Nghe phiên bản audio của truyện:

SÁT THỦ TÁI SINH

CHAP 38

 

Năm mới đã bắt đầu.

 

Cuộc đời của Raon - ở độ tuổi 14 - có thể được tóm tắt ngắn gọn chỉ trong một từ. Huấn luyện. Cậu cứ sống cuộc đời như quỷ huấn luyện bằng cách đến sân tập trước hơn bất kỳ ai và rời đi cũng muộn hơn bất kỳ ai.

 

Đôi mắt của Runaan vẫn vô hồn như thế, nhưng độ sắc sảo trong kiếm pháp và cái lạnh lẽo trong linh khí thuộc tính nước của cô ấy trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết.

 

Burren, đã trưởng thành hơn rất nhiều về mặt tâm lý, giờ đây đã làm say mê biết bao trái tim của các học viên. Cậu ta không ngừng vung kiếm ngày đêm để chuẩn bị cho ngày cậu ta giành lại danh hiệu học viên đứng đầu.

 

Về phần Martha, cô ấy liên tục vung kiếm và rèn luyện linh khí của mình không ngừng nghỉ để xóa sạch đi hết dấu vết trận về thua đầu tiên của mình.

 

Vấn đề là tính cách của cô ấy, vốn đã tệ, lại càng trở nên bạo lực hơn. Không ai còn muốn đến gần cô ấy nữa.

 

Tuy nhiên, cô ấy cư xử rất khác biệt đối với một người: chính là Raon Zieghart.

 

Mặc dù thậm chí là không thèm nghe lời những huấn luyện viên đàng hoàng, nhưng Martha vẫn tuân theo bất cứ điều gì Raon nói mà không hề phàn nàn. Đối với những người ngoài cuộc nhìn vào thì cô ấy thậm chí còn giống như người hầu trung thành vậy.

 

Các học viên đều biết rằng đó là kết quả của vụ đánh cược, vậy nên họ nghĩ rằng thái độ của cô ấy sẽ không kéo dài được quá vài ngày.

 

Nhưng họ đã lầm rồi.

 

Ngay cả khi đã sang năm mới, Martha vẫn thành thật tuân theo lời của Raon.

 

Mọi người đều rất ngạc nhiên.

 

Họ không bao giờ tưởng tượng được Martha độc miệng và xấu tính lại sẽ giữ lời hứa với Raon.

 

Do đó, Raon đã khiến cho kẻ gây rối cuối cùng cũng phải phục tùng và được mọi học viên ở sân tập thứ năm công nhận.

 

***

 

"Tất cả tập họp."

 

Theo lời gọi của Raon, tất cả các học viên đang khởi động ở mọi nơi trong sân tập đều nhìn về phía cậu ngay lập tức.

 

"Chậc."

 

"Ừm."

 

Burren tặc lưỡi nhẹ và đi đến đứng trước mặt Raon. Runaan chạy lon ton về phía cậu như chú chó con nhìn thấy chủ nhân của nó.

 

“……”

 

Đôi mắt Martha đầy sự khát máu, nhưng cô ấy vẫn đứng cạnh họ mà không hề nói gì.

 

Vì Runaan, Burren và Martha - những người có ảnh hưởng lớn nhất trên sân tập - đã nghe theo lời hướng dẫn của Raon, nên các học viên khác theo lẽ tự nhiên đều tuân theo cậu.

 

"Tại sao cậu lại yêu cầu chúng tôi tập hợp lại vậy?"

 

Burren ngẩng đầu lên và nhìn vào chiếc bục phát biểu trống rỗng.

 

" Sáng nay chúng ta phải huấn luyện cá nhân mà."

 

"Không, hôm nay là buổi huấn luyện thường xuyên mà."

 

"Tôi chưa nghe nói về điều đó đấy."

 

"Huấn luyện viên chính nói là ông ấy đã quên nói với chúng ta."

 

Raon thở dài. Rimmer đã đến gặp cậu vào tối ngày hôm trước để yêu cầu cậu tập hợp các học viên lại vào sáng hôm nay.

 

“Cái ông đó thật là…”

 

Burren nghiến răng. Cậu ta dường như vẫn không thích Rimmer.

 

“Dù sao thì, hôm nay là buổi huấn luyện thường xuyên cho nên hãy đứng đợi ở đây đi. Bây giờ khởi động thôi.”

 

"Pff."

 

“Sao ông ấy hay quên thế? Chẳng lẽ ông ấy già rồi sao."

 

“Có lẽ ông ấy lo chơi bời rồi say bí tỉ chứ gì. Tôi còn nghe nói hôm qua ông ấy đã đi bar nữa cơ."

 

“Lúc nào cũng như vậy hết, chúng ta hãy tự chuẩn bị đi.”

 

Các học viên phàn nàn đôi chút, nhưng rồi họ cũng đã bắt đầu khởi động ở giữa sân tập, theo như hướng dẫn của Raon.

 

Khoảng năm phút sau, cánh cửa sân tập mở ra và các huấn luyện viên bước vào.

 

"Hơoooo."

 

Rimmer đứng ở phía sau, ngáp to đến mức không thể dùng tay che miệng lại được, rồi bước lên trên bục.

 

"Ông đến muộn quá đấy, huấn luyện viên."

 

Burren giơ tay lên và hét lớn.

 

“Ể, hôm nay đáng lẽ là buổi huấn luyện cá nhân, nhưng bởi vì các huấn luyện viên đang phải chuẩn bị cho tất cả các bạn nên chúng tôi đã đến muộn, tính ra thì cũng không muộn lắm đâu.”

 

“Điều đó không liên quan gì đến…”

 

"Chà, vì chúng ta đã muộn mất rồi, nên hãy bắt đầu huấn luyện ngay lập tức thôi!"

 

Rimmer phớt lờ Burren và xua tay.

 

Raon có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của Burren từ phía sau. Mối quan hệ của họ dường như vẫn không hề thay đổi.

 

“Lý do chúng tôi mượn thời gian huấn luyện cá nhân của các bạn ngày hôm nay là để trao cho các bạn thứ quan trọng nhất đối với một kiếm sĩ.”

 

"T-thứ quan trọng nhất đối với kiếm sĩ sao?"

 

"Đó là gì vậy?"

 

"Một kiếm thuật mới chăng?"

 

"Hay là kỹ thuật bí mật?"

 

"Một kỹ thuật rèn luyện à?"

 

Đôi mắt của các học viên long lanh, đầy sự mong đợi.

 

"Hừm!"

 

Sau khi tận hưởng ánh mắt của họ một lúc, Rimmer mới mở miệng sau khi giọng nói đầy phấn khích của họ đã lắng xuống.

 

"Đó chính là bộ pháp."

 

"Ể?"

 

"Bộ pháp?"

 

“Tại sao đó lại là điều quan trọng nhất đối với kiếm sĩ chứ…?”

 

"Haah, ta biết ngay mà."

 

Nghe thấy đó là về bộ pháp, các học viên giậm chân trông sự thất vọng.

 

'Mình đã biết đó là bộ pháp mà.'

 

Raon bình tĩnh gật đầu.

 

Bộ pháp là cách để di chuyển chân.

 

Đó là phương pháp có hệ thống được phát triển để làm cho kiếm thuật hay kỹ thuật nắm đấm tấn công và phòng thủ tốt hơn, hoặc chỉ đơn giản là nhanh hơn.

 

'Mình nghĩ rằng đã đến lúc rồi.'

 

Vì cậu đã quen với cả kiếm thuật và kỹ thuật nắm đấm, và linh khí cũng đã phát triển ở mức độ nhất định rồi, nên cậu nghĩ rằng đây là thời điểm thích hợp để bắt đầu học bộ pháp.

 

“Nhiều người đã học kiếm thuật cấp độ trung bình trước khi đến đây, nhưng rất hiếm khi họ được học bộ pháp chính xác.”

 

“Hừm…”

 

"Đúng là như vậy."

 

Các học viên chậm rãi gật đầu, không thể phản bác lại. Burren, Runaan và Martha thì vẫn im lặng.

 

“Vì mục tiêu của các bạn là trở thành kiếm sĩ, nên kiếm thuật thật sự rất quan trọng. Tuy nhiên!"

 

Rimmer cười toe toét và nhảy xuống khỏi bục phát biểu. Cơ thể ông ta biến mất nhanh như ngọn nến bị thổi tắt.

 

“Điều gì làm cho kiếm thuật ngày càng sắc sảo và nhanh hơn, và điều gì sẽ cứu lấy tính mạng của các bạn trong tương lai? Đó chính là bộ pháp, hay còn được gọi là chuyển động đôi chân của các bạn.”

 

Giọng ông ta vang lên từ phía sau. Khi Raon quay người lại, Rimmer, người vừa mới biến mất ngay trước mặt cậu, giờ lại đang đứng ở sau lưng cậu với hai tay chắp lại phía sau.

 

"Hơ!"

 

“K-khi nào…”

 

"Đó là cái gì vậy chứ?"

 

Hàm của các học viên há hốc ra. Cách mà Rimmer xuất hiện ở sau lưng họ nhưng lại không tạo ra bất kỳ âm thanh nào khiến cho họ phải kinh ngạc.

 

"Các bạn hẳn là đã nhận ra trong trận đấu lần trước, việc tự mình tập luyện và việc chiến đấu với đối thủ là hoàn toàn khác nhau."

 

“Cái đó…”

 

"Đúng vậy. Mình không thể di chuyển cơ thể theo cách mà mình muốn. "

 

"Thanh kiếm cũng không đi theo quỹ đạo chính xác nữa."

 

Các học viên gật đầu, vì tất cả họ đều nhận ra trong trận đấu đó rằng bước vào trong trận chiến thật sự rất khác với khi luyện tập.

 

“Nếu như các bạn muốn làm tốt nhất có thể trong trận chiến thật sự, các bạn cần phải rèn luyện bộ pháp hơn là kiếm thuật. Theo ta, điều quan trọng nhất trong trận đấu một chọi một không phải là kiếm thuật hay linh khí, mà là bộ pháp. Ngay cả trưởng tộc cũng đồng ý với ta về điều đó."

 

"T-trưởng tộc sao?"

 

"Ồ!"

 

"Nếu lãnh chúa đã nói vậy thì..."

 

Các học viên há miệng thật to. Vì Glenn - người được họ tôn trọng nhất - đã nói rằng bộ pháp rất quan trọng, họ liền lập tức bị thuyết phục ngay lập tức, không giống như khi Rimmer nói.

 

“Bộ pháp…”

 

Burren thẳng lưng lên.

 

'Phải, nếu hồi đó mình có thể sử dụng được bộ pháp…'

 

Điểm mạnh của cậu ta là sự nhạy bén, chính xác và tốc độ. Ngày đó, khi cậu ta chiến đấu với Raon, nếu như cậu ta có thể sử dụng được bộ pháp thích hợp thì đã không thua một cách dễ dàng như vậy.

 

"Mình hiểu rồi…"

 

Burren quay đầu lại, nghe thấy một tông giọng đang gầm gừ.

 

Đôi mắt của Martha sáng lên trong khi tay đang nắm chặt lại. Cô ấy dường như cũng đang nghĩ như vậy.

 

'Chúng ta đều như giống nhau.'

 

Cậu ta nghĩ Martha đã trở nên im lặng hơn, nhưng không phải như vậy. Thay vì thể hiện ra bên ngoài, Martha đã đốt cháy khao khát đánh bại Raon từ bên trong.

 

“Chúng ta sẽ bắt đầu với Hà Bộ pháp, thứ bộ pháp kết hợp với dòng chảy của dòng sông.”

 

Rimmer nhấc chân nhẹ nhàng, như thể ông đang đi trên cánh đồng đầy sỏi bên cạnh dòng sông, rồi cả cơ thể ông ta đột ngột nhảy lên trên bục phát biểu.

 

“Hừm…”

 

Sau khi vào tư thế để thực hiện bộ pháp, ông ta lẩm bẩm rằng việc này thật phiền phức rồi nằm xuống.

 

"Huấn luyện viên nào có kinh nghiệm, bước ra đi."

 

Rimmer vỗ tay, huấn luyện viên đang đứng đằng sau ông ta tiến lên và bắt đầu thực hiện các tư thế của Hà Bộ pháp.

 

Rắc.

 

Burren nắm chặt tay lại. Cậu ta tự hứa với lòng rằng, bằng cách thuần thục bộ pháp, một ngày nào đó cậu ta sẽ dạy cho vị huấn luyện viên lười biếng kia một bài học. Cậu ta sẽ nhớ thật kỹ các tư thế của Hà Bộ pháp.

 

* * *

 

Hà Bộ pháp chỉ có mười hai hình dáng, và các tư thế cũng đủ đơn giản để không mất quá nhiều thời gian cho việc thực hiện chúng.

 

'Đây đúng là những điều rất cơ bản.'

 

Vì Raon đang xoay ‘Hỏa nhẫn’ nên cậu có thể nắm bắt được hình dáng, tư thế và bản chất của Hà Bộ pháp chỉ trong nháy mắt.

 

Mặc dù đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nó, nhưng nó vẫn chỉ là những thứ cơ bản và chuyển động linh hoạt đó có thể được áp dụng trong bất kỳ kỹ thuật nào khác.

 

“Các huấn luyện viên sẽ di chuyển xung quanh đây và sửa lại các tư thế của các bạn, vậy nên hãy thử làm lại bộ pháp vừa nãy theo cách mà các bạn đã nhìn thấy và cảm nhận được.”

 

"Vâng ạ!"

 

Các học viên tản ra khắp sân tập và bắt đầu thực hiện Hà Bộ pháp.

 

Tuy nhiên, Raon không hề di chuyển.

 

Xoay ‘Hỏa nhẫn’ với đôi mắt nhắm nghiền lại, cậu mường tượng lại Hà Bộ pháp mà huấn luyện viên đã thể hiện ở trong đầu.

 

'Sáu phần phòng thủ và bốn phần tấn công.'

 

Quả đúng là bộ pháp cơ bản, Hà Bộ pháp được phân bổ đồng đều giữa tấn công và phòng thủ. Phòng thủ có nhiều hơn một chút, nhưng cũng không có sự khác biệt gì lớn cho lắm.

 

'Trình tự chính là điểm mạnh của nó.'

 

Đặc điểm của Hà Bộ pháp chính là dòng chảy của nó êm như một dòng sông. Thay vì lặp lại chính xác những gì được thực hiện, điều quan trọng hơn hết là phải nối tiếp dòng chảy đó, ngay cả khi có phải buông lơi tư thế đôi chút.

 

“Haa…” 

 

Raon thở ra đầy phấn khích rồi mở mắt ra, và mọi thứ về Hà Bộ pháp đều hiện ra trong tầm mắt của cậu.

 

Bịch.

 

Đầu tiên cậu di chuyển chân phải của mình về phía trước.

 

Tận hưởng cảm giác đạp xuống mặt sân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng của sân tập này, cậu tiếp tục di chuyển chân trái.

 

Khoảnh khắc hai bàn chân bắt chéo vào nhau một cách thật tự nhiên, 'Chất lỏng' , hình dáng đầu tiên của Hà Bộ pháp đã được thực hiện.

 

Bịch!

 

Chân cậu trượt trên mặt đất, rồi xoay người về bên phải. Đó là động tác nhằm để né đòn tấn công của kẻ thù và đâm kiếm của kẻ thù. Hình dáng thứ hai 'Tuôn trào' dội cát trên mặt đất ra khắp sân.

 

Phần thực hiện của cậu gần đạt đến mức hoàn hảo, hơn cả phần thực hiện của huấn luyện viên.

 

Zzzt!

 

Raon mỉm cười, cảm giác thích thú chạy dọc trên vai cậu. Đôi chân của cậu thay đổi theo dòng chảy linh hoạt đó, cứ như thể đôi chân của cậu đã thành thạo Hà Bộ pháp ngay từ khi mới sinh ra.

 

***

 

"Hơoooo!"

 

Rimmer ngáp đến nỗi miệng ông ta như muốn toạc ra đến nơi.

 

"Mình buồn ngủ quá."

 

Ông ta đã không thể ngủ trong vài ngày qua vì đang cố gắng tìm kiếm bộ giáp thích hợp cho các học viên, sau đó còn phải bổ sung thêm vài thứ. Kết quả là, toàn bộ cơ thể của ông ta đều cảm thấy như kiệt sức.

 

'Mình nghĩ là bây giờ mình già mất rồi.'

 

Ông ta nhếch mép nhìn xuống phía dưới bục phát biểu.

 

Raon, người đang đứng ở vị trí trung tâm, nhắm mắt lại và không làm gì cả. Có vẻ như cậu đang hình dung phần thực hiện của huấn luyện viên ở trong đầu.

 

'Đó là hướng đi đúng đắn đấy…'

 

Tưởng tượng về một võ thuật nào đấy ở trong đầu quả thực là cách tập luyện rất hiệu quả. Tuy nhiên, điều đó chỉ có thể được thực hiện khi cậu có đủ điều kiện hơn mà thôi.

 

Vì chỉ mới học về bộ pháp, cậu phải nên di chuyển cơ thể của mình hơn là cố gắng tưởng tượng ra.

 

'Lát nữa mình phải bảo với thằng bé đừng có chơi đùa nữa mới được.'

 

Rimmer lẩm bẩm rằng ông ta có thứ để trêu chọc rồi và nhìn về phía Burren.

 

'Thằng bé làm khá tốt.'

 

Burren gần như tái hiện hoàn toàn dòng chảy của Hà Bộ pháp và trông có vẻ như đã có kinh nghiệm học qua bộ pháp trước đây rồi vậy. Cậu ta không nắm được ý nghĩa thật sự, nhưng hẳn là cậu có thể sớm thành thạo được các tư thế thôi.

 

'Còn con bé cũng vậy.'

 

Martha cũng đang xoay người bằng những bước chân nhẹ nhàng, giống như người đã học bộ pháp trong một thời gian dài vậy. Tư thế của cô ấy thực sự tốt hơn Burren rất nhiều.

 

"Hah."

 

Rimmer nhếch mép, nhìn Burren và Martha .

 

'Chắc hẳn là bọn trẻ đang nghĩ về Raon rồi.'

 

Họ đang nghĩ về những cuộc giao đấu của họ với Raon sau khi họ học xong bộ pháp của mình.

 

Có vẻ như ông ta đã thuyết phục được họ bằng cách nói với họ rằng điều quan trọng nhất trong trận đấu tay đôi chính là bộ pháp.

 

'Và còn…'

 

Ông ta nhìn Runaan đang tập Hà Bộ pháp ở phía bên phải. Chuyển động của cô ấy khác hẳn với hai người kia.

 

Một động tác dường như để hỗ trợ, thay vì muốn đối mặt với đối thủ. Rõ ràng là cô ấy đang muốn giúp đỡ ai đó.

 

Sau đó, Rimmer nhìn lướt qua mọi người, ghi nhớ lại điểm mạnh và điểm yếu mà ông ta định nói với họ.

 

'Thú vị thật.'

 

Vì bọn họ vẫn còn trẻ và ngây thơ, nên ông ta có thể biết được họ đang nghĩ gì chỉ bằng cách xem chúng luyện tập.

 

"Awwww."

 

Rimmer vươn vai như một con gấu vừa mới thức dậy sau một giấc ngủ đông và đứng dậy.

 

Lấp lánh.

 

Khi ông ấy chuẩn bị đưa ra nhận xét của mình đang cho các học viên, Raon, người đang đứng yên như tượng đá, mở mắt ra và di chuyển chân của mình về phía sau.

 

'Ah…'

 

Ông ta nổi da gà khi nhìn vào đôi mắt đỏ trong veo, và bàn chân duỗi thẳng như con hạc ấy.

 

Chân của Raon từ từ tiến lên. Hình dáng đầu tiên 'Chất lỏng' lướt ngang qua sàn sân tập, kết hợp với dòng chảy của dòng sông.

 

Bịch!

 

Cậu vào tư thế thứ hai. Tiến lên như một ngọn lửa, chuyển động của cậu dường như phản chiếu lại hình dáng của lưỡi kiếm sắc nhọn.

 

"Hah!"

 

Rimmer không nói nên lời.

 

'Thằng bé đó…'

 

‘Chất lỏng ’ của Raon còn hoàn thiện hơn cả huấn luyện viên đã dạy bộ pháp cho cậu.

 

Sau đó, Raon thực hiện liên tục cả mười hai hình dáng của Hà Bộ pháp. Tư thế gần như hoàn hảo, không một chút sai sót.

 

“Uh…”

 

“C-cái gì vậy? ''

 

Các học viên và huấn luyện viên đều đứng yên và theo dõi bộ pháp của Raon.

 

"Có phải cậu ta vừa học bộ pháp bằng hình ảnh trong trí nhớ của mình không vậy?"

 

Tay của Rimmer run rẩy và nổi da gà khắp người.

 

'Khi nào thì con quái vật đó sẽ ngưng làm mình ngạc nhiên đây...?'

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương