Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Bước ra khỏi cung triển lãm, thời tiết buổi đêm ở thành phố nhỏ có gió nhẹ thổi mát mẻ.

Sầm Tuế và Vinh Mặc không lập tức quay về, mà là tìm một chỗ để ăn đêm.

Gió đêm thổi nhẹ, hai người đến một quán ăn nhỏ bên lề đường, gió đêm thổi nhẹ, Sầm Tuế vẫn còn nhớ đến Hạ Quốc Lương, lúc ăn xong chuẩn bị về, để Vinh Mặc mua thêm một phần mì lạnh nướng.

Trên đường quay về, xách phần mì lạnh chầm chậm bước đi.

Sầm Tuế có chút đắc ý nói với Vinh Mặc: “Xem ông ta sau này còn gọi tôi là nha đầu ngốc nữa không?”

Về đến khách sạn, cô không quay về phòng của mình ngay, mà chạy đến trước cửa phòng Hạ Quốc Lương gõ cửa.

Hạ Quốc Lương đi ra mở cửa, nghĩ người đến là Vinh Mặc, lúc nhìn thấy Sầm Tuế, sắc mặt lại trở nên méo mó lạ thường.

Sầm Tuế nhìn thấy biểu tình ông ta như vậy, không nhịn được cười một tiếng, hơi ngẩng đầu đưa mì lạnh đến trước mặt ông: “Lão đầu, mua cho ông đồ ăn khuya này.”

Lão đầu thở dài, đưa tay ra nắm lấy cái túi trong tay Sầm Tuế, một câu cũng không nói, quay người một mạch đi vào phòng.

Sầm Tuế vẫn đứng đó bĩu môi.

Cô cũng không lưu lại lâu, quay người nói với Vinh Mặc: “Ông chủ, ngủ ngon”, rồi quay về phòng của mình.

Quay về phòng vừa bỏ cặp xuống đi đánh răng rửa mặt, làm xong đi ra phòng tắm, với lấy điện thoại nhìn, phát hiện có người muốn kết bạn Wechat với cô.

Ấn vào xem lời mời kết bạn, phát hiện ra là Hạ Quốc Lương, lại nhịn không được mà cười.



Lời giới thiệu kết bạn mà Hạ Quốc Lương gửi cho cô là:

Sầm Tuế trong lòng vừa vui vừa đắc ý, khuôn mặt mang theo ý cười, thở dài một hơi rồi ấn đồng ý, ghi chú sửa thành

Tùy tiện nhắn một tin:

Lão đầu:

Sầm Tuế “xùy” một tiếng, lười không thèm để ý đến ông ta.

Kết quả sau một hồi, Lão đầu:

Sầm Tuế tắt điện thoại đi, vu vơ nói mọt câu: “Như vậy còn được…”

Nói xong nhắn cho Hạ Quốc Lương một tin:

Hạ Quốc Lương: “…”

Đây có phải là đang lôi kéo làm ăn không?

Ông ta không trả lời lại tin nhắn của Sầm Tuế nữa, ngồi trên giường của mình, ngẩng đầu hỏi Vinh Mặc: “Cậu tìm thấy nha đầu ngốc này ở đâu vậy?”

Vinh Mặc đang trải chăn lên giường: “Đến tiệm của tôi bán đồ, mang theo một mảnh vỡ Sài Từ, xong quen thôi.”

Nghe thấy mảnh vở Sài Từ, Hạ Quốc Lương lại thở dài một hơi, nhìn về phía Vinh Mặc hỏi: “Cậu nói xem, cô ấy tuổi còn nhỏ, làm sao có thể biết nhiều như vậy? Sài Từ chúng ta ai cũng chưa từng thấy qua, cô ấy vậy mà chỉ cần liếc mắt một cái nhìn ra được.”

Vinh Mặc dựa vào giường, quay đầu nhìn anh ta: “Tôi cũng rất tò mò, nhưng cô ấy không chịu nói.”



Hạ Quốc Lương lại thở dài một tràng, nghi hoặc lên tiếng: “Lẽ nào là thiên phú dị bẩm sao?”

Vinh Mặc nghe xong cười một tiếng, không cùng ông ta suy đoán lung tung nữa, mà là nói một câu: “Không còn sớm nữa, tắt đèn đi ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm về vùng nông thôn, không biết có thể tìm ra người đã bán mảnh gốm không nữa.”

Hạ Quốc Lương nghiêng người đắp chăn lên: “Chỉ mong tìm được, lần này ra ngoài một chuyến, thật sự là chịu đủ giày vò mà.”

Vinh Mặc “ừm” một tiếng, sau khi Hạ Quốc Lương nằm xuống giường xong, dang tay sang tắt đèn.

Cả căn phòng chìm vào bóng đêm, không ai lên tiếng.

An tĩnh được một vài phút, thì xuất hiện tiếng ngáy của Hạ Quốc Lương.

Ở trên đường bôn ba cả một ngày, Sầm Tuế cũng rất mệt.

Cô tắm rửa xong, thuận tiện ngồi lướt điện thoại một lúc, rồi tắt đền đi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau bị báo thức làm tỉnh, thức dậy đi đánh răng rửa mặt, chỉnh lại đầu tóc, đơn giản trang điểm nhẹ một lớp phấn như thường ngày, đeo lên chiếc túi da cá xấu in dập nổi, đi xuống đại sảnh dưới lầu, ngồi trên sofa đợi Vinh Mặc và Hạ Quốc Lương.

Sau khi Vinh Mặc và Hạ Quốc Lương đi xuống, cả ba người trước tìm một chỗ để ăn sáng.

Ăn xong bữa sáng, Vinh Mặc đến một công ty thuê xe thuê một chiếc xe, sau đó chở theo Hạ Quốc Lương và Sầm Tuế đi về nông thôn.

Hạ Quốc Lương là bậc trưởng bối, lại là người có địa vị duy nhất trong số bọn họ, hiển nhiên sẽ được ngồi ghế sau. Sầm Tuế không ngồi cạnh ông ta, cô ngồi ở ghế lái phụ, nói chuyện cùng Vinh Mặc.

Ngồi xe từ thị trấn đến thôn Lũng Thọ, công cụ dẫn đường báo đã đi được một tiếng đồng hồ.

Tiến về phía nông thôn, quang cảnh hai bên đường cũng không tồi, tầm nhìn bao quát, nhìn đâu cũng thấy những cánh đồng rộng lớn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...