Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 82:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Tuy nhiên, khi anh vừa đứng dậy đóng cửa đi ra ngoài thì bất ngờ có một vị khách ập đến.
Nói là khách, là vì đến cửa là khách.
Nhưng để nói có mua thứ gì hay không, Vinh Mặc nhìn lướt qua liền cảm thấy 90% là anh ấy sẽ không mua.
Đây là một thanh niên nhìn mới ngoài hai mươi tuổi, xét từ phong cách ăn mặc, có một loại trác táng bất phàm, hẳn là loại con trai thích mô tô và xe thể thao, tuyệt đối không có hứng thú với đồ cổ.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, Vinh Mặc thực sự đã nghĩ đến điều đó trong tiềm thức - các cô gái nhỏ bây giờ, đều thích như thế này sao?
Có soái có ngầu, tùy ý nháy mắt một cái hoặc nở nụ cười trêu chọc có thể khiến bọn họ hét lên.
Ý nghĩ này trong nháy mắt lướt qua, anh bắt gặp ánh mắt của chàng trai, nhìn thấy sự thù địch rõ ràng khác thường trong mắt người đó.
Giám cổ như giám nhân, đã ở trong giới đồ cổ lâu như vậy, loại đồ này anh vẫn có thể dễ dàng nắm bắt được.
Dù thấy cậu bé không thân thiện nhưng Vinh Mặc vẫn chào hỏi như thường lệ: "Xin chào."
***
Kể từ khi Trần Vũ biết về công việc bán thời gian của Sầm Tuế là trong một cửa hàng đồ cổ, đã vật lộn ròng rã cả tuần, cuối cùng vẫn không thể kìm lòng mà đến Trân Bảo Trai.
Không phải để mua đồ cổ, không phải để gặp Sầm Tuế, chỉ để gặp người đàn ông sẽ khiến Sầm Tuế thay đổi trái tim này.
Khi bước vào cửa, anh vẫn còn hừng hực khí thế, nhưng khi ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt người đàn ông trong cửa hàng, anh cảm thấy có chút hụt hẫng.
Người đàn ông này bề ngoài trông không nhiều tuổi lắm, nhưng sự điềm đạm và ung dung trong ánh mắt và khí chất khiến anh nảy sinh một loại cảm giác rằng bản thân là một thằng nhãi không thể giải thích được.
Vinh Mặc hỏi anh: "Anh cần gì?"
Anh hắng giọng, quay đầu nhìn vào trong cửa hàng, sau đó nhìn Vinh Mặc nói: "Văn phòng mới sửa sang, thiếu hai món đồ trang trí. Tôi tính chọn hai món đồ nặng, anh giới thiệu qua với tôi xem? "
Vinh Mặc quay lại và chọn cho anh một đôi lư đồng men rạn, trên mình lọ có hoa văn chùa, màu ngói lam có hoa văn mây vàng.
Anh không giới thiệu nhiều mà chỉ nói đơn giản: “Tượng đồng phủ men thời nhà Thanh tượng trưng cho sự may mắn, ngụ ý buôn bán thuận buồm xuôi gió."
Trần Vũ liếc nhìn cái lọ tráng men, nhìn không ra lề lối gì cả, cũng không cảm thấy đẹp chỗ nào.
Cái loại đồ này tràn đầy cảm giác tuổi tác, anh còn tưởng rằng chính mình già không có mắt.
Anh cũng không quan tâm hỏi thêm, cũng không quan tâm đến xuất xứ, chất liệu, tay nghề của chiếc bình, anh chỉ hỏi Vinh Mặc: "Giá bao nhiêu?"
Vinh Mặc không giới thiệu quá nhiều, nhìn anh nói: "Hai trăm vạn."
Nếu đã đến cửa, bản thân đương nhiên chuẩn bị sẵn tiền.
Nhưng trước khi Trần Vũ nói muốn hay không, Vinh Mặc đã nhìn anh nói một câu: "Cậu không phải tới mua đồ cổ sao?"
Trần Vũ nhìn anh ấy, cố gắng hết sức để bản thân ra vẻ bình tĩnh, cố ý hỏi anh ấy với giọng điệu bình tĩnh và có phần kiêu ngạo: "Anh biết nhìn như vậy, vậy anh nói xem tôi đến đây để làm gì?"
Vinh Mặc cười nhìn Trần Vũ: "Tôi không biết, chẳng lẽ liên quan đến Sầm Tuế?"
Với tất cả những người và những thứ mà anh đã tiếp xúc gần đây, cũng chỉ Sầm Tuế có thể liên quan với cậu bé trước mặt anh đây.
Ánh mắt Trần Vũ lóe lên, sau đó liền ổn định lại: "Cô ấy nói với anh về tôi?"
Hoặc là, cho anh ta xem hình ảnh của anh? Chẳng trách từ lúc anh bước vào cửa, vẻ mặt của người đàn ông này như nhìn thấu mọi thứ khiến anh cảm thấy rất khó chịu.
Anh chờ câu trả lời khẳng định của Vinh Mặc.
Vinh Mặc bình thản nói: "Không có, nhưng xem ra thật sự là vì cô ấy."
Trần Vũ nghẹn một tiếng, nhất thời nói: "Tôi cũng có thể mua đồ cổ, tôi có thể mua được."
Vinh Mặc dường như không muốn cùng anh tán gẫu thêm, nói thẳng: "Được, vậy tôi sẽ gói lại cho anh?"
Trần Vũ không vội, đút tay vào túi quần, nhìn vào bên trong nói: "Anh trước sau cũng phải mời tôi uống chén trà chứ."
Vinh Mặc gật đầu: "Được."
Anh đưa Trần Vũ vào phòng trong và tự tay đun nước pha trà cho anh ta.
Pha trà xong, rót vào tách trà, đưa cho Trần Vũ cái kẹp trà, nhìn anh hỏi: "Cậu muốn hỏi cái gì?"
Trần Vũ không có tâm tư uống trà, vốn dĩ cũng không có thói quen uống trà.
Anh thấy Vinh Mặc bình tĩnh thẳng thắn như vậy, cũng nhìn anh thành thực hỏi: "Anh và Sầm Tuế bên nhau bao lâu rồi?"
Vinh Mặc sửng sốt một chút khi nghe thấy lời này, nhưng chỉ là trong giây lát.
Anh nhìn Trần Vũ và im lặng một lúc, như đang suy luận điều gì đó, rồi mở miệng: "Cô ấy chỉ đến chỗ tôi làm việc. Chúng tôi không phải loại quan hệ đó, cũng không ở cùng nhau."
Trần Vũ không mong đợi nghe thấy câu trả lời này, ngay lập tức sững sờ.
Anh nhìn Vinh Mặc, sự thù địch đã có trong mắt anh, đến giờ đã từ từ tiêu tan đi trong vô thức.
Tuy nhiên, khi anh vừa đứng dậy đóng cửa đi ra ngoài thì bất ngờ có một vị khách ập đến.
Nói là khách, là vì đến cửa là khách.
Nhưng để nói có mua thứ gì hay không, Vinh Mặc nhìn lướt qua liền cảm thấy 90% là anh ấy sẽ không mua.
Đây là một thanh niên nhìn mới ngoài hai mươi tuổi, xét từ phong cách ăn mặc, có một loại trác táng bất phàm, hẳn là loại con trai thích mô tô và xe thể thao, tuyệt đối không có hứng thú với đồ cổ.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, Vinh Mặc thực sự đã nghĩ đến điều đó trong tiềm thức - các cô gái nhỏ bây giờ, đều thích như thế này sao?
Có soái có ngầu, tùy ý nháy mắt một cái hoặc nở nụ cười trêu chọc có thể khiến bọn họ hét lên.
Ý nghĩ này trong nháy mắt lướt qua, anh bắt gặp ánh mắt của chàng trai, nhìn thấy sự thù địch rõ ràng khác thường trong mắt người đó.
Giám cổ như giám nhân, đã ở trong giới đồ cổ lâu như vậy, loại đồ này anh vẫn có thể dễ dàng nắm bắt được.
Dù thấy cậu bé không thân thiện nhưng Vinh Mặc vẫn chào hỏi như thường lệ: "Xin chào."
***
Kể từ khi Trần Vũ biết về công việc bán thời gian của Sầm Tuế là trong một cửa hàng đồ cổ, đã vật lộn ròng rã cả tuần, cuối cùng vẫn không thể kìm lòng mà đến Trân Bảo Trai.
Không phải để mua đồ cổ, không phải để gặp Sầm Tuế, chỉ để gặp người đàn ông sẽ khiến Sầm Tuế thay đổi trái tim này.
Khi bước vào cửa, anh vẫn còn hừng hực khí thế, nhưng khi ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt người đàn ông trong cửa hàng, anh cảm thấy có chút hụt hẫng.
Người đàn ông này bề ngoài trông không nhiều tuổi lắm, nhưng sự điềm đạm và ung dung trong ánh mắt và khí chất khiến anh nảy sinh một loại cảm giác rằng bản thân là một thằng nhãi không thể giải thích được.
Vinh Mặc hỏi anh: "Anh cần gì?"
Anh hắng giọng, quay đầu nhìn vào trong cửa hàng, sau đó nhìn Vinh Mặc nói: "Văn phòng mới sửa sang, thiếu hai món đồ trang trí. Tôi tính chọn hai món đồ nặng, anh giới thiệu qua với tôi xem? "
Vinh Mặc quay lại và chọn cho anh một đôi lư đồng men rạn, trên mình lọ có hoa văn chùa, màu ngói lam có hoa văn mây vàng.
Anh không giới thiệu nhiều mà chỉ nói đơn giản: “Tượng đồng phủ men thời nhà Thanh tượng trưng cho sự may mắn, ngụ ý buôn bán thuận buồm xuôi gió."
Trần Vũ liếc nhìn cái lọ tráng men, nhìn không ra lề lối gì cả, cũng không cảm thấy đẹp chỗ nào.
Cái loại đồ này tràn đầy cảm giác tuổi tác, anh còn tưởng rằng chính mình già không có mắt.
Anh cũng không quan tâm hỏi thêm, cũng không quan tâm đến xuất xứ, chất liệu, tay nghề của chiếc bình, anh chỉ hỏi Vinh Mặc: "Giá bao nhiêu?"
Vinh Mặc không giới thiệu quá nhiều, nhìn anh nói: "Hai trăm vạn."
Nếu đã đến cửa, bản thân đương nhiên chuẩn bị sẵn tiền.
Nhưng trước khi Trần Vũ nói muốn hay không, Vinh Mặc đã nhìn anh nói một câu: "Cậu không phải tới mua đồ cổ sao?"
Trần Vũ nhìn anh ấy, cố gắng hết sức để bản thân ra vẻ bình tĩnh, cố ý hỏi anh ấy với giọng điệu bình tĩnh và có phần kiêu ngạo: "Anh biết nhìn như vậy, vậy anh nói xem tôi đến đây để làm gì?"
Vinh Mặc cười nhìn Trần Vũ: "Tôi không biết, chẳng lẽ liên quan đến Sầm Tuế?"
Với tất cả những người và những thứ mà anh đã tiếp xúc gần đây, cũng chỉ Sầm Tuế có thể liên quan với cậu bé trước mặt anh đây.
Ánh mắt Trần Vũ lóe lên, sau đó liền ổn định lại: "Cô ấy nói với anh về tôi?"
Hoặc là, cho anh ta xem hình ảnh của anh? Chẳng trách từ lúc anh bước vào cửa, vẻ mặt của người đàn ông này như nhìn thấu mọi thứ khiến anh cảm thấy rất khó chịu.
Anh chờ câu trả lời khẳng định của Vinh Mặc.
Vinh Mặc bình thản nói: "Không có, nhưng xem ra thật sự là vì cô ấy."
Trần Vũ nghẹn một tiếng, nhất thời nói: "Tôi cũng có thể mua đồ cổ, tôi có thể mua được."
Vinh Mặc dường như không muốn cùng anh tán gẫu thêm, nói thẳng: "Được, vậy tôi sẽ gói lại cho anh?"
Trần Vũ không vội, đút tay vào túi quần, nhìn vào bên trong nói: "Anh trước sau cũng phải mời tôi uống chén trà chứ."
Vinh Mặc gật đầu: "Được."
Anh đưa Trần Vũ vào phòng trong và tự tay đun nước pha trà cho anh ta.
Pha trà xong, rót vào tách trà, đưa cho Trần Vũ cái kẹp trà, nhìn anh hỏi: "Cậu muốn hỏi cái gì?"
Trần Vũ không có tâm tư uống trà, vốn dĩ cũng không có thói quen uống trà.
Anh thấy Vinh Mặc bình tĩnh thẳng thắn như vậy, cũng nhìn anh thành thực hỏi: "Anh và Sầm Tuế bên nhau bao lâu rồi?"
Vinh Mặc sửng sốt một chút khi nghe thấy lời này, nhưng chỉ là trong giây lát.
Anh nhìn Trần Vũ và im lặng một lúc, như đang suy luận điều gì đó, rồi mở miệng: "Cô ấy chỉ đến chỗ tôi làm việc. Chúng tôi không phải loại quan hệ đó, cũng không ở cùng nhau."
Trần Vũ không mong đợi nghe thấy câu trả lời này, ngay lập tức sững sờ.
Anh nhìn Vinh Mặc, sự thù địch đã có trong mắt anh, đến giờ đã từ từ tiêu tan đi trong vô thức.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook