Phong Hồn - quán đỉnh vô song
-
Hồi 11 - Chấp thuận (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chấp thuận (2)
“Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Trong phòng khách nội thành, Ngô Tú Lan đối diện với Ngân Kiếm Hào, nhẹ nhàng hỏi. Giọng và vẻ mặt nàng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu. Nhưng ẩn sau đó là làn khí lạnh của gió heo may – thứ gió chỉ cần chớm lạnh là trở thành gió cắt da cắt thịt.
Đó là khí chất của Ngô Tú Lan.
Dù là chị em ruột, nàng và Ngô Liễu Lan lại hoàn toàn khác biệt.
Ngô Liễu Lan như ngựa non khó thuần, nhưng mang hơi thở của gió xuân – gió xuân mang theo hương hoa và sức sống. Ở cạnh nàng, người ta như được tiếp thêm sinh khí.
Có lẽ chính vì thế mà nàng không chịu nổi sự trầm lạnh của chị mình.
“Rồi. Ta sẽ làm.”
Ngân Kiếm Hào trả lời ngắn gọn.
“Thật… thật sao?”
Một câu nhận lời không dư thừa khiến nét mặt của Ngô Tú Lan lập tức rạng rỡ.
“Thời cuộc nguy hiểm… nàng cần được đưa về.”
Ngân Kiếm Hào đáp thản nhiên.
Tuy có phần lo cho nàng, nhưng mọi chuẩn bị đã xong. Giờ rời đi còn tốt hơn ở lại. Dù lần trước mượn lệnh bài của nhị công tử Ngô Tử Hiến rồi tìm cách trả lại để lấp liếm, nhưng mọi chuyện chưa kết thúc. Hắn sớm muộn cũng sẽ biết mình đã làm gì với Hoàng Long Tín Bài.
Thứ đó… là một vật không thể đùa được.
Ngoài ra, còn một lý do nữa khiến hắn muốn rời khỏi nơi này.
Cái bóng trong nội bộ! Nhiều khả năng là người của Bí Các.
Từ sau khi hắn ngăn được ám khí phóng về phía Ngô Liễu Lan, cái bóng đó không ngừng theo dõi từng hành động của hắn. Tuy tạm thời vẫn có thể lúc cần thì lặng lẽ cắt đuôi, lúc không cần thì cố tình để bị bám theo một chút, nhưng chẳng bao lâu nữa, đối phương hẳn sẽ nhận ra mình đang bị đùa giỡn. Mà nếu vậy, chắc chắn sẽ có kẻ lợi hại hơn thay thế y.
Vậy thì thật phiền phức vô cùng.
Nếu rời đi theo mật lệnh của Ngô Tú Lan, cái bóng đó cũng sẽ bị loại bỏ.
Cho dù hành động này của Ngô Tú Lan có kín đáo đến đâu, Bí Các ắt cũng sẽ biết, và khi đó, cái bóng kia tự nhiên sẽ bị rút về.
“Cảm ơn ngươi đã nhận lời.”
Ngô Tú Lan mỉm cười rạng rỡ.
“Cũng không phải chuyện gì đáng cảm ơn. Mục đích tồn tại của chúng ta là thực thi mệnh lệnh của Quần Hùng Thành.”
Ngân Kiếm Hào đáp dửng dưng.
“Nhưng mà...”
Nụ cười tươi rói của Ngô Tú Lan dần chuyển thành vẻ lạnh lẽo.
“Đây không phải là mệnh lệnh chính thức, mà là... một lời thỉnh cầu riêng của ta.”
Nàng khẽ thở dài một hơi.
“Với ta thì chẳng có gì khác biệt.”
Ngân Kiếm Hào đáp.
“Vậy... sao? Có lẽ đúng thế. Nhưng ta vẫn muốn nhờ ngươi. Với tư cách là một người chị chưa làm tròn trách nhiệm với Liễu Lan, mong ngươi hãy để tâm nhiều hơn một chút.”
Ngô Tú Lan chăm chú nhìn thẳng vào hắn.
“Ta hiểu ý cô. Ta sẽ dốc hết sức.”
Ngân Kiếm Hào gật đầu.
“Cảm ơn ngươi.”
Ngô Tú Lan lại lên tiếng cảm tạ.
“Khi nào thì có thể lên đường?”
Ngân Kiếm Hào hỏi.
“Tuỳ ngươi. Chỉ cần không quá trễ là được.”
“Ta sẽ đi ngay sau khi bàn giao công việc.”
“Vậy thì cứ làm vậy đi.”
Ngô Tú Lan vừa đáp vừa đưa ra một chiếc hộp đặt bên cạnh.
“Cái này là vật ta chuẩn bị cho nhiệm vụ.”
“……?”
“Mở ra xem đi.”
Khi Ngân Kiếm Hào mở nắp hộp gỗ, một mùi hương nồng nàn khó tả liền phả ra.
Mùi thơm phát ra từ một viên hoàn đan duy nhất.
“Thanh Mệnh Đan. Là loại hoàn đan được luyện ở Dược Vương Điện, có thể trị lành hầu hết nội thương khi lâm nguy. Đương nhiên, hiệu quả phụ là tăng cường nội lực. Khoảng tầm năm năm gì đó... có lẽ, đó mới là tác dụng quan trọng hơn.”
“Không cần làm vậy đâu...”
“Ta chuẩn bị vì thấy cần thiết cho nhiệm vụ, ngươi đừng bận tâm. Còn đây là lệnh bài mới của ngươi.”
Ngô Tú Lan lại đưa thêm một chiếc ngọc bài.
Trên ngọc bài cũng được chạm nổi hình con rồng bay lên trời, giống như tín bài của nhị công tử Ngô Tử Hiến.
“Đưa lệnh bài đó ra tại bất cứ phân bộ nào của Quần Hùng Thành trên khắp Trung Nguyên, ngươi sẽ được hỗ trợ ngay lập tức. Ví dụ như một ngàn lượng bạc trắng lúc nào cũng sẵn sàng, hoặc là chọn lấy món binh khí vừa ý, hay trưng dụng hai mươi nhân mã.”
Ngô Tú Lan giải thích quyền hạn của lệnh bài.
“Cái đó thì ta thích thật.”
Ngân Kiếm Hào mỉm cười rồi cất lệnh bài.
Nụ cười hiếm thấy đó làm ánh mắt của Ngô Tú Lan hơi dao động.
“Ta tưởng ngươi sẽ thích viên đan dược hơn... thật bất ngờ.”
Ngô Tú Lan lộ vẻ khó hiểu.
“Thật ra, đan dược đó quá quý giá khiến ta thấy áp lực.”
Ngân Kiếm Hào vội vàng giải thích.
Nếu Ảo Tượng Chân Kinh tiếp tục đề thăng, thì đan dược kia sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Nhắc lại lần nữa, người nhờ ngươi là ta. Đừng cảm thấy gánh nặng.”
“Ta hiểu.”
Ngân Kiếm Hào cất luôn cả hộp gỗ vào trong áo. Nếu không cần dùng đến, đem bán đi cũng có thể đổi được khối tiền.
“Ta cũng có một chuyện muốn nhờ.”
Ngân Kiếm Hào đột nhiên lên tiếng.
“Là chuyện gì?”
Ngô Tú Lan hơi trợn mắt, vẻ kinh ngạc thoáng qua.
Tuy đây mới là lần gặp thứ hai, nhưng nàng vẫn tưởng rằng người đàn ông này không phải kiểu người biết mở lời nhờ vả.
“Ta không biết ai sẽ thay ta làm đội chủ, nhưng... mong cô giữ nguyên chức vụ phó đội chủ.”
“Phó đội chủ... ý ngươi là nữ nhân mà ngươi đã bổ nhiệm à?”
Đôi mắt của Ngô Tú Lan lại khẽ lay động trong thoáng chốc.
“Đúng vậy.”
Ngân Kiếm Hào gật đầu.
“Có... lý do gì đặc biệt chăng?”
Ngô Tú Lan chần chừ một chút rồi hỏi.
“Chừng nào nàng ấy còn giữ chức phó đại chủ, thì dù có ai muốn trả thù cũng không thể đạp đổ Hắc Báo Đội được.”
“Đạp đổ...? Khụ!”
Ngô Tú Lan phì cười.
Chữ “đạp đổ” gợi cho nàng nhớ đến vụ lùm xùm với Thanh Hồ Đội và vụ tổ trưởng Cao Tuyền Đồ bị hạ nhục.
Nếu cả đội chủ lẫn đội phó của Hắc Báo Đội đều bị thay thế, Thanh Hồ Đội từng bị mang danh “bọn đàn ông vô dụng”, có thể sẽ nhân cơ hội đó mà nhào vào rửa nhục, dùng móng vuốt phục thù với Hắc Báo Đội.
Khi đó, chỉ có một người như Truy Giai Hoa, nữ nhân mạnh mẽ hơn bất kỳ kẻ nam nhân nào, mới có thể ngăn được.
“Ta sẽ thu xếp cho.”
Ngô Tú Lan vừa đáp vừa quay mặt đi, nhằm giấu đôi gò má ửng đó.
“Vậy, khi chuẩn bị xong, ta sẽ báo tin qua người trong đội.”
Ngân Kiếm Hào cúi đầu.
“Ta cầu chúc cho ngươi tìm được muội ấy.”
Ngô Tú Lan khẽ nói lời từ biệt.
- Việt hoá bởi TheNeverRated -
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook