Sự Trở Lại Của Frozen Player
Chapter 131 Đoàn tụ (2)

Sẵn sàng

Chap 131: Đoàn tụ (2)

Ngày hôm sau, Seo Jun-ho “dẫn đường” cho Skaya đến văn phòng chủ tịch của Hiệp hội.

“Đây chính là văn phòng chủ tịch của Hiệp hội.”, Seo Jun-ho vừa hộ tống cô ấy vừa giải thích.

“Cậu đúng là một hướng dẫn viên tài giỏi đó, người chơi Seo Jun-ho.”

“…Cảm ơn lời khen của cô.”

Seo Jun-ho hướng dẫn cho Skaya trông cứ như thể là cấp dưới vậy.

Các thư ký nhìn thấy anh ta liền nghiêng đầu.

“Ôi trời, đó không phải là người chơi Seo Jun-ho sao? Anh ta xuống đây khi nào thế?”

“Nghe nói hôm qua anh ta có đặt dịch vụ phòng. Nhưng không biết mỹ nhân đi bên cạnh anh ta là ai vậy ta?”

“Cô ấy có phải là người nổi tiếng không? Hình như tôi đã nhìn thấy cô ấy ở đâu đó rồi thì phải…”

“Thôi đi, không lý nào người chơi Seo Jun-ho lại khúm núm trước một người nổi tiếng như vậy đâu.”

“Với mái tóc màu xanh da trời dài đến lưng và đôi mắt màu xanh nhạt đó thì…”

“Đó chắc chắn là Skaya Killiland-nim rồi… Không lý nào lại vậy, không thể nào đâu đúng không?”

“Hô hô hô, giỡn vui đó.”

Các thư ký nhớ lại các đặc điểm của vị Đại thuật sư đó rồi lắc đầu và cười.

Đến trước văn phòng chủ tịch của Hiệp hội, Skaya hỏi bằng một tông giọng có phần lo lắng, “Nè Jun-ho, tôi trông như thế nào?”.

“Nhìn cô rất là ốm.”

“Nè…”

Skaya có vẻ rất không hài lòng và Seo Jun-ho bèn nheo mắt lại.

“Sao tự nhiên cô lại hỏi tôi như thế? Không lẽ cô định…?”

“Đừng tưởng tượng xa quá. Không phải như cậu nghĩ đâu.”

Theo như những gì anh ta đã biết, trong quá khứ Skaya và Shim Deok-gu từng hẹn hò với nhau một thời gian. Anh ta không rõ là vì sao, nhưng bỗng một ngày, tình cảm giữa hai người họ trở nên nhạt nhòa đi. Đó cũng chính là lý do họ chia tay.

Cốc cốc cốc.

-Vào đi.

Như thường lệ, Shim Deok-gu chào đón Seo Jun-ho bằng một nụ cười tươi rói mỗi khi anh ta bước vào văn phòng chủ tịch Hiệp hội Người chơi. Rồi anh ta nhanh chóng quay đầu lại và nhìn Skaya.

“… Cũng đã rất lâu rồi. Chào mừng cô đã trở lại.”

“Vâng.”

Skaya làm ngơ trước nụ cười niềm nở của Shim Deok-gu rồi vừa trả lời một cách khô khan vừa ngồi xuống chiếc ghế sofa.

Seo Jun-ho chứng kiến toàn bộ khung cảnh đó bằng đôi mắt diêu hầu của mình, sau đó liền đi đóng cửa khi vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ…

‘Cô ấy vẫn còn giận sao?’

Chà, nếu thật sự giữa hai người họ có mâu thuẫn trong quá khứ, thì đối với Shim Deok-gu là đã là gần 27 năm, nhưng đối với Skaya thì như chỉ mới đây thôi.

Skaya bắt chéo chân, nhìn vào trên chiếc kệ có trưng bày rất nhiều tấm bảng khác nhau, và nói, “Nghe bảo là anh đã trở thành chủ tịch của Hiệp hội Người chơi Hàn Quốc rồi nhỉ? Chúc mừng anh, anh đã có được sự nghiệp như anh luôn mong ước rồi đấy. Tốt quá rồi còn gì.”

“… Phải, cảm ơn cô.”

Rõ ràng cô ấy nói bằng một tông giọng mỉa mai, nhưng Shim Deok-gu vẫn cười rất bình thường. Sau đó anh ta liền đi chuẩn bị trà và đặt nó trước mặt mọi người.

“Chỉ có mình Skaya quay trở lại, điều đó có nghĩa là… Có tình huống gì đó đã xảy ra, đúng không”

“Ồ, mọi chuyện là như thế này…”

Seo Jun-ho kể cho anh ta nghe về Lời nguyền Băng hoại và về tình huống của Skaya một cách hết sức ngắn gọn và xúc tích.

“Hình phạt đó, thật sự tồi tệ hơn tôi nghĩ rất nhiều.”, Shim Deok-gu nói.

“Đương nhiên rồi, thật đáng tiếc khi phải mất đi 70 chỉ số phép thuật, nhưng nếu điều đó có thể cứu lấy đồng đội của tôi thì tôi không ngần ngại phải hy sinh đâu.”

“Hừm, tôi cũng nghĩ rằng quyết định đó là rất đúng.”, Shim Deok-gu chầm chậm gật đầu rồi nói tiếp, “Thực tế thì, tôi nghĩ nó còn giảm bớt gánh nặng cho cậu thêm nhiều phần nữa đó.”

“Thực ra thì… Anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng dùng từ đó.”, Skaya vừa nhếch môi vừa lẩm bẩm.

Shim Deok-gu giả vờ như không nghe thấy những lời cô ấy nói và tiếp tục “Cậu nói là bị mất đi 70 chỉ số phép thuật và bị giảm 50 phần trăm tất cả các chỉ số trong vòng một tháng, phải không?”

“Phải.”

Seo Jun-ho bảo anh ta chờ một chút sau đó lấy cửa sổ trạng thái của mình ra.

[Seo Jun-ho]

Cấp độ: 60.

Danh hiệu: Người mang đến mùa xuân (+2)

Sức mạnh: 198(-99)                           Sức chịu đựng: 187(-94)

Tốc độ: 184(-92)                                Phép thuật: 149(-75)

Danh tiếng: 1,220

Anh ta chỉ tận hưởng cảm giác đạt được cấp độ 60 trong chốc lát. Cuối cùng thì, tất cả các chỉ số của anh ta đều đã rơi xuống con số 100 một lần nữa.

‘Ha, mặc dù nói là có thể hồi phục lại tất cả trong vòng một tháng nhưng mà…’

Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc anh ta phải dậm chân tại chỗ trong suốt một tháng trời. 

Khi nghe Seo Jun-ho giải thích về chuyện những chỉ số của anh ta, Shim Deok-gu gật gật đầu, “Tôi nghĩ tầng thứ hai sẽ rất là khó đối với những chỉ số như thế kia. Sao cậu không quay xuống lại sau khi chữa trị xong cho Simus.”

“… Hừm, vậy là tôi phải ở yên ở Trái Đất à?”

“Không phải ở đó an toàn hơn ở Biên giới sao? Hơn nữa, cậu có thể đi đến chỗ Cánh cổng nếu cậu muốn, vì giới hạn cấp độ tối đa ở Cổng Trái Đất là 80.”

“Nhưng như vậy không phải sẽ có rất nhiều lời ra tiếng vào lắm sao?”

Seo Jun-ho là một người chơi lên đến được Biên giới trong sự kỳ vọng rất nhiều từ mọi người. Thật ra, anh ta đóng một vai trò rất quan trọng ở nơi đó. Nhưng nếu như đột nhiên anh ta quay lại tầng một và đi vào Cánh cổng thì mọi chuyện sẽ như thế nào đây?

“Thật sự quá mạo hiểm. Ai có trực giác tốt sẽ lập tức phát hiện ra ngay mối liên hệ giữa tôi và Skaya vì sự tương đồng về mặt thời gian.”

“… Chà, nếu như như kỹ thì, cũng có thể là như vậy lắm.”

Shim Deok-gu suy nghĩ một hồi và đề nghị thêm một cách khác. “Vậy thì, sao cậu không đi làm giáo viên ở Nơi ẩn náu trong vòng một tháng đi? Tôi có thể sắp xếp cho cậu vào làm.”

“Ồ, là nơi cậu nói đến lần trước đó sao?”

Nơi ẩn náu là nơi huấn luyện cho các người chơi đã được giác ngộ ngay từ khi còn rất nhỏ tuổi. Đó là một học viện đào tạo người chơi cấp thế giới nằm giữa Thái Bình Dương.

“Ừm thì, dạy cho mấy đứa nhỏ cũng vui, nhưng giờ tôi vẫn chưa cảm thấy chuyện đó sẽ ổn cho lắm.”, Seo Jun-ho lắc đầu.

Mặc dù là anh ta đã bị giảm đi các chỉ số trong vòng một tháng, cũng không thể buông tay và dạo chơi như thế được. Trong khoảng thời gian đó, anh ta phải bắt cho bằng được dù chỉ là một con quái vật, có như vậy anh ta mới có thể đuổi kịp những người bạn khác nhanh hơn dù chỉ là một chút.

“Chậc, tệ thật đấy. Vậy rồi, cậu định sẽ làm gì đây?”, Shim Deok-gu hỏi.

“Tôi sẽ phải ở lại Gilleon. Hay chính xác hơn, tôi sẽ nâng cao danh tiếng của mình bằng cách thực hiện các nhiệm vụ gần Gilleon.”

“Cũng không tệ…”

Shim Deok-gu quay lại nhìn Skaya và hỏi, “Còn Skaya, cô định sẽ làm gì?”

“Ý anh là sao chứ?”

“Cô bảo cấp độ của cô vẫn không thay đổi, tức là bây giờ cô có thể lên được Biên giới rồi đó.”

Anh ta là đang hỏi xem Skaya có muốn nghỉ hưu hay không. Skaya cũng ngay lập tức hiểu ra anh ta đang ám chỉ điều gì, và liền nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện đó.

“Tất nhiên là tôi sẽ lên đó rồi. Tôi nghe bảo có một nơi gọi là tháp phép thuật ở Biên giới. Đi xem những phép thuật mới đó cũng khá là thú vị.”

Anh ta biết rõ điều đó. Như những kẻ tham lam không thể nào bỏ qua những lợi ích, Skaya cũng không thể bỏ qua việc đi lên Biên giới. 

Seo Jun-ho thở dài một tiếng rồi lẩm bẩm, “Tôi nghĩ việc này cũng rất tốt. Vì kế hoạch ban đầu vốn định là sẽ giúp cô ấy lên đến cấp độ 30 trong vòng một tháng và sau đó sẽ cùng nhau đi lên.” 

“… Cái gì chứ? Liệu có thể đạt cấp độ 30 trong vòng một tháng không?”

“Trường hợp của cậu khác với của tôi mà.”, Seo Jun-ho nhún vai.

Anh ta cố gắng chăm chỉ hết hết mức có thể và luôn giữ trong đầu một suy nghĩ rằng bọn quái vật đang theo sát anh ta. Đương nhiên, có rất nhiều hạn chế trong những hành động của anh ta, anh ta không thể sử dụng 100% khả năng của mình ở những cánh cổng được. Nhưng cô ấy thì lại khác…

‘Vì đang có mình ở đây rồi…’

Nếu như anh ta có thể bảo vệ cô ấy một cách chặt chẽ, cô ấy có thể đạt đến cấp độ 30 trong vòng một tháng, chỉ cần cô ấy chăm chỉ đến nơi những cánh cổng không được kiểm soát vào cả ngày lẫn đêm.

“Theo tôi thấy thì, chúng ta không cần phải làm như vậy nữa đâu.”, Seo Jun-ho chỉ ra.

“Vậy rồi cậu định khi nào sẽ thông báo chuyện cô ấy đã trở lại đây? Nếu cậu vẫn tích cực hoạt động thì có thể giấu được việc này một thời gian dài nữa đó.”, Shim Deok-gu nói.

“Việc đó có cần thiết phải công bố ra không? Nếu có thì làm ngay hôm nay luôn cũng được.”, Skaya nói.

Shim Deok-gu gật đầu, “Được thôi, vậy thì hãy di chuyển các tượng băng của những Anh hùng trước để đề phòng trường hợp…”

“Tôi đã làm xong hết rồi.”, Seo Jun-ho ngay lập tức trả lời và nói tiếp, “Ngay vào lúc mà chúng ta thông báo việc thêm một người nữa đã thức giấc, bọn quái vật sẽ nghĩ là chúng ta cũng có thể đánh thức những Anh hùng khác dậy. Không lý nào bọn chúng sẽ lại đứng yên đó chờ đợi. Nghĩ thế nên tôi đã nói với Skaya ngay khi cô ấy vừa thức giấc đó.” 

“Thật sự là rất khó cho tôi đó. Tôi vừa chỉ mới thức giấc sau 26 năm ngủ yên thôi, nhưng chưa kịp nghỉ ngơi xíu nào thì đã bị lợi dụng rồi…” 

Hiện tại, các bức tượng băng của những Anh hùng khác được cất giữ ở một nơi bí mất gọi là Hang ổ của Skaya.

Cộp.

Seo Jun-ho lấy chiếc mặt nạ của Bóng ma từ trong kho ra và nói, “Thay đổi kế hoạch một chút. Chúng ta hãy tạm dừng bước tiến của Bóng ma một chút đi.”

“Sao đột nhiên lại thế?”

“Làm vậy thì chúng ta có thể tạo ra áp lực để đàn áp bọn quái vật đó.”

Nếu hai trong số 5 Anh hùng tiến lên tầng 2 cùng một lúc, thì sẽ tạo điều kiện cho bọn quái vật hành động trên Trái Đất dễ dàng hơn. Tất nhiên là Seo Jun-ho sẽ sớm lên tầng hai cùng với cô ấy thôi, nhưng quan trọng nhất vẫn là tạo ra cho mọi người một nhận thức.

“Bóng ma ở Trái Đất. Còn Đại thuật sư ở Biên giới.”

Chỉ cần mọi người nhận thức được điều đó thì nó sẽ giúp trấn an người dân và đồng thời gây áp lực cho bọn quái vật.

“Đúng là ý hay. Vậy thì tôi sẽ sắp xếp lại lịch trình cho cho cuộc họp báo vào chiều nay.”

“Hừm.”

Seo Jun-ho tò mò nhìn Skaya. Thật lòng mà nói, khuôn mặt gầy gò của cô ấy trông không có chút gì gọi là khỏe mạnh cả.

“Cô ốm như vậy liệu có ổn không nhỉ? Bọn quái vật sẽ xem thường cô đó.”

“Cậu không cần lo lắng về điều đó đâu, Jun-ho. Chỉ cần tôi lên trên tầng hai và xé xác một vài tên thì bọn chúng sẽ không còn xem thường tôi nữa đâu.”

Cô ấy thật đáng sợ. Anh ta bỗng cảm thấy may mắn khi hai người là bạn với nhau thay vì kẻ thù.

Seo Jun-ho run rẩy và chầm chậm gật đầu. “Được rồi, vậy thì tổ chức họp báo ngay trong buổi chiều hôm nay thôi. Và còn…”

Seo Jun-ho cho Shim Deok-gu một bức ảnh qua Vita. Là bức ảnh một nhà xác ở Bảo tàng Lịch sử Seoul, và từ cho bức ảnh cho thấy, chỉ có ba bức tượng băng còn lại. 

“Và cũng phải lan truyền bức ảnh này ra thôi.”

“… Cậu định gài bẫy bọn quái vật có phải không?”

“Ta phải nắm bắt lấy cơ hội này để tiêu diệt chúng từng chút một chứ, chúng không xuất đầu lộ diện thường xuyên đâu.”

Shim Deok-gu đã không còn nói nên lời. Có vẻ như Bóng ma rất để ý đến tất cả các tiểu tiết và biết tận dụng nó theo cách này. 

“Vậy thì tôi sẽ bố trí vài Người chơi gần khu vực bảo tàng để bọn chúng không nghi ngờ chúng ta.”

“Tốt lắm.” 

Sau khi đã bàn xong về kế hoạch sơ bộ trong chốc lát, Seo Jun-ho rời khỏi chỗ ngồi. Anh ta định sẽ đi khỏi phòng vì nghĩ rằng hai người kia sẽ có chuyện riêng để nói.

“Ồ, phải rồi.”

Lúc đó, Shim Deok-gu đi đến chỗ chiếc bàn và đưa cho anh ta một Vita.

“Từ những kiệt tác kinh điển cho đến những bộ phim mới nhất, có tất cả mười ngàn bộ trong đó đó.”

“Mười ngàn lận sao? Chừng nào tôi mới xem hết đây chứ?’, Seo Jun-ho trông rất sốc.

“Khi tôi rảnh chứ sao…”, Nữ hoàng băng bỗng từ đâu xuất hiện và chụp lấy Vita, ôm chặt lấy nó trông hết sức hân hoan. Không có cái TV nào ở Biên giới cả, nên cô ấy chỉ biết làm người tuyết để giải trí thôi. Nhưng giờ đây cô ấy có thể xem những bộ phim truyền hình và điện ảnh yêu thích của mình ở bất cứ đâu và bất kỳ lúc nào.

“Nhưng cô biết là cô không thể cứ xem phim mọi lúc mọi nơi được đâu, đúng không?”

“Nè Ký chủ, sao dạo gần đây anh cư xử với tôi như tôi là trẻ con thế? Tôi lớn hơn…”

“Cô lớn rồi sao? Cô bao nhiêu tuổi chứ?”

Nữ hoàng băng lấy Vita đánh vào bắp chân của anh ta.

“Tôi khôn ngoan hơn anh đó. Tôi sẽ chỉ xem phim trong phòng sau khi đã hoàn thành xong công việc thôi. Nên anh khỏi phải lo.”

“Aigoo, cô khôn ngoan lắm sao~? Cô ta làm mình muốn phát điên lên đi được.”, Skaya nói khi nhìn thấy Nữ hoàng băng, bỗng thấy cô ấy rất đáng yêu.

“Ugh…”

Nữ hoàng băng cau mày lại và nhanh chóng núp sau chân của Seo Jun-ho. Sau khi ở bên cạnh nhau cả ngày hôm qua, hiện tượng Nữ hoàng băng muốn né tránh Skaya bắt đầu xuất hiện.

“Thật là lộn xộn quá đi, mệt muốn chết đi được…”

Chỉ mới đánh thức một người thôi mà anh ta đã không thể chịu đựng thêm được nữa. Nếu trong tương lai anh ta đánh thức thêm ba người nữa thì…

“Chà, nhớ lại ngày xưa lúc nào cũng ồn ào và hỗn loạn lên hết cả.”

Kể cả Gilberto và Mio bình thường luôn kiệm lời cũng tám chuyện rất nhiều mỗi khi tất cả tụ họp lại.

“Thật tốt nếu chúng ta có thể tụ họp lại với nhau càng sớm càng tốt nhỉ.”

Nghe những lời thì thầm của Seo Jun-ho, Shim Deok-gu và Skaya như đứng hình. Rồi bỗng họ mỉm cười.

“Chuyện đó rồi sẽ xảy đến vào một ngày không xa đâu.”

“Noona này cũng sẽ giúp đỡ cậu từ bây giờ, nên không cần phải lo lắng quá đâu.”

“… Phải, năm xưa tôi đã phải trải qua rất nhiều chuyện, nên từ bây giờ hãy xem xem tôi sẽ đạt được những gì đi.”

Chiều hôm đó, buổi họp báo được diễn ra với lý do là Bóng ma có một việc rất quan trọng cần phải thông báo.

***
Đọc webtoon tại: Sự Trở Lại Của Frozen Player - Vlognovel

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...