Say Mộng Giang Sơn
-
Chương 921: Tạo áp lực
Sẵn sàng
*******
Thôi Lâm đi ra trèo lên xe, lập tức hùng hùng hổ hổ bỏ đi. Dương Phàm đứng ở cạnh cửa nhìn xuống, nhìn xe ngựa dần đi xa, tay sờ sờ lỗ tai, lúc buông xuống thì rất tự nhiên vẫy về phía trước, một kiệu phu dắt con lừa lập tức đuổi đi lên.
Dương Phàm đã biết Thẩm Mộc đến Lạc Dương, chỉ có điều hắn còn chưa đi dò hỏi chỗ ở của y, , hiện giờ vừa lúc mượn Thôi Lâm điều tra rõ chỗ ở của y. Nếu Thôi Lâm có thể thúc đẩy hai người gặp mặt thì là tốt nhất, có một số việc, hắn rất muốn giáp mặt cùng Thẩm Mộc nói chuyện. Nếu Thẩm Mộc trốn tránh mà không gặp, điều tra rõ chỗ ở của y cũng tiện cho hành động kế tiếp của mình.
Dương Phàm thấy xe ngựa kia biến mất ở cửa ngõ, đang định xoay người hồi phủ, vừa mới rảo bước đến cửa, thấy vài gia đinh hào hển chạy tới, trong đó có một người là thị vệ của “Thừa tự đường” an bài ở quý phủ.
Trong nhà Dương Phàm hiện tại đã có người nhà Cổ lão trượng bảo vệ, đại bộ phận người của Thừa tự đường phái tới làm đều đã điều cho họ quản lý, tại hậu trạch đã không giữ lại ai rồi. Dương Phàm kinh ngạc hỏi:
- Các ngươi sao lại vội vội vàng vàng thế?
Phía sau có tiếng nói của một cô gái:
- Đừng chậm trễ, các ngươi nhanh lên một chút! Để ta đi mời y sĩ giỏi của thành Lạc Dương đến.
Người nói chuyện là Tam tỷ nhi, vừa thấy Dương Phàm đứng ở cửa, Tam tỷ nhi vội vàng khom người thi lễ. Dương Phàm nghiêng người để vài gia đinh đi qua, quay sang hỏi nàng:
- Xảy ra chuyện gì?
Tam tỷ nhi vội đáp:
- A lang, Nhị nương tử động thai, đang rất đau bụng.
- Cái gì?
Dương Phàm vừa nghe, trong lòng lập tức căng thẳng, sải bước đi vào hậu trạch. Thời đại này tiêu chuẩn y thuật giới hạn rất lớn, phụ nữ mang thai chính là cửa ải sống chết, cho nên việc phụ nữ có thai tuyệt đối không được khinh thường.
Tam tỷ nhi chạy theo sau Dương Phàm. Dương Phàm vừa đi vừa hỏi:
- Sao lại thế, đang yên lành sao lại động thai?
Tam tỷ nhi chạy lên trước, thở hổn hển đáp:
- Nô…Nô gia cũng không hiểu, chỉ nghe Cổ cô nương kêu lên thì mới biết là Nhị nương bị động thai, nô vội vàng phái người đi tìm y sĩ…
Hai người vừa đối đáp vừa chạy đến chỗ A Nô. Tiểu Man đã tới trước rồi, nàng là người đã sinh con, có chút kinh nghiệm, đang khẩn trương đỡ A Nô lên giường, bảo A Nô nằm nghiêng, lo lắng hỏi này nọ. A Nô nằm trên giường liên tiếp giải thích với nàng là mình không xảy ra chuyện lớn gì, không cần phải làm cho to chuyện như thế.
Cổ Trúc Đình đứng ở bên giường, hốc mắt ngấn lệ, rõ ràng cũng bị dọa cho sợ hãi. Còn Đào Mai và vài nha hoàn đứng bên cạnh, ngay cả hai đứa bé cũng tới, Tư Dung ôm một con chó nhỏ, Niệm Tổ thì cầm theo một con vịt gỗ, mọi người đi đi lại lại trong phòng.
Niệm Tổ thấy mọi người khẩn trương, chớp đôi mắt to, không ngừng hỏi:
- Mẫu thân, làm sao vậy? Di nương, làm sao vậy? Cổ cô, làm sao vậy? Đào tỷ nhi, làm sao vậy? Vú nuôi, làm sao vậy? Mẹ...
Dương Niệm Tổ quơ cái đầu nhỏ lần lượt hỏi, giống như là nói nhảm mọi khi, nhưng lại chẳng ai để ý đến cậu.
Dương Phàm vào cửa liền vội hỏi:
- A Nô, nàng làm sao vậy?
A Nô thấy hắn lập tức vẻ mặt biến đổi, có chút ngượng ngùng đáp:
- Lang quân không cần lo lắng, thiếp thân chỉ không cẩn thận động thai chút thôi, bụng hơi đau đau, nằm một chút thì khá hơn rồi, không sao đâu.
Niệm Tổ thường ngày là nhân vật trung tâm trong mắt người nhà, trước mắt mà nói, cậu là nam đinh duy nhất trong Dương gia, tương lai phải chống môn lập hộ đấy, nhưng hôm nay lại không ai để ý tới cậu, giờ cuối cùng đã thấy cha có mặt, cậu lập tức chui vào giữa hai đùi cha, nhô đầu ra hỏi to:
- Cha, di nương làm sao vậy?
Dương Phàm nói:
- Em nhỏ trong bụng Di nương bướng bỉnh, đá làm đau di nương con. Niệm Tổ ngoan, con cùng tỷ tỷ ra ngoài chơi đi, đừng ồn ào em con nữa nhé.
- Ah...
Niệm Tổ mở to đôi mắt đen tròn, cậu cầm con vịt gỗ mà mình yêu thích đưa đến trước mặt Dương Phàm, nói:
- Cái này cho đệ đệ chơi, đệ ấy sẽ không bướng nữa.
Dương Phàm không biết nên khóc hay cười nhận lấy, xoa xoa đầu cậu:
- Được rồi, mau đi ra ngoài chơi đi, đệ đệ còn nhỏ, sợ ầm ĩ đấy!
Niệm Tổ vâng một câu, cầm tay tỷ tỷ chạy ra cửa, rất kiêu ngạo nói với Tư Dung:
- A tỷ, đệ đệ không hiểu chuyện, không ngoan bằng đệ đúng không?
Dương Phàm thấy trong phòng toàn người, lại nói:
- Tất cả mọi người đi ra ngoài đi, ta và phu nhân ở lại là được rồi, nếu y sĩ đến thì mau mời vào đây.
Nhóm nha hoàn vâng dạ, đều lui ra, Cổ Trúc Đình muốn nói lại thôi, cắn môi cũng lặng yên lui ra ngoài. Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn lại có Dương Phàm và Tiểu Man, a Nô rồi.
Đứa bé trong bụng hiện đã được sáu tháng rồi, bụng của A Nô đã rất to, Dương Phàm thật cẩn thận vỗ về bụng của nàng, hỏi:
- Bây giờ còn đau không?
A Nô bất đắc dĩ nói:
- Thật sự không sao mà…vừa rồi chỉ hơi đau tí thôi, mọi người cẩn thận quá, thật sự là áy náy với mọi người.
Dương Phàm nói:
- Nàng đó, bây giờ làm gì cũng phải nhẹ nhàng, không thể khinh thường được, mà đang yên lành sao lại động thai được?
A Nô lườm hắn một cái, gắt giọng:
- Còn nói sao, chẳng phải tại chàng hết sao?
Dương Phàm ngẩn người, ngạc nhiên hỏi:
- Nàng bị động thai, sao lại đổ lên đầu ta?
Thôi Lâm đi ra trèo lên xe, lập tức hùng hùng hổ hổ bỏ đi. Dương Phàm đứng ở cạnh cửa nhìn xuống, nhìn xe ngựa dần đi xa, tay sờ sờ lỗ tai, lúc buông xuống thì rất tự nhiên vẫy về phía trước, một kiệu phu dắt con lừa lập tức đuổi đi lên.
Dương Phàm đã biết Thẩm Mộc đến Lạc Dương, chỉ có điều hắn còn chưa đi dò hỏi chỗ ở của y, , hiện giờ vừa lúc mượn Thôi Lâm điều tra rõ chỗ ở của y. Nếu Thôi Lâm có thể thúc đẩy hai người gặp mặt thì là tốt nhất, có một số việc, hắn rất muốn giáp mặt cùng Thẩm Mộc nói chuyện. Nếu Thẩm Mộc trốn tránh mà không gặp, điều tra rõ chỗ ở của y cũng tiện cho hành động kế tiếp của mình.
Dương Phàm thấy xe ngựa kia biến mất ở cửa ngõ, đang định xoay người hồi phủ, vừa mới rảo bước đến cửa, thấy vài gia đinh hào hển chạy tới, trong đó có một người là thị vệ của “Thừa tự đường” an bài ở quý phủ.
Trong nhà Dương Phàm hiện tại đã có người nhà Cổ lão trượng bảo vệ, đại bộ phận người của Thừa tự đường phái tới làm đều đã điều cho họ quản lý, tại hậu trạch đã không giữ lại ai rồi. Dương Phàm kinh ngạc hỏi:
- Các ngươi sao lại vội vội vàng vàng thế?
Phía sau có tiếng nói của một cô gái:
- Đừng chậm trễ, các ngươi nhanh lên một chút! Để ta đi mời y sĩ giỏi của thành Lạc Dương đến.
Người nói chuyện là Tam tỷ nhi, vừa thấy Dương Phàm đứng ở cửa, Tam tỷ nhi vội vàng khom người thi lễ. Dương Phàm nghiêng người để vài gia đinh đi qua, quay sang hỏi nàng:
- Xảy ra chuyện gì?
Tam tỷ nhi vội đáp:
- A lang, Nhị nương tử động thai, đang rất đau bụng.
- Cái gì?
Dương Phàm vừa nghe, trong lòng lập tức căng thẳng, sải bước đi vào hậu trạch. Thời đại này tiêu chuẩn y thuật giới hạn rất lớn, phụ nữ mang thai chính là cửa ải sống chết, cho nên việc phụ nữ có thai tuyệt đối không được khinh thường.
Tam tỷ nhi chạy theo sau Dương Phàm. Dương Phàm vừa đi vừa hỏi:
- Sao lại thế, đang yên lành sao lại động thai?
Tam tỷ nhi chạy lên trước, thở hổn hển đáp:
- Nô…Nô gia cũng không hiểu, chỉ nghe Cổ cô nương kêu lên thì mới biết là Nhị nương bị động thai, nô vội vàng phái người đi tìm y sĩ…
Hai người vừa đối đáp vừa chạy đến chỗ A Nô. Tiểu Man đã tới trước rồi, nàng là người đã sinh con, có chút kinh nghiệm, đang khẩn trương đỡ A Nô lên giường, bảo A Nô nằm nghiêng, lo lắng hỏi này nọ. A Nô nằm trên giường liên tiếp giải thích với nàng là mình không xảy ra chuyện lớn gì, không cần phải làm cho to chuyện như thế.
Cổ Trúc Đình đứng ở bên giường, hốc mắt ngấn lệ, rõ ràng cũng bị dọa cho sợ hãi. Còn Đào Mai và vài nha hoàn đứng bên cạnh, ngay cả hai đứa bé cũng tới, Tư Dung ôm một con chó nhỏ, Niệm Tổ thì cầm theo một con vịt gỗ, mọi người đi đi lại lại trong phòng.
Niệm Tổ thấy mọi người khẩn trương, chớp đôi mắt to, không ngừng hỏi:
- Mẫu thân, làm sao vậy? Di nương, làm sao vậy? Cổ cô, làm sao vậy? Đào tỷ nhi, làm sao vậy? Vú nuôi, làm sao vậy? Mẹ...
Dương Niệm Tổ quơ cái đầu nhỏ lần lượt hỏi, giống như là nói nhảm mọi khi, nhưng lại chẳng ai để ý đến cậu.
Dương Phàm vào cửa liền vội hỏi:
- A Nô, nàng làm sao vậy?
A Nô thấy hắn lập tức vẻ mặt biến đổi, có chút ngượng ngùng đáp:
- Lang quân không cần lo lắng, thiếp thân chỉ không cẩn thận động thai chút thôi, bụng hơi đau đau, nằm một chút thì khá hơn rồi, không sao đâu.
Niệm Tổ thường ngày là nhân vật trung tâm trong mắt người nhà, trước mắt mà nói, cậu là nam đinh duy nhất trong Dương gia, tương lai phải chống môn lập hộ đấy, nhưng hôm nay lại không ai để ý tới cậu, giờ cuối cùng đã thấy cha có mặt, cậu lập tức chui vào giữa hai đùi cha, nhô đầu ra hỏi to:
- Cha, di nương làm sao vậy?
Dương Phàm nói:
- Em nhỏ trong bụng Di nương bướng bỉnh, đá làm đau di nương con. Niệm Tổ ngoan, con cùng tỷ tỷ ra ngoài chơi đi, đừng ồn ào em con nữa nhé.
- Ah...
Niệm Tổ mở to đôi mắt đen tròn, cậu cầm con vịt gỗ mà mình yêu thích đưa đến trước mặt Dương Phàm, nói:
- Cái này cho đệ đệ chơi, đệ ấy sẽ không bướng nữa.
Dương Phàm không biết nên khóc hay cười nhận lấy, xoa xoa đầu cậu:
- Được rồi, mau đi ra ngoài chơi đi, đệ đệ còn nhỏ, sợ ầm ĩ đấy!
Niệm Tổ vâng một câu, cầm tay tỷ tỷ chạy ra cửa, rất kiêu ngạo nói với Tư Dung:
- A tỷ, đệ đệ không hiểu chuyện, không ngoan bằng đệ đúng không?
Dương Phàm thấy trong phòng toàn người, lại nói:
- Tất cả mọi người đi ra ngoài đi, ta và phu nhân ở lại là được rồi, nếu y sĩ đến thì mau mời vào đây.
Nhóm nha hoàn vâng dạ, đều lui ra, Cổ Trúc Đình muốn nói lại thôi, cắn môi cũng lặng yên lui ra ngoài. Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn lại có Dương Phàm và Tiểu Man, a Nô rồi.
Đứa bé trong bụng hiện đã được sáu tháng rồi, bụng của A Nô đã rất to, Dương Phàm thật cẩn thận vỗ về bụng của nàng, hỏi:
- Bây giờ còn đau không?
A Nô bất đắc dĩ nói:
- Thật sự không sao mà…vừa rồi chỉ hơi đau tí thôi, mọi người cẩn thận quá, thật sự là áy náy với mọi người.
Dương Phàm nói:
- Nàng đó, bây giờ làm gì cũng phải nhẹ nhàng, không thể khinh thường được, mà đang yên lành sao lại động thai được?
A Nô lườm hắn một cái, gắt giọng:
- Còn nói sao, chẳng phải tại chàng hết sao?
Dương Phàm ngẩn người, ngạc nhiên hỏi:
- Nàng bị động thai, sao lại đổ lên đầu ta?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook