắt đầu châm một điếu thuốc.
Ánh lửa bập bùng vài cái trong đêm, sau đó là tia lửa cứ chập chờn rồi biến mất.
Giúp Chu Nhị Bảo tắm rửa, giặt giũ đến nửa đêm, não Sầm Tuế trống rỗng, nhắm mắt thiếp đi trong mệt mỏi.
Cô mệt đến mức cả đêm không có giấc mơ, ngày hôm sau tỉnh dậy đã thấy tiếng đồng hồ báo thức, vội vàng tắm rửa, mặc quần áo rồi chào Đào Mẫn Nhi về trước.
Ni Ni, bạn cùng phòng của cô, mang sách của cô nên cô đi thẳng vào lớp học thay vì quay trở lại ký túc xá.
Khi ngồi xuống chỗ bên cạnh bạn cùng phòng, cô còn chưa kịp điều chỉnh hơi thở thì chuông báo vào lớp vừa vang lên.
Vì không mang theo tài liệu ôn tập cho kỳ thi tuyển sinh sau đại học nên Sầm Tuế ngồi chăm chú lắng nghe lớp chuyên môn.
Giữa giờ ra khỏi lớp, cô nhận được tin nhắn từ Vinh Mặc: "Khi nào cô đến?"
Đương nhiên, Sầm Tuế nhớ tới đang làm việc trong một cửa hàng đồ cổ, nên lập tức nhắn lại: "Buổi sáng có lớp, buổi chiều tôi sẽ tới đó"
Vinh Mặc không nói nhiều: "Được."
Vinh Mặc không giám sát cô với tư cách là ông chủ, dù sao việc kinh doanh trong cửa hàng của anh cũng không bận bịu, một mình anh là đủ rồi.
Còn Sầm Tuế không yêu cầu lương cơ bản, cô muốn đến một nơi để đọc và nghiên cứu cho nên không có cố định thời gian đi làm của cô.
Sau khi xác định buổi chiều Sầm Tuế đến cửa hàng, anh đi đến một nơi trước.
Anh đã tìm được ai đó làm thêm một bộ chìa khóa cho cửa hàng của riêng anh và xâu chúng lại với nhau bằng một chiếc vòng chìa khóa đơn giản.
Vì Chu Nhị Bảo, Sầm Tuế từ tối hôm qua đã bận rộn chạy tới chạy lui, chưa được nghỉ ngơi thư giãn.
Cho nên sau khi tan học, cô trở về ký túc xá nghỉ ngơi một lúc, nói chuyện phiếm với các bạn cùng phòng, sau đó đi học sau bữa tối.
Sau khi bắt taxi đến đường Thừa Cổ, cô vẫn đến khu vực quầy hàng để xem qua xem chủ quầy hàng có bán gạch cho mình không.
Hôm đó cô vẫn không thấy chủ sạp nên đến thẳng Trân Bảo Trai của Vinh Mặc.
Hôm nay Trân Bảo Trai mở cửa, cô vừa bước vào cửa đã thấy Vinh Mặc ngồi sau quầy đặt quyển sổ xuống, có vẻ như anh đang bận việc gì đó.
Không muốn làm phiền anh quá nhiều, Sầm Tuế chỉ chào hỏi qua loa: "Tôi đến rồi."
Vinh Mặc ngẩng đầu nhìn cô, đáp lại qua loa: "Cô cứ tùy ý, tôi có việc phải làm ngay bây giờ, khi nào xong việc tôi sẽ đi tìm cô."
Sầm Tuế gật đầu với anh, không nói thêm nữa, đi đến một chỗ ngồi xuống, lấy một cuốn sách ra đọc.
Lần này, cô không vào phòng trong với ghế riêng, mà là ngồi thẳng lên đồ dùng bằng gỗ cổ ở phòng ngoài.
Một bàn làm việc bằng gỗ Du từ thời nhà Thanh, bên cạnh một chiếc ghế hoa hồng bằng gỗ cùng thời.
Cửa hàng của Vinh Mặc có khá nhiều thứ, bao gồm vàng, đá, ngọc, sứ, thư pháp và hội họa, thậm chí cả gỗ, hầu hết mọi thứ.
Trong số đó, một số mảnh gỗ là từ triều đại nhà Minh và nhà Thanh, vì đặc tính của gỗ là rất dễ mục nát.
Sầm Tuế ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hoa hồng, ngửi mùi gỗ đàn hương trong cửa hàng, xung quanh là những món đồ cổ, không hiểu sao như được du hành ngược về quá khứ.
Nếu không phải thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn thấy những người mặc quần áo hiện đại đi ngang qua cửa, sẽ có ảo giác về thời xưa.
Bầu không khí và môi trường ở Trân Bảo Trai đều những thứ Sầm Tuế muốn, cô mở cuốn sách ra, nhanh chóng tĩnh lại tâm, nghiêm túc bắt đầu đọc sách.
Cô tập trung đọc quên cả thời gian, không biết mình đã ngồi đọc bao lâu, đột nhiên một chùm chìa khóa hiện ra trong tầm mắt của cô.
Sầm Tuế hoàn hồn ngẩng đầu, thấy Vinh Mặc đang ngồi xuống trước mặt cô.
Vinh Mặc đặt chìa khóa vào cuốn sách trước mặt cô và nói với cô: "Kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, nghỉ ngơi một chút đi, đây là chìa khóa của cửa hàng."
Sầm Tuế nhặt chìa khóa trong cuốn sách lên, nhìn kĩ một chút.
Ánh mắt cô bị mặt dây chuyền Tam Túc Kim Thiền trên móc khóa hấp dẫn, bề mặt cóc vàng lấp lánh, chân ngậm thỏi vàng.
Sau khi nhìn kĩ, cô nhìn sang Vinh Mặc nói: "Đây không phải là đồ cổ."
Thực sự khó chịu, vì vậy anh mở điện thoại lướt một lúc, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình.
Kết quả là vuốt một lúc, album lại vô tình được mở ra.
Lướt qua những bức ảnh trong album một cách vu vơ, anh chuyển sang một nhóm lớn các bức ảnh selfie của Sầm Tuế.
Anh không biết cô đã sử dụng điện thoại di động của anh từ khi nào mà để lại nhiều hình ảnh trong đó như vậy.
Anh lật từng tấm ảnh một, khóe miệng nở nụ cười nhẹ, sau đó tâm trí chậm rãi phản ứng lại, lại buồn bực đến mức sắp nghẹt thở.
Thật sự tâm tình bị đè nén đến kịch liệt, anh ném điện thoại ra ngoài.
Sau đó, anh ngồi dậy khỏi ghế sô pha, với lấy hộp thuốc lá và bật lửa trên bàn cà phê, bắt đầu châm một điếu thuốc.
Ánh lửa bập bùng vài cái trong đêm, sau đó là tia lửa cứ chập chờn rồi biến mất.
Giúp Chu Nhị Bảo tắm rửa, giặt giũ đến nửa đêm, não Sầm Tuế trống rỗng, nhắm mắt thiếp đi trong mệt mỏi.
Cô mệt đến mức cả đêm không có giấc mơ, ngày hôm sau tỉnh dậy đã thấy tiếng đồng hồ báo thức, vội vàng tắm rửa, mặc quần áo rồi chào Đào Mẫn Nhi về trước.
Ni Ni, bạn cùng phòng của cô, mang sách của cô nên cô đi thẳng vào lớp học thay vì quay trở lại ký túc xá.
Khi ngồi xuống chỗ bên cạnh bạn cùng phòng, cô còn chưa kịp điều chỉnh hơi thở thì chuông báo vào lớp vừa vang lên.
Vì không mang theo tài liệu ôn tập cho kỳ thi tuyển sinh sau đại học nên Sầm Tuế ngồi chăm chú lắng nghe lớp chuyên môn.
Giữa giờ ra khỏi lớp, cô nhận được tin nhắn từ Vinh Mặc: "Khi nào cô đến?"
Đương nhiên, Sầm Tuế nhớ tới đang làm việc trong một cửa hàng đồ cổ, nên lập tức nhắn lại: "Buổi sáng có lớp, buổi chiều tôi sẽ tới đó"
Vinh Mặc không nói nhiều: "Được."
Vinh Mặc không giám sát cô với tư cách là ông chủ, dù sao việc kinh doanh trong cửa hàng của anh cũng không bận bịu, một mình anh là đủ rồi.
Còn Sầm Tuế không yêu cầu lương cơ bản, cô muốn đến một nơi để đọc và nghiên cứu cho nên không có cố định thời gian đi làm của cô.
Sau khi xác định buổi chiều Sầm Tuế đến cửa hàng, anh đi đến một nơi trước.
Anh đã tìm được ai đó làm thêm một bộ chìa khóa cho cửa hàng của riêng anh và xâu chúng lại với nhau bằng một chiếc vòng chìa khóa đơn giản.
Vì Chu Nhị Bảo, Sầm Tuế từ tối hôm qua đã bận rộn chạy tới chạy lui, chưa được nghỉ ngơi thư giãn.
Cho nên sau khi tan học, cô trở về ký túc xá nghỉ ngơi một lúc, nói chuyện phiếm với các bạn cùng phòng, sau đó đi học sau bữa tối.
Sau khi bắt taxi đến đường Thừa Cổ, cô vẫn đến khu vực quầy hàng để xem qua xem chủ quầy hàng có bán gạch cho mình không.
Hôm đó cô vẫn không thấy chủ sạp nên đến thẳng Trân Bảo Trai của Vinh Mặc.
Hôm nay Trân Bảo Trai mở cửa, cô vừa bước vào cửa đã thấy Vinh Mặc ngồi sau quầy đặt quyển sổ xuống, có vẻ như anh đang bận việc gì đó.
Không muốn làm phiền anh quá nhiều, Sầm Tuế chỉ chào hỏi qua loa: "Tôi đến rồi."
Vinh Mặc ngẩng đầu nhìn cô, đáp lại qua loa: "Cô cứ tùy ý, tôi có việc phải làm ngay bây giờ, khi nào xong việc tôi sẽ đi tìm cô."
Sầm Tuế gật đầu với anh, không nói thêm nữa, đi đến một chỗ ngồi xuống, lấy một cuốn sách ra đọc.
Lần này, cô không vào phòng trong với ghế riêng, mà là ngồi thẳng lên đồ dùng bằng gỗ cổ ở phòng ngoài.
Một bàn làm việc bằng gỗ Du từ thời nhà Thanh, bên cạnh một chiếc ghế hoa hồng bằng gỗ cùng thời.
Cửa hàng của Vinh Mặc có khá nhiều thứ, bao gồm vàng, đá, ngọc, sứ, thư pháp và hội họa, thậm chí cả gỗ, hầu hết mọi thứ.
Trong số đó, một số mảnh gỗ là từ triều đại nhà Minh và nhà Thanh, vì đặc tính của gỗ là rất dễ mục nát.
Sầm Tuế ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hoa hồng, ngửi mùi gỗ đàn hương trong cửa hàng, xung quanh là những món đồ cổ, không hiểu sao như được du hành ngược về quá khứ.
Nếu không phải thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn thấy những người mặc quần áo hiện đại đi ngang qua cửa, sẽ có ảo giác về thời xưa.
Bầu không khí và môi trường ở Trân Bảo Trai đều những thứ Sầm Tuế muốn, cô mở cuốn sách ra, nhanh chóng tĩnh lại tâm, nghiêm túc bắt đầu đọc sách.
Cô tập trung đọc quên cả thời gian, không biết mình đã ngồi đọc bao lâu, đột nhiên một chùm chìa khóa hiện ra trong tầm mắt của cô.
Sầm Tuế hoàn hồn ngẩng đầu, thấy Vinh Mặc đang ngồi xuống trước mặt cô.
Vinh Mặc đặt chìa khóa vào cuốn sách trước mặt cô và nói với cô: "Kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, nghỉ ngơi một chút đi, đây là chìa khóa của cửa hàng."
Sầm Tuế nhặt chìa khóa trong cuốn sách lên, nhìn kĩ một chút.
Ánh mắt cô bị mặt dây chuyền Tam Túc Kim Thiền trên móc khóa hấp dẫn, bề mặt cóc vàng lấp lánh, chân ngậm thỏi vàng.
Sau khi nhìn kĩ, cô nhìn sang Vinh Mặc nói: "Đây không phải là đồ cổ."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook