Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Anh hắng giọng, giả vờ bình tĩnh, giọng anh trở nên sáng sủa hơn, hỏi Vinh Mặc: "Hai người không ở cùng nhau?"

Nói xong lại không giấu được sự vui mừng nói tiếp: "Cô ấy đến đây làm việc không phải là vì thích anh mà đến theo đuổi anh sao?"

Vinh Mặc thẳng thắn nói: "Tôi hỏi rồi, cô ấy nói không phải, tôi cũng thực sự không cảm nhận ra được."

Nghe xong lời này, Trần Vũ thật sự thả lỏng, nhíu mày cười nói: "Vậy tôi vẫn còn cơ hội..."

Vinh Mặc nhìn anh dò hỏi: "Anh đang đuổi theo cô ấy?"

Trần Vũ ngẩng đầu hít nhẹ một hơi, giọng điệu nhẹ nhàng thân thiện: "Tính vậy đi, tôi muốn theo đuổi cô ấy lại."

Vinh Mặc im lặng nhìn anh ấy, cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng lại cảm thấy nói cái gì cũng không đúng, cuối cùng là chả nói cái gì.

Trần Vũ vẫn bị anh làm cho không thoải mái, do dự hỏi anh một câu: "Có vấn đề gì?"

Vinh Mặc hít nhẹ một hơi, đứng dậy bưng chén trà lên uống trà.

Đặt tách trà xuống, anh nhìn Trần Vũ hỏi: "Vậy hai chiếc bình tráng men đó, còn muốn không?"

Trần Vũ: "..."

***

Vinh Mặc không nói chuyện quá nhiều với Trần Vũ, khi Trần Vũ rời đi mang theo hai chiếc bình tráng men.

Sau khi Trần Vũ rời đi, Vinh Mặc khóa cửa lại và đi ra ngoài ăn trưa, khi quay lại, anh ta ngơ ngác nghĩ sự tình trong cửa hàng.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng là nghĩ về nha đầu nhỏ đó, còn có những lời khó hiểu của Trần Vũ.



Nghĩ đến trong lòng lại sốt ruột, dứt khoát đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc trong cửa hàng, đồ cổ có thể thu được đều thu hết vào, đỡ phải để trên kệ vài ngày không dính bụi, lau chùi cũng phiền phức.

Anh hiếm khi tâm tư bị quấy rầy, bởi vì một tiểu nha đầu, mà nói ra cũng hơi buồn cười.

Những loại cảm xúc này không ảnh hưởng gì đến anh cả, anh chỉ đơn giản là tiêu hóa tiêu hóa rồi cho qua thôi.

Nhưng anh sau khi thu dọn xong đồ cổ trong cửa hàng, ngồi xuống phòng trong nghỉ ngơi một lúc, vẫn là cầm điện thoại di động trên bàn cà phê lên.

Mở WeChat, tìm "Vương Lãng" trong danh sách bạn bè, gửi cho anh ấy hai tin nhắn.

[Giúp tôi nghe ngóng chút chuyện]

[Khoa tài chính, Sầm Tuế, Trần Vũ]

Vương Lãng nhanh chóng gửi tới một tin nhắn thoại: "Sao đột nhiên lại có hứng thú hỏi thăm chuyện phiếm của sinh viên đại học?"

Vinh Mặc vẫn đang gõ trên màn hình, lại một giọng nói khác truyền đến.

Anh tắt bàn phím bấm vào, liền nghe thấy Vương Lãng nói: "Không cần nghe ngóng đâu, hai người này quả thực khá nổi tiếng trong khoa. Khoảng một tháng trước, cô gái tên Sầm Tuế đó, đột nhiên đá một chàng trai tên Trần Vũ, chuyện bát quái này gây ra sóng gió trong khoa cũng một khoảng thời gian dài rồi.”

"Cô gái trước đây thực sự thích cậu nhóc này, không ngoa khi nói đem cậu ta coi như sinh mệnh của mình, nhưng cậu nhóc kia rất ham chơi, chỉ là cùng cô ấy chơi đùa, ngày nào cũng lạnh nhạt hờ hững, đại khái là không ít lần để cô ấy chịu oan ức.”

"Trước đó khả năng vì một trận cãi vã, hoặc vì cô gái thực sự nguội lạnh rồi, cô ấy đã khí phách chia tay với cậu ta."

"Điều buồn cười là sau khi cậu trai đó bị đá, trái lại không quen."

"Người trẻ tuổi ngày nay mà, tôi thật không hiểu nổi."

Vinh Mặc nghe xong liền nhắn lại: [Cảm ơn, khi nào rảnh mời cậu đi ăn tối]

Vương Lãng: [Ăn hay không không quan trọng, tôi muốn uống trà trong quán của cậu]

Vinh Mặc: [Ngày mai tôi đi công tác, tuần sau hoan nghênh bất cứ lúc nào]



Vương Lãng: [OK]

Vương Lãng: [Mà này, cậu nghe ngóng cái này làm gì? ]

Vinh Mặc: [Có dịp uống trà từ từ nói]

Vương Lãng: [OK]

Vinh Mặc ngồi trên ghế sô pha, nhìn vào màn hình điện thoại và suy nghĩ một lúc.

Sau đó anh tắt điện thoại di động, đứng dậy lại dọn dẹp lại, khóa trái cửa hàng rồi về nhà.

Trên đường về nhà, đi ngang qua siêu thị và mua đủ nguyên liệu cho bữa ăn.

Sau khi tới nhà hí hoáy với hoa và cây cối rồi bắt đầu nấu ăn. Cơm canh tinh tế, cuộc sống của một người thật chậm rãi.

***

Sầm Tuế sau khi nghỉ phép không đến cửa hàng đồ cổ nữa, cô về nhà nghỉ ngơi một ngày.

Buổi tối lấy một cái vali nhỏ thu dọn đồ đạc cần mang đi, sáng hôm sau dậy sớm tắm rửa sạch sẽ, kéo vali bí mật đi ra ngoài.

Cô là không muốn để ba Sầm mẹ Sầm biết chuyện mình đi nông thôn với người khác, kẻo phải giải thích rắc rối, còn khiến họ lo lắng.

Nhưng khi chuẩn bị đi xuống cầu thang, cô tình cờ đụng phải Đổng Tinh Tinh đang đi xuống lầu.

Hai người gặp mặt chào hỏi nhau như thường lệ, khi Đổng Tinh Tinh chỉ vào vali nhỏ của Sầm Tuế muốn nói chuyện, Sầm Tuế vội vàng đưa tay lên dùng ngón trỏ ấn vào môi cô ta, cho Đổng Tinh Tinh một cái "suỵt", rồi thì thào nói: "Đừng để bố mẹ em nghe thấy.”

Đổng Tinh Tinh cũng cố nén giọng nói: "Em đây là làm gì vậy?"

Sầm Tuế nói đơn giản: "Có chuyện muốn đi ra ngoài mấy ngày, cứ coi như em sống ở trường đi, chị đừng nói cho ba mẹ em biết nhá."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...