Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 169 Nornir (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Frey nghiêng đầu qua một bên.
Theo những thông tin cậu có được từ Milled thì ở Nempatal đang có ba tên Bán Thần. Nhưng Thần lực của ba tên Bán Thần mà hiện tại cậu đang cảm nhận được không hề giống với những gì cậu nghĩ.
"Milled có sai sót thông tin không?"
Hay còn lý do nào khác?
Frey đề cao cảnh giác.
"Trong thành phố đang có rất nhiều Bán Thần."
Frey gật đầu trước câu nói của Dro.
Điều này khiến cậu khó để có thể cứu được Nix và tẩu thoát.
Tuy nhiên, cậu nghĩ đây cũng có thể là một cơ hội. Nếu họ có thể đối phó với những tên Bán Thần tại đây thì lực lượng Bán Thần ở Silkid sẽ giảm xuống hơn phân nửa.
Đến lúc chiến đấu với Agni sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Bên cạnh đó, Frey còn tìm cho mình một người trợ thủ đắc lực.
Sau đó, Dro đột nhiên lên tiếng.
"Tự mình đi đến Nempatal đi."
Lời nói lạnh lùng từ vị trợ thủ khiến cậu lập tức bật ra câu hỏi.
"Tại sao?"
"Những ‘vị khách’ khác đang đi đến."
“Những ‘vị khách’ mà anh nói đến…”
"Bán Thần."
Frey nghe vậy thì không khỏi lo lắng.
"Có nhiều Bán Thần hơn ư?"
Agni, Milled, và lũ Bán Thần mà Dro đã xử lý, cộng thêm ba tên Bán Thần đuổi theo Nix là sáu. Con số này đã gần gấp đôi kỳ vọng ban đầu của Frey, cao nhất là gấp ba hoặc bốn.
'Tăng thêm sao?'
Có bao nhiêu tên Bán Thần hiện đang ở trong sa mạc này?
"Chúng có gần đây không?"
"Chúng sẽ đến đây trong vòng 30 phút nữa."
"Bao nhiêu tên?"
“Ít nhất phải có hai tên. Có thể hơn thế nữa. Hừ! Tôi không thể nói cụ thể được. "
Hai tên Bán Thần.
Sắc mặt của Frey biến đổi.
Tuy nhiên, một câu hỏi xuất hiện ngay sau đó. Sau khi hấp thụ viên pha lê của Milled, Frey thấy bản thân cậu nhạy bén với sự dịch chuyển của Thần lực hơn trước rất nhiều.
Tuy nhiên, cậu lại không thể tìm thấy bất cứ dấu hiệu nào về việc các Bán Thần đang đến gần Nempatal.
'Do Dro nhạy bén với Thần lực hơn mình sao?'
Frey hơi khó hiểu trước điều này, nhưng cậu cố kìm nén và hỏi.
“ “Đơn thương độc mã” đối phó với chúng sẽ khá khó nhằn đấy. Anh có tự tin không?"
“Tôi không thể đảm bảo sẽ đánh bại đám Bán Thần. Giờ tôi đã hiểu điều đó.”
Frey gật đầu đồng tình.
Bán Thần có tính cách rất độc lập và thực lực cá nhân của chúng rất đa dạng. Chính Frey đã giải thích điều này cho Dro.
Việc anh đã đánh bại được một tên Bán Thần không chút xước xát không có nghĩa là anh bất khả chiến bại.
Anh sẽ không biết những Bán Thần mà bản thân sắp đối mặt có khả năng thế nào.
'Tuy nhiên…'
Frey cảm thấy với khả năng hiện tại của bản thân, cậu có thể biết được thực lực của các Bán Thần. Và liệu cậu có thể giành chiến thắng hay không.
"Mong sớm gặp lại anh."
Nói xong, Dro quay đầu và bắt đầu rời khỏi Nempatal. Frey không có cơ hội để ngăn anh lại.
Không. Cậu không cho là Dro sẽ lắng nghe cậu ngay cả khi cậu ngăn cản anh.
Frey lắc đầu.
Cậu không tự tin bản thân sẽ thắng, nhưng cậu vẫn sẵn sàng đương đầu. Nói cách khác, dù bản thân có tự đâm đầu vào hiểm nguy thì cậu vẫn luôn tự tin.
Frey quay lại nhìn Nempatal một lần nữa.
"Ba tên Bán Thần."
Sức nặng của câu nói đó khiến cậu thở dài.
Đột nhiên, ánh mắt cậu rơi xuống chiếc nhẫn trên ngón tay bản thân.
Đó là pháp cụ mà Schweiser đưa cho cậu, à không, là Anastasia.
Nếu cô ấy xuất hiện kịp thời, thì cô ấy sẽ là viện binh hoàn hảo. Thế nhưng nghĩ mãi cậu vẫn không thể mường tượng ra một tình huống tốt đẹp nổi.
Frey ngừng suy nghĩ về nó và chạy về phía Nempatal.
Trường hợp xấu nhất là Nix đã bị bắt đi hoặc đã tự sát.
"Hy vọng mình không đến quá muộn."
Hắn vòng quanh khắp thành phố nơi có làn khói đen dày đặc bao trùm không khí một cách khó chịu.
Xác chết chất đống như núi. Không chỉ có những chiến binh. Thường dân cũng có.
Có vẻ như họ đã chết khá lâu rồi.
Trên khuôn mặt của những xác chết này chỉ toàn vẻ sợ hãi và kinh hoàng.
Frey nghiến răng trước cảnh tượng kinh khủng này.
Dù đã dạo gần hết con phố dài này, cậu vẫn chưa tìm thấy người sống nào.
Vậy có nghĩa ít nhất một nửa dân số của thành phố đã tử vong.
"Lũ khốn."
Frey buộc mình phải kìm nén cơn giận.
Nempatal hiện chính là một ví dụ hoàn hảo cho cách thống trị một thế giới của Bán Thần.
Đây chính là tương lai cho những ai đã đầu hàng chúng.
Các Bán Thần sẽ không quan tâm đến bất cứ sinh vật nào khác ngoài chúng cả. Chúng đã tàn sát hàng nghìn sinh linh chỉ để tìm ra Nix, nhưng cậu dám chắc chúng chẳng cảm thấy tội lỗi gì đâu.
Sau này vẫn vậy.
Việc ngươi cúi đầu và dâng hiến bản thân không có nghĩa ngươi sẽ được bọn chúng ưu ái hơn người khác.
Chúng sẽ thẳng tay trừ khử những ai đã đầu hàng chúng, chỉ cần chúng cho việc đó là cần thiết.
Phụt!
Đột nhiên, một ngọn lửa khổng lồ vươn mình lên trời. Khiến cho bầu trời mang màu đỏ rực đầy mê hoặc.
Frey dừng lại và nhìn lên cảnh tượng này.
“…!”
Khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt của Frey mở to cỡ như chiếc đĩa nhỏ khi cậu nhìn thấy một người phụ nữ tóc đỏ đẫm máu từ trên trời hạ xuống và một tên khác theo sau cô.
Cơ thể cậu đã chuyển động trước khi tâm trí bản thân có thể bắt đầu xử lý nó.
Dáng người của Frey biến mất.
* * *
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Nix thực sự kiểm soát cơ thể của chính mình, nhưng cô ấy không có thời gian cảm động về việc này.
Ngay từ đầu, cô ấy đã giao quyền kiểm soát Torkunta để thoát khỏi nanh vuốt của Agni. Vì tình hình đã ổn thỏa, nên tốt hơn hết là cô ấy tự mình di chuyển, ngay cả khi nó chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa tình huống này là tốt.
"Ngọn lửa đó khá mãnh liệt đấy."
“…”
"Hử? Ngươi không biết cách nói chuyện ư? Một con phượng hoàng chính là một Tinh linh. Nó hẳn là nên có trí thông minh mới phải.”
Lần đầu tiên Nix đáp lại ả Bán Thần Verdandy này.
"Ngươi dân ở thành phố không liên quan gì đến chuyện này."
"Hử?"
"Tại sao ngươi lại sát hại những người ở đây?"
Trước những lời đó, Verdandy lại nhìn quanh.
Điều đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt ả là cảnh tượng bị tàn sát của Nempatal.
"À."
Đến đây, ả ta dường như mới nhận ra ý của Nix.
"Không. Ta đã không cố ý làm vậy đâu. Chỉ là đám người này thiếu may mắn thôi."
"Sao?"
“Chúng ta đã sử dụng quyền năng của mình lên đám người cư trú kém may mắn kia. Chỉ có vậy."
Ả ta liền cười.
“Chuyện này ngay từ đầu sẽ chẳng xảy ra đâu nếu ngươi không bỏ trốn khỏi đây. Vì vậy, theo một cách nào đó, đó là lỗi của ngươi đấy.”
Dù là lời ngụy biện nhưng ả cũng không hoàn toàn sai.
Nếu Nix chấp nhận việc cô ấy đã rơi vào tay Agni sớm hơn, bi kịch này có lẽ đã không xảy ra.
“Ngươi có cảm thấy tội lỗi không, Phượng hoàng? Hử? Vài nghìn người chết cũng đâu có gì đặt biệt. "
"Chả sao hết."
Nix lẩm bẩm những lời này với giọng trầm xuống.
Người đã cứu mạng cô ấy là con người, và người cô ấy muốn bảo vệ cũng là con người.
Skuld, người đang đứng bên cạnh Verdandy, cau mày trước lời nói của cô ấy.
“Ngươi thật phiền phức. Ta không biết ngươi có biết không, nhưng nếu ngươi không phải là Tông đồ của Agni, thì ngươi đã chết hàng trăm lần rồi. "
“…”
Thấy Nix không trả lời, Skuld nghiến răng.
“Ta đã cố gắng đưa ngươi quay về với ít tổn thương nhất có thể, nhưng ta từ bỏ rồi. Ta chỉ chắc chắn là nửa cái mạng của ngươi sẽ chẳng còn nếu mang ngươi theo thôi! ”
Sau khi nói những lời đó, bóng người của Skuld biến mất.
Nix cắn môi.
Lord và Khải Huyền. Chỉ cần nhìn thoáng qua, cô ấy đã có thể nhận ra ba tên Bán Thần đang đuổi theo cô rất yếu so với những Bán Thần kia.
Tuy nhiên, chúng chỉ yếu khi so sánh với bọn 'Bán Thần khác' thôi. Với sức mạnh mà cô ấy hiện có, Nix thậm chí không thể đối phó với một trong những tên Bán Thần này.
"Do mình yếu kém."
Cô ấy đã mất tất cả.
Nếu cô ấy mạnh mẽ. Nếu cô ấy mạnh hơn Skuld trước mắt đây, hơn Agni, tên cai trị Silkid và gã Lord cai trị tất cả các Bán Thần, thì cô ấy sẽ không phải chạy trốn.
Rồi những dân chúng vô tội của Nempatal cũng sẽ không phải chết.
… Rồi thì cô ấy có thể tận hưởng niềm hân hoan khi được đoàn tụ với anh.
Pạt.
Cô ấy có thể cảm nhận được những thay đổi xung quanh mình.
Vuuù!
Cơ thể Nix thổi bùng lên ngọn lửa bắn ra mọi phía.
Ngọn lửa bùng cháy xung quanh cô ấy mang theo sức nóng gay gắt.
"Hừm."
Skuld lại xuất hiện ở đằng xa.
Ả ta không chạy trốn mà chỉ đơn giản lùi bước. Ả phải làm vậy thôi. Ả không cần thiết phải dấn thân quá sâu trong tình huống này.
Ả ta vừa nói vừa cầm một thanh kiếm trên tay mình.
“Ngọn lửa của Phượng hoàng kết hợp với sức mạnh của Agni. Khá nóng đấy. Nếu ta cố gắng tiếp cận, có thể làn da ta cũng sẽ bị cháy thui mất.”
Đôi mắt ả ta cong hình trăng khuyết.
“Nhưng ngươi đang thiêu rụi mạng sống của ngươi để đánh đổi lấy Hỏa lực này đấy. Nếu cứ tiếp tục như vậy liệu cơ thể ngươi có chịu nổi không? ”
Những lời ả nói là đúng, nhưng xác nhận điều này chẳng có nghĩa lý gì. Như Skuld đã nói, nếu không có những ngọn lửa đó, cô ấy sẽ không thể tạo ra nhiều sát thương được.
Sau đó Skuld vội hét lên.
“A! Chị!"
Chị?
Verdandy đang đứng bên cạnh cô ấy.
Sau đó Nix cảm thấy lưng và bụng lạnh toát.
Khi cô ấy nhìn xuống, cô ấy thấy một ngọn giáo đâm xuyên qua bụng mình.
Có hơi khó tin khi nhìn thấy những bộ phận từ bên trong cô ấy, lòi ra.
Rồi cơn đau dữ dội ập đến.
'Làm cách nào, lúc nào…'
Như để trả lời câu hỏi của cô ấy, một chất giọng bình tĩnh vang lên sau lưng cô ấy.
“Ta đến phát ốm với ngươi. Ngươi không nghĩ rằng bản thân mạnh mẽ đến mức không bị bắt đâu nhỉ? "
Urd.
Những tên săn lùng cuối cùng mà ả ta chưa từng tiết lộ trước đây, đã khiến Nix ngạc nhiên.
Nix thậm chí còn không để ý đến chuyển động của ả ta khi mọi sự tập trung của cô ấy đều đổ dồn vào Verdandy và Skuld.
Ự.
Nix nôn ra búng máu lúc cơ thể cô buông lơi xuống đất.
"Chị! Chị đã nói rằng chị sẽ để nó cho em mà! "
“Chị sợ rằng Agni sẽ khó chịu nếu chúng ta bắt ngài phải đợi thêm nữa.”
“Ô hô. Đừng đánh. Chúng ta cứ thu thập Phượng hoàng và mang nó trở lại đi."
"Ừ, vậy còn thành phố này?"
“Diệt trừ nó thôi. Dù sao thì nó cũng đã bị phá hủy một nửa rồi. ”
Cô ấy có thể lờ mờ nghe thấy cuộc trò chuyện của lũ Bán Thần từ phía trên mình.
Nix nhắm mắt lại.
'Vậy đó.'
Cô ấy không thể trốn thoát được nữa.
Nix chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Sử dụng linh lực cuối cùng của cô ấy để điều khiển ngọn lửa của bản thân. Kết quả, toàn bộ khu vực này sẽ chìm trong vụ nổ mạnh. Nếu may mắn, cô ấy có thể đồng quy vu tận với một trong số chúng.
"Xin lỗi, Torkunta."
Nix xin lỗi Torkunta, người đang ngủ say trong ý thức của cô ấy.
'Tôi xin lỗi.'
Sau đó cô ấy lại nghĩ về người đàn ông trẻ với mái tóc hoa râm.
Cô ấy rất vui vì ít nhất cô ấy cũng có ích. Khi cô ấy chết đi, Agni buộc sẽ phải ngủ đông.
Cô ấy không thể bỏ qua cơ hội này.
"Hừ."
Thấy vậy, Urd khịt mũi.
Ả ta sớm đã lường trước ý định tự sát của con Phượng hoàng kia rồi.
Ả ta nâng ngọn giáo của mình lên và chuẩn bị ném nó. Đó là một cuộc tấn công đơn giản, nhưng cũng đã quá đủ để phá vỡ sự tập trung của Nix.
Cơ thể cô ta có khi sẽ gãy làm đôi, nhưng cô ta là Phượng hoàng. Dù sao thì cô cũng sẽ không chết dễ dàng như vậy.
"Hửm?"
Thay đổi đột ngột xảy đến.
Urd từ từ hạ tay xuống của cô ấy xuống, Verdandy và Skuld cũng ngừng trò chuyện.
Sau đó Nix cảm thấy ấm áp.
'...A.'
Ý thức của cô ấy ngừng suy sụp và cơn đau cũng dừng lại. Cô còn có thể cảm thấy ai đó đang ôm lấy cơ thể mình.
Thật là ấm áp.
Cô ấy chỉ mới cảm nhận được sự ấm áp này một lần thôi.
Thật khó để nhấc một ngón tay lên, nhưng Nix đã cố gắng mở mắt.
Tầm nhìn của cô ấy mờ đi khiến cô ấy không thể nhìn rõ lắm, nhưng cô biết hơi ấm này thuộc về ai.
"Không phải chúng ta đã hứa sẽ có một cuộc đoàn tụ vui vẻ sao?"
Rồi một giọng nói thân thiện vang lên bên tai khiến nước mắt cô ấy trực chào. Không, cô ấy đã khóc.
Cô đang nghe thấy giọng nói mà cô luôn muốn nghe, và cảm nhận được sự ấm áp mà cô khao khát được cảm nhận, cả hai cùng một lúc.
Cô hơi nghẹn ngào, gần như không mở miệng được.
"… Sao anh lại đến."
Những lời đầy mỉa mai thoát ra khỏi môi cô ấy.
Cuối cùng, đó là tất cả những gì Nix có thể nói.
Cô ấy muốn nói lời cảm ơn. Cô ấy muốn hét lên rằng bản thân đã hạnh phúc biết bao khi gặp lại anh.
Nhưng cô ấy không thể.
Sự lo lắng của cô ấy còn lớn hơn cả niềm vui khi họ được đoàn tụ.
Và cảm xúc của cô ấy đã được truyền thẳng đến người này mà không cần bất cứ chọn lọc nào.
“Tôi không muốn anh đến. Nơi này là…"
“Em muốn nói đây là đường cùng rồi hả?”
“Vậy anh đã biết…”
"Lần đó em cũng làm vậy mà."
Nix hít một hơi.
Cô biết rằng cậu đang ám chỉ cuộc chiến chống lại Torkunta.
“Em phải biết lúc đó em có thể chết rồi. Vậy tại sao em lại không dừng lại? Em đã nghĩ gì khi lao về phía Torkunta? "
Lúc đó cô chỉ có một suy nghĩ.
Cô ấy phải cứu anh. Cô ấy phải làm điều này theo cách nào đó.
Ngay cả khi cô ấy có phải hy sinh mạng sống của mình đi chăng nữa…
"Tôi sẽ không để em/anh chết."
Suy nghĩ của Nix và Frey trùng nhau cùng lúc đó
Frey bật cười.
"Tốt rồi. Anh cũng nghĩ thế."
Frey quay lại nhìn các Bán Thần trên bầu trời.
Cậu nhìn vào gương mặt của chúng. Ba ả chị em trên trời run rẩy dưới cái nhìn của cậu.
Như trước đó từng đề cập đến, Frey hiện tại có thể cảm nhận được thực lực của các Bán Thần. Liệu cậu có thể đánh bại họ hay không đây.
Thậm chí cậu còn có thể nhìn rõ ràng hơn khi cậu tận mắt thấy chúng.
Cậu đã có kết luận.
"Mình mạnh hơn chúng."
Frey không phải là người nói những điều vô nghĩa.
Đặc biệt là khi đó là về Bán Thần.
Nói cách khác, Frey không chỉ tự tin thôi.
Cậu chắc chắn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook