Sự Trở Lại Của Frozen Player
Chapter 130 Đoàn tụ (1)

Sẵn sàng

CHƯƠNG 130: ĐOÀN TỤ (1)

“…”

Skaya không nói một lời nào.

Đôi mắt to với hàng mi dài và dày của cô ấy đang nhìn chằm chằm vào trần nhà của phòng đông lạnh, nhưng bây giờ nó đã chuyển sự chú ý sang Seo Jun-Ho.

“C-Chào?”

Sau 26 năm, Seo Jun-Ho cuối cùng đã chào cô ấy một cách ngốc nghếch. Anh ấy đã nghe được giọng nói mà mình từng mong mỏi để được hồi đáp.

“Xin chào…”

“…”

Anh ta đã không mơ về một cuộc đoàn tụ ảm đạm như thế, nhưng vậy thì sao chứ?

‘Ah’

Seo Jun-Ho âm thầm cảm thán.

Nghĩ lại chuyện này thì, cô ấy có lẽ sẽ không biết đó đã là 26 năm trong tương lai.

‘Mình cũng không biết nữa.’

Sau khi xem qua các bài báo muôn hình muôn vẻ của tương lai, ở phần cơ thể bị teo cơ của anh ấy, và ở nơi phong cảnh đẹp của thành phố…

“…Cái gì? Tất cả các cơ trên cơ thể tôi không còn nữa rồi sao? Khả năng của tôi quá là… nực cười rồi thì phải. Chỉ là, tình trạng này diễn ra trong bao lâu rồi?”

“…”

Đúng vậy, cô ấy là một thiên tài pháp sư. Về cơ bản, nó có nghĩa là bộ não của cô ấy hoạt động tốt hơn anh ấy.

Seo Jun-Ho lầm bầm bằng giọng nói mà có vẻ như nó phát ra từ nơi sâu kín nhất trong thân thể của anh ấy.

“26 năm rồi.”

“…26 năm rồi sao?”

Cô ấy hẳn đã phải rất sốc. Môi của Skaya rung rẩy trước ánh nhìn không được tự nhiên từ cô. Cô ấy ngước lên nhìn anh bằng đôi mắt trong veo màu xanh lam nhạt khiến cho người ta gợi nhớ đến vùng biển của nước Anh. Cô ấy từ từ hé mở đôi môi đang mím chặt của mình ra và nói bằng một giọng nói rõ ràng.

“Hơi lạnh.”

“…Hmm..”

“Có chút hơi lạnh! Thực sự đã 26 năm trôi qua rồi sao? Vậy thì tôi… Cái gì chứ? Cái gì, tôi đã bị đông lạnh bằng cách đóng băng ư? Tôi đã từng muốn thử làm chuyện đó ít nhất một lần đấy!”

Chuyện quái gì đang xảy ra với cô ta vậy chứ?

Skaya phấn khích đến mức ngồi bật dậy, dù đã mất đi hầu hết các cơ, nhưng trông cô ta vẫn tràn đầy năng lượng.

“Vậy chắc hẳn đây cũng là một phần của tương lai chăng? Phép thuật cũng đã được cải thiện rồi, đúng không? Cấp độ của những người chơi cũng…”

Cô ấy hào hứng nhìn xung quanh nhưng sau đó dừng lại khi cô ấy bắt gặp những người đồng nghiệp của mình vẫn còn bị đóng băng.

“…Jun-Ho. Bây giờ tôi đang suy nghĩ về một chuyện. Tôi đã tỉnh dậy như thế nào?”

“Nó là một câu chuyện dài. Chúng ta hãy đi đến nơi khác trước đã.”

Seo Jun-Ho đỡ cô ấy đứng dậy.

“Ồ, trước khi nói về vấn đề đó, có một yêu cầu.”

Phải làm những gì buộc phải làm trước khi bước tiếp.

***

Sau khi kết thúc một số công việc, cả hai đi lên thẳng tầng 77 của Tòa nhà hiệp hội người chơi Hàn Quốc. Nói cách khác, họ di chuyển đến nhà của Seo Jun-Ho. Skaya đã rất phấn khích khi nhìn thấy những chiếc xe taxi tự lái trên đường.

“Đây là nhà của anh sao? Chà…”

Skaya nhìn xung quanh ngôi nhà và lẩm bẩm, “Jun-Ho, anh thực sự đã xuống cấp rồi… Sống trong ngôi nhà nhỏ như vậy…”

“Nè, đó là bởi vì tôi đã không tiết lộ ra chuyện tôi là quỷ.”

“Ôi chao, anh chưa tiết lộ chuyện này sao? Tại sao không tiết lộ vậy?”

Cô ấy chắc đã khá mệt vì đi bộ bởi vậy cô ta ngồi xuống ghế sofa và than thở, rồi đưa ra yêu cầu về thức ăn tương lai.

‘Ôi, tôi đã quá mệt rồi.’

Seo Jun-Ho gọi cho nhà hàng của tòa nhà và yêu cầu dịch vụ phòng trước khi thở dài nhẹ.

Skaya luôn như thế này. Khi anh ấy gặp cô lần đầu tiên, cô ấy đã là một quý cô kiêu kì với khí chất lạnh lùng bằng cả tấn khí lạnh…

‘Nhưng kể từ khi chúng tôi trở thành đồng đội và mở lòng với đối phương, cô ấy đã trở nên như thế này đây.’

Skaya chỉ lớn hơn anh ấy có một tuổi, nhưng cô ấy ít khi nào thể hiện ra tư thái của một người chị cả. Bình thường, cô ấy sẽ giống như một đứa em gái chưa trưởng thành hơn – giống như bây giờ đây.

‘…Đã 3 năm rồi sao?’

Anh ấy chỉ thực sự quen biết cô khoảng 3 năm, nhưng… cô ấy mang lại cảm giác giống như một người bạn cũ thời thơ ấu vậy.

Có nhiều người giống như thế đấy – những người bạn có thể yên tâm dựa vào và kết thân với họ ngay cả khi bạn mới chỉ gặp gỡ họ trong một khoảng thời gian ngắn.

Đối với Seo Jun-Ho, những người đồng đội của anh ấy chính là như vậy.

“Jun-Ho! Đưa thức ăn cho tôi đi!”

“Tôi mới vừa đặt đồ ăn rồi, cô phải chờ một chút nữa.”

Seo Jun-Ho rót một tách trà nóng và đến gần cô ấy.

Skaya thậm chí không thể chờ đợi dù chỉ trong một thời gian ngắn và đã đứng dậy khỏi ghế sofa để nhìn xuống toàn cảnh của Seoul xuyên qua những bức tường bằng kính.

Seo Jun-Ho đưa cho cô ấy tách trà và hỏi, “Cô nghĩ gì thế?”

“…”

Sau khi nhận được chiếc cốc ấm áp, cô ấy đã im lặng một chút.

Seo Jun-Ho nhấp một ngụm trà, lặng lẽ mỉm cười.

Anh ấy hoàn toàn có thể hiểu cảm xúc của cô. Anh ấy cũng từng như thế khi anh lần đầu tiên mở mắt ra và nhìn xuống Seoul từ trên cao.

“…Tôi không nhìn thấy cái cổng nào cả.”

“Đó là quang cảnh mà chúng ta đã tạo ra. Cô, tôi, Rahmadat, Gilberto, và Mio cùng với nhau.”

“Mọi người chỉ đang đi bộ trên vỉa hè. Mà không hề có nỗi sợ nào.”

“Vì không có bất kì mối đe dọa nào từ quái vật nữa.”

“…”

Sau một khoảng thời gian ngắn chìm vào cảm xúc, một nụ cười sâu xa xuất hiện trên môi của Skaya. Nguồn gốc của nụ cười đó chắc hẳn đã bao gồm cả niềm tự hào lẫn niềm hạnh phúc.

‘Ồ, cô khóc đấy à?’

Khi anh ấy nhìn thấy đôi mắt cô đang ươn ướt, anh ấy hơi cúi đầu xuống và nhìn lên.

“Nè, anh đang làm cái gì vậy?”

Một nắm đấm bay tới và đập mạnh vào ngực anh, nhưng bởi vì nó là một cú đấm không có bất kì cơ bắp nào đằng sau, nên nó cũng không đau lắm.

“Hừm. E hèm.”

Quay lưng lại và ổn định cảm xúc của mình xong, cô ấy lại ngồi xuống ghế sofa một lần nữa.

“Vậy thì… Đã 26 năm trôi qua rồi sao?”

“Ừ. Tôi đã thức tỉnh vào năm ngoái.”

“…Cái gì? Vậy thì, bây giờ anh…”

Quá đỗi kinh ngạc, Skaya vội vàng đuổi theo nhưng anh ấy biết cô muốn nói gì.

Seo Jun-Ho cười xấu xa và gật đầu.

“Đúng vậy, cô không còn là chị gái của tôi nữa. Chúng ta cùng tuổi nhau.”

“Chuyện này! Sao có thể như thế được? Cậu phải bắt đầu tính từ năm sinh chứ?”

“Tôi đã sống thêm một năm khác.”

“Cái từ chị gái này không phải được hiểu theo nghĩa như thế đâu!”

Skaya bướng bỉnh từ chối mình bằng tuổi với anh ta.

“Bình thường chúng ta rất thản nhiên nói chuyện với nhau. Bộ cô ghét điều đó như thế hả?”

“Dĩ nhiên rồi. Nếu anh bằng tuổi tôi, vậy thì tôi không thể nói mấy thứ như ‘Jun-Ho à~ Chị gái bảo nè~’”

“…Tôi nói chuyện này bởi vì tôi không muốn nghe điều đó nữa.”

“Tôi nói chuyện này bởi vì tôi muốn làm như thế đó.”

Cô ấy thật là bướng bỉnh…

Seo Jun-Ho nhún vai rồi hỏi, “Cô còn nhớ Nữ hoàng băng chứ?”

“Bộ cậu nghĩ tôi là một đứa ngốc hả? Trí nhớ của tôi rất tốt.”

“Chúng tôi đã chiến đấu 3 ngày 3 đêm. Tôi đã tới muộn và không thể giữ lời hứa với các cậu.”

“Cậu đã làm tốt đấy.”

“…”

Skaya đã dành cho anh ấy một lời khen có cánh. Anh ấy đã nghĩ rằng cô sẽ mắng anh vì đã đến muộn, nhưng thay vào đó cô ấy đã vươn tay ra và vuốt ve đầu của Seo Jun-Ho.

“Cậu đã làm rất tốt rồi. Chúng tôi đã không đánh bại được cô ta không phải bởi vì cậu. Vì vậy đừng cảm thấy tự trách.”

“Ừ, ừmm…”

Đây là một phần. Phần tính cách này của cô ấy đôi khi làm cho cô ấy trông có vẻ như một người chị gái vậy. Thỉnh thoảng cô ấy sẽ đọc được những suy nghĩ và cảm xúc cũng như hành động như một người trưởng thành.

“Vậy thì cậu đã rã đông như thế nào? Nhờ vào một công nghệ mới mà họ đã phát triển à?”

“Có lẽ nó nhanh hơn khi nhìn bằng đôi mắt của cô.”

Seo Jun-Ho tiêm phép thuật của băng giá vào tách trà mà anh ấy đang cầm. Hơi nước của tách trà lạnh lên ngay lập tức, tạo ra các giọt trên bề mặt.

“…”

Skaya lẩm bẩm khi vừa nhìn nó vừa cau mày. “Nó không phải… phép thuật. Nó là cái gì chứ? Một kĩ năng mới à?”

“Đúng, Nó là kĩ năng băng hà. Cấp EX.”

“Cấp EX sao?!”

Skaya thể hiện biểu tình kinh ngạc. “Một cấp như thế này có tồn tại sao?”

“Quan trọng hơn việc là bây giờ nó có tồn tại không, tôi có lẽ là người đầu tiên có được một kĩ năng ở cấp độ đó.” Seo Jun-Ho khoe khoang.

“Khiếp, những thứ tốt bị anh lấy hết rồi. Anh đúng là một tên rẻ rúng mà.” Cô ấy tiếp tục càu nhàu. “Vậy thì chắc là anh cũng đã giành được một danh hiệu rồi. Giống như là người nắm giữ kĩ năng cấp EX đầu tiên.”

“…Gì cơ?”

Seo Jun-Ho hỏi lại với biểu cảm cứng nhắc mà anh ta không nhận ra. Sao anh ta có thể không nghĩ đến điều đó trước đây nhỉ?

“Gì cơ? Dựa vào biểu hiện của anh, tôi không nghĩ là anh có bất kì… Vậy thì đã có ai đó đạt được cấp EX đầu tiên trước anh đúng không?”

“Tôi không nghĩ vậy. Tôi đã nói trước với cô. Nếu là người đầu tiên đạt được thành tích vượt trội nào đó, thì sẽ nhận được một danh hiệu.”

Sau khi thành công trong việc tạo ra phép thuật lần đầu tiên giữa loài người, cô đã đạt được danh hiệu ‘Bước đầu tiên của Phép thuật’

“Tôi biết chứ. Tôi đã nhận được một danh hiệu khi tôi giết được Nữ hoàng băng. Cũng như khi tôi quét sạch cấp độ 10 trong Hang động thử thách…”

“Hửm? Hang động thử thách sao? Cấp 10 hả? Cô đang nói về toàn bộ của một sự kiện đột ngột sao?” hỏi Skaya, với đôi mắt đang mở to của cô ấy. “Không phải anh chỉ mới lên đến cấp 9 chứ?”

“Tôi đã quay trở lại trong đó và làm lại nó một lần nữa.”

“Cáiii gì? Không phải Hang động thử thách là nơi chỉ có thể đến khi cấp độ là dưới 30 hay sao? Trong suốt 26 năm chúng tôi vắng mặt mà nó vẫn chưa bị vá lại hả?”

“…Cô đang nói về cái gì thế? Kiểm tra cửa sổ trạng thái xem. Bây giờ có lẽ cô đang ở cấp 1 đấy.”

“Hả? Không thể nào? Lời nguyền đóng băng đó đã làm giảm năng lực của tôi, nhưng nó cũng nói là nó sẽ tự hồi phục trong khoảng 1 tháng mà? Cấp độ của tôi vẫn là 80.”

“…Bây giờ cấp độ của cô là 80 sao?”

“Ừ…”

Seo Jun-Ho nhìn Nữ hoàng băng trong vô thức. Hiện tại cô ấy đang ngồi bên cạnh anh mà không hiện ra cho Skaya thấy.

“Có chuyện gì vậy?” Anh ấy chất vấn cô.

“…Có lẽ là bởi vì anh đã chạm trực tiếp vào trung tâm của tôi chăng? Hơi thở của tôi không làm giảm cấp độ của mục tiêu. Nó chỉ đóng băng lại thôi.”

“Vậy thì điều đó có nghĩa là… Tôi là người duy nhất có cấp độ bị thiết lập lại khỏi số 5 sao?”

“…Tôi không biết.”

Nữ hoàng băng nhẹ quay đầu lại. Đó là câu trả lời, Seo Jun-Ho nhắm chặt mắt mình lại.

‘Ôi, nghiêm túc…’

Anh ấy đã quá hạnh phúc khi anh ấy nâng từ cấp 9 lên cấp 60 trong suốt cuộc thi săn  Kobold. Nhưng Skaya đã là cấp 80 rồi sao? Nếu cô ấy hồi phục lại trong một tháng, cô ấy sẽ mạnh hơn cả anh ta bây giờ.

“Một số người có tất cả sự may mắn…”

“Jun-Ho, anh đang nói chuyện với ai vậy?”

Skaya hỏi, nhìn chỗ ngồi trống không bên cạnh Jun-Ho.

“Ồ, đó là…”

‘Tôi có nên cho cô ấy xem hay không?’

Seo Jun-Ho, người đang đấu tranh một lúc, gật đầu.

‘Hãy cho cô ấy xem…’

“Băng.”

“…”

Băng ngẩng đầu lên như muốn hỏi anh ấy ‘Thật sao?’ bằng mắt và Seo Jun-Ho gật mạnh đầu như đáp lại.

Ngay cả khi không có ai khác biết, đồng đội của anh ấy có quyền được biết về sự tồn tại của cô.

“Mmmm”

Nữ hoàng băng đã có một biểu cảm ngượng ngùng trước khi xuất hiện trước tầm nhìn của Skaya. Cô ấy từ đâu hiện ra.

“Hửm? Cái gì thế?”

Ngay lập tức sau đó, mắt của Skaya đảo vòng.

“Haa, chuyện đó là sao? Tôi là…”

Nữ hoàng băng do dự và đấu tranh trước khi mở miệng.

“Gì đây~ Đứa trẻ dễ thương này là sao?”

Seo Jun-Ho không biết cô ấy lấy năng lượng từ đâu, nhưng Skaya đã nhanh chóng chạy qua và ôm chầm lấy Nữ hoàng băng.

“Ah, uaah! Ký chủ! Ký chủ àaa! Cứu với! Cứu tôi!”

Skaya áp đôi má non mềm của Nữ hoàng băng vào má mình. Cô ấy hành động như một người cô gặp lại đứa cháu gái dễ thương của mình trong một ngày nghỉ lễ.

‘Vì tội lỗi của mình, nên chỉ có thể chịu đựng thôi.’

Trong khi Seo Jun-Ho dành cho cô ấy một sự tôn vinh thầm lặng, Nữ hoàng băng trông rất tuyệt vọng, như thể cô ấy đã đánh mất mọi thứ vậy. Biểu hiện của cô ấy trông như một người bị phản bội, vậy nên Seo Jun-Ho không thể giúp gì nhưng cảm thấy có chút thương tiếc cô ấy.

Skaya, người đã chế ngự đôi má của Nữ hoàng băng đã thỏa mãn từ tận tâm can, chậm rãi nâng đầu của cô ấy lên. “Đây là ai? Anh nói mình đã thức tỉnh từ năm ngoái, vậy nên chắc không phải là con anh đâu hả… Vậy là con của Deok-Gu sao?”

“Không, Thật đáng buồn là, Deok-Gu là một người độc thân. Frost là…”

‘Tôi nên giải thích điều này như thế nào đây? Hay chỉ cần gãi đầu là xong…’

Tat!

Nữ hoàng băng, người đã trốn thoát khỏi cánh tay của Skaya, ngồi xuống ghế sofa với một phong thái kiêu kì với đôi chân vắt chéo. Nhưng vì chân cô ấy quá ngắn, bàn chân cô thậm chí còn chưa chạm tới sàn nhà.

Skaya thấy nó thật dễ thương và cười khúc khích.

“Cố gắng giữ im lặng giùm.”

Khi Nữ hoàng băng nói bằng một giọng điệu trang trọng, Skaya ngồi xổm xống trước mặt cô ấy với đôi mắt phát ra ánh sáng rực rỡ.

“Vâng, vâng. Nó là gì thế?”

“Tôi là… Nữ hoàng của vương quốc băng ở Niflheim và là một người đóng băng thế giới và…”

Bồn chồn buồn bực.

Như thể cô ấy chưa bao giờ xin lỗi trong suốt quãng đời của mình, cô cứ nhìn về phía Seo Jun-Ho.

“Tại sao cô lại nhìn tôi hả?”

“Ugh…”

Cuối cùng, với cái cúi đầu của mình, cô ấy đưa ra kết luận trong lời nói của mình theo một cách phù hợp với một Nữ hoàng.

“Kẻ xâm lược đã tấn công hành tinh của bạn, Nữ hoàng băng.”

“…Cô là Nữ hoàng băng à?”

Vẻ mặt của Skaya đanh lại.

Seo Jun-Ho nghĩ rằng cô ấy sẽ tức giận, nhưng Skaya xoay đầu về phía anh ấy.

“Jun-Ho, anh đã chiến đấu với một đứa bé đáng yêu như vậy trong 76 tiếng đồng hồ sao?”

“Đó là một sự hiểu lầm thôi. Cô ấy cao khi cô ấy là con người. Cô ấy bây giờ đang ở trong trạng thái tinh thần. Một tinh thần cấp thấp.”

“Pháp sư cấp 2…”

“…Vâng, tinh thần pháp sư cấp 2…”

“Cấp độ tinh thần chắc phải được sắp xếp lại trong khi tôi ngủ say…” Skaya nghĩ về thứ gì đó trong một khoảnh khắc và hỏi Seo Jun-Ho. “Tóm lại, anh đã thừa hưởng sức mạnh của Nữ hoàng băng, đúng không?”

“Đúng, ngay khi tôi thắng trận đấu với Nữ hoàng băng và chạm vào trung tâm của cô ấy, tôi đã bắt đầu thừa hưởng kĩ năng băng hà. 25 năm trôi qua từ khi tôi hấp thụ nó, và tôi thức tỉnh, cấp độ của tôi cũng bị thiết lập lại.”

“…Anh đã phải chịu đựng nhiều rồi. Còn về cuộc gặp gỡ của anh với Nữ hoàng băng thì sao?”

“Đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Tôi đã có được một quả trứng từ một nhà đấu giá Las Vegas, và khi tôi ấp nó, cô ấy ra đời.”

“Hả? Một sự trùng hợp ngẫu nhiên sao? Frost đã nói như thế hả?”

Skaya nhìn về Frost với một nụ cười đầy ẩn ý.

Nụ cười có hơi kinh dị khi nó xuất hiện trên một khuôn mặt hốc hác.

Nao núng.

Nữ hoàng băng quay nhẹ đầu mình lại.

“Anh nói nó là dòng chảy của số phận…” Skaya lặng lẽ lẩm bẩm trước khi nói với Nữ hoàng băng. “Được rồi, vậy thì cô có gì muốn nói với tôi không?”

“…”

Nữ hoàng băng, người im lặng trong một lát, không bắt chéo chân của mình nữa, đứng lên từ chỗ ngôi và cúi nhẹ đầu xuống. “Tôi xin lỗi. Tôi… lòng tham của tôi đã gây ra cho cô một thiệt hại rất lớn…”

Nó là một lời xin lỗi vụng về.

Nhưng Skaya đã mỉm cười khi vươn tay ra và nâng Nữ hoàng băng nhút nhát lên.

“Tôi là một người phụ nữ không thích so đo, cho nên tôi chấp nhận lời xin lỗi của Nữ hoàng băng. Thay vào đó, cô có thể đáp ứng khát khao được nghiên cứu sao này của tôi không?”

“Ừ thì… Là một quốc vương, tôi có trách nhiệm đối với những lỗi lầm của mình. Tôi sẽ hợp tác trong phạm vi tôi có thể.” Nữ hoàng băng gật đầu.

Seo Jun-Ho khẽ thở dài khi nhìn vào Skaya với nụ cười rực rỡ của cô ấy và biểu hiện ngượng ngùng của Nữ hoàng băng.

‘Cô ấy thực sự bị dồn vào đường cùng…’

Anh ấy không biết tại sao, nhưng Nữ hoàng băng bắt đầu trông có vẻ thương tâm.

***
Đọc webtoon tại: Sự Trở Lại Của Frozen Player - Vlognovel

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...