Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 87:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế mỉm cười, vặn nắp chai nói: "Tình tình nhàm chán, tôi mặc kệ anh đấy."
Hạ Quốc Lương trừng mắt nhìn cô, sắc mặt tối sầm lại, cầm túi xách rời của ông ta đi, phao giọng nói: "Tiểu Vinh! Tới trạm xe!"
Vinh Mặc không dám cười a tiếng, cúi đầu nhịn cười, hắng giọng, đứng dậy đáp: "Được."
Sầm Tuế tự nhiên đứng dậy với anh, kéo chiếc vali nhỏ và theo họ đi.
Hạ Quốc Lương bước nhanh với chiếc túi của mình.
Theo tốc độ của Sầm Tuế, Vinh Mặc chậm lại một chút.
Anh quay sang cô và hỏi: "Em có mệt không?"
Sầm Tuế tràn đầy khí thế nói: "Em là người trẻ, mệt gì chứ? Nếu mệt cũng là các anh mệt."
Vinh Mặc im lặng một lúc, sau đó giải thích với cô: "Anh không già."
Sầm Tuế sửng sốt một chút liếc anh: "Không già sao?"
Nói xong lại nói tiếp: "Đúng là không già, nhưng lối sống của anh cũng giống như già đi."
Nói rồi tìm ra nguyên nhân cho anh: “Có lẽ anh hay tiếp xúc với đồ cổ đấy, còn có chính giáo sư này, thầy nọ, nên đương nhiên anh bị ảnh hưởng, cùng theo nhịp sống của họ…”
Vinh Mặc: "..."
Một lúc, anh hỏi: "Nhịp sống của những người trẻ tuổi là như thế nào?"
Sầm Tuế cười với anh: "Anh đợi khi nào em có cơ hội, nhất định sẽ cho anh cảm giác xem nhịp sống của người trẻ."
Vinh Mặc: "..."
Không cáu kỉnh, nhìn cô ấy cười: "Được rồi, đợi em có cơ hội."
Hạ Quốc Lương xách túi, đi bộ ra ven đường đợi taxi.
Ông ta quay lại nhìn thì thấy Vinh Mặc và Sầm Tuế vừa nói vừa cười nên nheo mắt lại, một lúc lại quan sát hai người họ...
Sầm Tuế và Vinh Mặc quay đầu bắt gặp ánh mắt của ông ta.
Vinh Mặc và Sầm Tuế: "..."
***
Ngồi máy bay hơn một giờ cũng tính là thoải mái.
Đối với việc gấp rút lên đường mà nói, bốn giờ tiếp theo ngồi trên xe, mới thực sự khiến người ta đau khổ.
Sau khi lên xe ở trạm, Vinh Mặc và Sầm Tuế ngồi cùng nhau.
Hạ Quốc Lương ngồi một mình trên ghế đối diện lối đi, trông sạch sẽ.
Vì đã ngủ trên máy bay rồi nên Sầm Tuế không ngủ trên xe nữa.
May mắn có thể sử dụng điện thoại di động tùy ý trong xe hơi, vì vậy cô đã lấy ra, kết nối tai nghe và tìm một chương trình tạp kỹ thư giãn để xem.
Lúc xem còn cảm thấy có điều gì đó thiếu sót, vì vậy lại lấy từ trong túi ra một gói đồ ăn nhẹ và mơ bảo quản.
Khi xé túi đồ ăn ra, cô chợt nghĩ đến điều gì đó, quay đầu nhìn Vinh Mặc đang ngồi bên cạnh.
Vinh Mặc cũng cảm nhận được ánh mắt của cô, tự nhiên nhìn cô.
Sầm Tuế nhìn anh cười cười, không nói lời nào tự mình tháo tai nghe bên trái ra, đưa đến trước mặt anh, nói: "Ông chủ, lại đây, mang cho anh cảm nhận tiết tấu của người trẻ tuổi."
Vinh Mặc nhìn cô, có chút muốn vươn tay đánh cô, nhưng cũng muốn cười.
Ông ta giơ tay nhận tai nghe, đeo vào lỗ tai mình, hỏi một câu: "Xem cái gì vậy?"
Sầm Tuế trả lời: "Một gameshow."
Vinh Mặc không nói gì, cùng cô nhìn, đầu hai người hơi tựa vào nhau.
Trong lúc xem, Sầm Tuế sờ đồ ăn vặt đưa lên miệng, sau khi ăn vài cái chậm chạp nhớ ra gì đó, ánh mắt chú ý chủ yếu vẫn ở trên màn hình điện thoại di động, dùng ngón tay véo quả mơ khô đưa trực tiếp đến trước mặt Vinh Mặc.
Vinh Mặc bị hành động của cô làm cho choáng váng.
Sầm Tuế xem chương trình rất cao hứng, thấy anh không ăn, cũng không có tâm trí để nghĩ về bất cứ điều gì khác, ngước mắt lên hỏi anh: "Anh không thích ăn đồ ngọt sao?"
Vinh Mặc hít nhẹ một hơi, đáp: "Cũng tạm."
Sau khi mở miệng, cô cầm quả mơ khô đang trên tay và cho vào miệng.
Khoảnh khắc Vinh Mặc ăn quả mơ khô vào miệng, Sầm Tuế đột nhiên phản ứng lại- cô xem chương trình xem đến vong tình, nên theo thói quen giơ tay, bón cho Vinh Mặc ăn một quả mơ khô!
Lúc cô phản ứng lại, khuôn mặt cô đỏ bừng.
Để tránh cho sự ngượng ngùng lan tràn, cũng chính lúc này, cô vội quay mặt ra ngoài cửa kính xe.
Vinh Mặc nhìn phản ứng của cô, khóe miệng muốn nở nụ cười.
Sầm Tuế chậm lại một lúc lâu, nhiệt lượng trên mặt đã giảm bớt, xoay người lại, cười hỏi để che giấu vẻ xấu hổ: "Ăn ngon không?"
Vinh Mặc nuốt quả mơ khô, gật đầu nói: "Không tệ."
Sầm Tuế ngượng ngùng cười cười: "Em cũng cảm thấy ô mai khô này không tệ, ăn rất ngon..."
Nói xong, lại tiếp tục cười ngượng nghịu, ánh mắt vô tình liếc nhìn, chợt bắt gặp ánh mắt u ám của Hạ Quốc Lương.
Sầm Tuế phản ứng rất nhanh, cầm túi đồ ăn vặt đưa cho Hạ Quốc Lương, hỏi ông ta: "Hạ lão sư, ông có muốn ăn mơ khô không?"
Hạ Quốc Lương trợn mắt nhìn cô, trực tiếp quay đầu về phía cửa sổ: "Không ăn!"
Sầm Tuế vẫn giơ cái túi lên và nói: "Tại sao không ăn thế? Cũng không phải của ăn xin..."
Hạ Quốc Lương ngồi im không động.
Thấy ông ta thực sự không muốn ăn, Sầm Tuế định thu lại.
Kết quả, cô vừa định rút tay về, Hạ Quốc Lương đã xoay người đáp xuống ghế nhanh như chớp, chộp lấy túi snack ô mai khô, nhanh chóng ngồi trở lại chỗ của mình.
Sầm Tuế mỉm cười, vặn nắp chai nói: "Tình tình nhàm chán, tôi mặc kệ anh đấy."
Hạ Quốc Lương trừng mắt nhìn cô, sắc mặt tối sầm lại, cầm túi xách rời của ông ta đi, phao giọng nói: "Tiểu Vinh! Tới trạm xe!"
Vinh Mặc không dám cười a tiếng, cúi đầu nhịn cười, hắng giọng, đứng dậy đáp: "Được."
Sầm Tuế tự nhiên đứng dậy với anh, kéo chiếc vali nhỏ và theo họ đi.
Hạ Quốc Lương bước nhanh với chiếc túi của mình.
Theo tốc độ của Sầm Tuế, Vinh Mặc chậm lại một chút.
Anh quay sang cô và hỏi: "Em có mệt không?"
Sầm Tuế tràn đầy khí thế nói: "Em là người trẻ, mệt gì chứ? Nếu mệt cũng là các anh mệt."
Vinh Mặc im lặng một lúc, sau đó giải thích với cô: "Anh không già."
Sầm Tuế sửng sốt một chút liếc anh: "Không già sao?"
Nói xong lại nói tiếp: "Đúng là không già, nhưng lối sống của anh cũng giống như già đi."
Nói rồi tìm ra nguyên nhân cho anh: “Có lẽ anh hay tiếp xúc với đồ cổ đấy, còn có chính giáo sư này, thầy nọ, nên đương nhiên anh bị ảnh hưởng, cùng theo nhịp sống của họ…”
Vinh Mặc: "..."
Một lúc, anh hỏi: "Nhịp sống của những người trẻ tuổi là như thế nào?"
Sầm Tuế cười với anh: "Anh đợi khi nào em có cơ hội, nhất định sẽ cho anh cảm giác xem nhịp sống của người trẻ."
Vinh Mặc: "..."
Không cáu kỉnh, nhìn cô ấy cười: "Được rồi, đợi em có cơ hội."
Hạ Quốc Lương xách túi, đi bộ ra ven đường đợi taxi.
Ông ta quay lại nhìn thì thấy Vinh Mặc và Sầm Tuế vừa nói vừa cười nên nheo mắt lại, một lúc lại quan sát hai người họ...
Sầm Tuế và Vinh Mặc quay đầu bắt gặp ánh mắt của ông ta.
Vinh Mặc và Sầm Tuế: "..."
***
Ngồi máy bay hơn một giờ cũng tính là thoải mái.
Đối với việc gấp rút lên đường mà nói, bốn giờ tiếp theo ngồi trên xe, mới thực sự khiến người ta đau khổ.
Sau khi lên xe ở trạm, Vinh Mặc và Sầm Tuế ngồi cùng nhau.
Hạ Quốc Lương ngồi một mình trên ghế đối diện lối đi, trông sạch sẽ.
Vì đã ngủ trên máy bay rồi nên Sầm Tuế không ngủ trên xe nữa.
May mắn có thể sử dụng điện thoại di động tùy ý trong xe hơi, vì vậy cô đã lấy ra, kết nối tai nghe và tìm một chương trình tạp kỹ thư giãn để xem.
Lúc xem còn cảm thấy có điều gì đó thiếu sót, vì vậy lại lấy từ trong túi ra một gói đồ ăn nhẹ và mơ bảo quản.
Khi xé túi đồ ăn ra, cô chợt nghĩ đến điều gì đó, quay đầu nhìn Vinh Mặc đang ngồi bên cạnh.
Vinh Mặc cũng cảm nhận được ánh mắt của cô, tự nhiên nhìn cô.
Sầm Tuế nhìn anh cười cười, không nói lời nào tự mình tháo tai nghe bên trái ra, đưa đến trước mặt anh, nói: "Ông chủ, lại đây, mang cho anh cảm nhận tiết tấu của người trẻ tuổi."
Vinh Mặc nhìn cô, có chút muốn vươn tay đánh cô, nhưng cũng muốn cười.
Ông ta giơ tay nhận tai nghe, đeo vào lỗ tai mình, hỏi một câu: "Xem cái gì vậy?"
Sầm Tuế trả lời: "Một gameshow."
Vinh Mặc không nói gì, cùng cô nhìn, đầu hai người hơi tựa vào nhau.
Trong lúc xem, Sầm Tuế sờ đồ ăn vặt đưa lên miệng, sau khi ăn vài cái chậm chạp nhớ ra gì đó, ánh mắt chú ý chủ yếu vẫn ở trên màn hình điện thoại di động, dùng ngón tay véo quả mơ khô đưa trực tiếp đến trước mặt Vinh Mặc.
Vinh Mặc bị hành động của cô làm cho choáng váng.
Sầm Tuế xem chương trình rất cao hứng, thấy anh không ăn, cũng không có tâm trí để nghĩ về bất cứ điều gì khác, ngước mắt lên hỏi anh: "Anh không thích ăn đồ ngọt sao?"
Vinh Mặc hít nhẹ một hơi, đáp: "Cũng tạm."
Sau khi mở miệng, cô cầm quả mơ khô đang trên tay và cho vào miệng.
Khoảnh khắc Vinh Mặc ăn quả mơ khô vào miệng, Sầm Tuế đột nhiên phản ứng lại- cô xem chương trình xem đến vong tình, nên theo thói quen giơ tay, bón cho Vinh Mặc ăn một quả mơ khô!
Lúc cô phản ứng lại, khuôn mặt cô đỏ bừng.
Để tránh cho sự ngượng ngùng lan tràn, cũng chính lúc này, cô vội quay mặt ra ngoài cửa kính xe.
Vinh Mặc nhìn phản ứng của cô, khóe miệng muốn nở nụ cười.
Sầm Tuế chậm lại một lúc lâu, nhiệt lượng trên mặt đã giảm bớt, xoay người lại, cười hỏi để che giấu vẻ xấu hổ: "Ăn ngon không?"
Vinh Mặc nuốt quả mơ khô, gật đầu nói: "Không tệ."
Sầm Tuế ngượng ngùng cười cười: "Em cũng cảm thấy ô mai khô này không tệ, ăn rất ngon..."
Nói xong, lại tiếp tục cười ngượng nghịu, ánh mắt vô tình liếc nhìn, chợt bắt gặp ánh mắt u ám của Hạ Quốc Lương.
Sầm Tuế phản ứng rất nhanh, cầm túi đồ ăn vặt đưa cho Hạ Quốc Lương, hỏi ông ta: "Hạ lão sư, ông có muốn ăn mơ khô không?"
Hạ Quốc Lương trợn mắt nhìn cô, trực tiếp quay đầu về phía cửa sổ: "Không ăn!"
Sầm Tuế vẫn giơ cái túi lên và nói: "Tại sao không ăn thế? Cũng không phải của ăn xin..."
Hạ Quốc Lương ngồi im không động.
Thấy ông ta thực sự không muốn ăn, Sầm Tuế định thu lại.
Kết quả, cô vừa định rút tay về, Hạ Quốc Lương đã xoay người đáp xuống ghế nhanh như chớp, chộp lấy túi snack ô mai khô, nhanh chóng ngồi trở lại chỗ của mình.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook