Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 168 Đồng minh không mong muốn (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lord.
Nghe đến cái tên đó, biểu cảm trên gương mặt Frey lập tức trở nên nặng nề. Nhưng cậu hiểu rằng mình không nên đề cập gì đến Bán Thần Lord.
Người đàn ông trước mặt cậu không thể nào là gã Lord kia được. Đó là điều duy nhất cậu có thể khẳng định.
Trên thế giới này có cả đống người tên Lord, thằng cha này chỉ là một trong số họ thôi.
Sau đó, Frey nhớ lại những gì mình đã nghe từ Anastasia.
‘Dragon Lord.’
Sự căm ghét không rõ ràng đối với các Bán thần, sức mạnh kinh hoàng có thể dễ dàng giết người chỉ bằng một tay, và danh hiệu Lord đương nhiên có liên quan đến sự tồn tại của Dragon Lord.
Nhưng chẳng phải Hector đã nói rằng tên Dragon Lord đã bị niêm phong ở Ma giới sau khi bại trận dưới chân Lord 5000 năm trước sao?
Tại sao hắn ta lại xuất hiện giữa sa mạc Amakan thế này?
Và kí ức của anh ta cũng chỉ dừng lại ở đó.
Frey lập tức gạt bỏ những nghi ngờ sang một bên.
Dù thế nào đi nữa cậu cũng không thấy thoải mái khi gọi anh ta là Lord.
“Anh còn nhớ tên nào khác ngoài Lord không?”
“Dro.”
“...Dro?”
“Đúng vậy. Nếu cậu không thích cái tên Lord thì cứ gọi tôi như thế cũng được.”
Tên đéo gì kì cục vậy? Không, nó thậm chí còn chẳng giống cái tên nữa.
Frey cảm thấy như đang chơi chữ vậy. Cuối cùng cậu vẫn đành gọi anh ta là Lord.
Cậu gật đầu rồi nói.
“Giờ tôi sẽ lên đường tới Nempatal.”
“Để làm gì vậy?”
“Vừa đi vừa giải thích được không? Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”
“Được thôi.”
Dro khẽ gật đầu.
Vậy là cuộc hành trình cùng với người bạn đồng hành từ trên trời rơi xuống bắt đầu.
***
Trái ngược với biểu cảm thờ ơ của Frey, anh ta có vẻ như rất tò mò với mọi thứ.
Anh ta gần như bỏ bom Frey với một đống câu hỏi, và Frey đã trả lời bằng tất cả sự nhẫn nại của mình.
Anh ta có vẻ đặc biệt hứng thú với các Bán Thần. Và một khi đã nói về chúng thì việc nhắc đến Lord là không thể tránh khỏi.
“...”
Khi nghe những chuyện về Lord, biểu cảm trên gương mặt Dro lập tức thay đổi.
Anh nhăn mày và nói bằng giọng không thoải mái.
“Hắn ta, là Lord sao?”
Chỉ là một từ đơn giản nhưng anh lại nhấn mạnh như thể đang muốn xé nát nó.
Thấy vậy Frey liền hỏi.
“Ý cậu là sao?”
“... tôi vừa nói gì à?”
Dro nghiêng đầu, hoàn toàn không thể nhớ lại những gì mình vừa nói. Rõ ràng là anh ta không giả vờ.
Có vẻ như nhận thức của anh vẫn chưa ổn định.
Frey chôn giấu mối nghi ngờ ngày càng tăng của mình và tiếp tục giải thích.
May là Dro khá thông minh. Câu nào đã hỏi rồi anh ta sẽ không hỏi lại nữa, và thậm chí anh có thể tìm ra câu trả lời cho các câu hỏi của chính mình bằng cách kết hợp các câu trả lời mà anh đã nghe được trước đó.
Khoảng một ngày sau khi họ bắt đầu cuộc hành trình, anh đã có thể nắm được hầu hết tình hình hiện tại trên lục địa.
Sau khi Frey nói về Dragons, Dro mới tỏ thái độ kỳ lạ. Thực ra Frey đã cố tình chọn chủ đề này.
"Tôi nghĩ có thể cậu là Lord Dragon."
Frey thành thật nói suy đoán của mình, hy vọng rằng điều này sẽ gợi lại một số ký ức trong đầu Dro.
Nhưng Dro lại chỉ nghiêng đầu về phía cậu.
“Một con rồng sao?”
“Đúng thế.”
“Nhưng tôi làm gì có vảy.”
“Tôi biết chứ.”
“Tôi còn chẳng có đuôi hay cánh nữa. Vậy mà cậu lại nghĩ tôi là Lord Dragon ư?”
Frey liền nói cho anh ta nghe về Hector.
Khi nghe về điều này, biểu cảm trên gương mặt Dro dần trở nên kì lạ.
“Tôi có thể kiểm tra cơ thể cậu một lát không?”
Khi anh gật đầu tỏ vẻ bằng lòng, Frey vòng ra phía sau và đặt tay lên lưng anh. Cậu lập tức lẩm bẩm.
“Quả nhiên. Đây chỉ là một lớp vỏ.”
“Ý cậu là gì?”
“Cơ thể của anh. Nó chỉ là một cái vỏ thôi… một cái vỏ hoàn hảo.”
Nó được che giấu kỹ càng đến nỗi Frey sẽ không thể biết được nếu cậu không trực tiếp chạm vào.
Có một sức mạnh khổng lồ ẩn chứa trong lồng ngực của Dro và nó đang không ngừng sôi sục.
"Trái tim của rồng."
Cậu có thể cảm nhận được một sức mạnh mà có khi Half Dragon, Beniang, cũng không thể so sánh được. Nhưng vẫn chưa đủ để khẳng định đó là sức mạnh của Lord Dragon.
Đúng hơn là nó vẫn chưa đạt đến cấp độ của một con Rồng trưởng thành, mà nói trắng ra thì còn chẳng đạt đến cấp độ của một Ancient.
‘Anh ta đã giết chết một Bán thần chỉ với thứ sức mạnh này…’
Một câu hỏi bỗng bật lên trong đầu Frey.
“Làm thế nào mà cậu giết được Bán Thần?”
“Tôi mượn sức mạnh của tự nhiên.”
Sức mạnh của tự nhiên?
“Ý cậu là mana sao?”
“Không phải.”
“Thế thì là gì?”
“...”
Anh không trả lời.
Dro im lặng, gương mặt anh hiện rõ sự vô cảm.
Frey cau mày.
Sức mạnh của tự nhiên. Quá trừu tượng để hiểu.
Nhưng Dro dường như không có ý định giải thích thêm. Có lẽ điều đó khó để giải thích một cách dễ dàng.
Dro đột nhiên thở dài.
“Có thể tôi là Dragon Lord như cậu nói, nhưng…”
Dro bỗng im bặt và nhìn chăm chăm vào khoảng không đằng xa.
“Cái gì kia?”
“Có cái gì ở đằng kia.”
Frey nhìn theo ánh mắt của Dro.
Chẳng có gì ở đó cả ngoài một sa mạc đầy cát trải dài đến vô tận.
Nhưng Dro lại sải bước đến chỗ mà anh vừa chỉ.
Frey đành phải đi theo anh.
Dro vừa nhìn xuống bãi cát vừa khẽ lẩm bẩm.
“Mặt đất ở đây trông thật buồn.”
“Ý cậu là gì?”
“Có cái gì đó… đã bị chôn vùi ở đây suốt 4000 năm. Tôi sẽ đào nó lên.”
Dro búng tay.
Grrr.
Và lớp đất cát ngay lập tức bắt đầu rung chuyển.
Frey nhận ra rằng thực sự đã có gì đó bị chôn vùi hàng chục mét dưới mặt đất, và giờ nó đang trồi lên với một động lực dữ dội.
Puhk!
Có gì đó bỗng bật lên.
Đó là món đồ mà Frey cực kì quen thuộc, nhưng cậu không ngờ rằng mình lại tìm thấy nó trong hoàn cảnh này.
“Găng tay của Tiger King…?”
Đó là một trong ba hiện vật của Kasajin.
Dro liếc nhìn Frey trước khi đưa cho cậu món đồ.
“Có vẻ như cậu biết đây là gì. Hừm, cầm lấy này. ”
Frey nhận găng tay từ Dro với biểu cảm phức tạp.
“Thế quái nào mà cậu làm được?”
“Mặt đất nói với tôi rằng có một di tích được chôn cất ở đây. Vì vậy, tôi đã lấy nó ra ”.
Mặt đất nói với anh ta?
Người ta cho rằng yêu tinh có thể nói chuyện với khu rừng, nhưng đó giống như một sự giao tiếp cảm xúc hơn là một cuộc trò chuyện. Quan trọng hơn, cây cối vẫn là những sinh vật sống.
Nhưng trên mảnh đất cằn cỗi này làm gì có cành cây ngọn cỏ nào đâu.
Anh ta không phải là Hruhiral - người được kết nối với đất, nhưng mặt đất lại nói với anh ta rằng một vật phẩm được chôn ở đó?
'Phải rồi’
Vào lúc đó, Frey chợt nhớ lại những lời mà Anastasia từng nói.
[Lord Dragon là kẻ được kết nối hữu cơ với toàn bộ lục địa. Nếu hắn ta chết, khắp lục địa sẽ bị hủy diệt hoàn toàn.]
Một kẻ được kết nối hữu cơ với toàn bộ lục địa.
Dragon Lord.
Liệu có gì đó liên quan đến những chuyện này không?
"Vậy ra Bán thần mạnh nhất ở Silkid là Agni sao."
Những lời đó lập tức đánh thức Frey khỏi dòng suy nghĩ của mình.
Dro đã không còn hứng thú với đôi găng tay của Tiger King nữa.
Frey bỏ găng tay vào túi rồi nói.
"Hắn ta là một trong những Bán thần mạnh nhất."
"Vậy chẳng phải tốt hơn là nên giết hắn trước sao?"
“Đơn giản như vậy thì nói làm gì. Hắn ta mạnh hơn gấp nhiều lần so với các Bán Thần khác.”
“Hừm… Mạnh đến mức nào?”
“...Nói sao nhỉ.”
Apocalypse duy nhất mà Frey từng chiến đấu là Ananta. Mặc dù chuyện đã xảy ra từ xưa xửa xừa xưa rồi nhưng Frey vẫn nhớ rất rõ vì trong cuộc chiến đó cậu đã vô vọng đến mức nào.
Nhớ lại khoảng thời gian đó, cậu không khỏi lẩm bẩm.
"Ít nhất, hắn ta mạnh ngang với ba Bán thần cộng lại."
“Hừm… Vậy tức là nếu tôi có thể đối đầu với 3 Bán thần cùng một lúc thì tôi có thể đánh bại Agni?”
“Làm gì có chuyện dễ ăn như vậy.”
Dro lại im lặng, dường như câu nói của Frey chẳng ảnh hưởng gì đến anh.
“Cậu là pháp sư mà, sao lại phải vất vả cuốc bộ đến Nempatal? Đây không phải là cách cực kì kém hiệu quả sao?”
“Tôi không thể gây ra xáo trộn quá lớn. Để đến đó, tôi phải đi qua lãnh thổ của Bán thần. Sẽ rất rắc rối nếu tôi đang di chuyển thì bị Agni bắt gặp ”.
Chiến đấu với Agni là việc sau khi đoàn tụ lại với Ivan và những người khác.
Dro khẽ nói.
“Tức là cậu chỉ cần di chuyển mà không gây náo động là được đúng không?”
“Cậu có cách nào sao?”
“Đưa cho tôi bản đồ.”
Frey đưa bản đồ cho anh ta. Dro nhìn nó một lúc rồi gật đầu.
“[Deil Gaia]”
Ngay lập tức, cát trước mặt họ bỗng nổi lên và tụ lại với nhau tạo hình một người đàn ông lực lưỡng. Làn da màu đồng của hắn sáng lên trong ánh nắng.
“Deil Gaia. Thổ Thần Vương?”
Trong khi Frey nhìn Dro với vẻ mặt khó hiểu, Deil Gaia cũng nhìn anh ta và nói.
[Đã lâu không gặp, bạn cũ. Nếu cậu có bất cứ yêu cầu gì, xin hãy nói cho tôi biết ]
Frey sốc toàn tập.
Các Tinh linh Vương là một trong những chủ nhân tuyệt đối của Thế giới thứ hai, chỉ đứng sau sáu người thống trị của Ma giới.
Mặc dù họ không kiêu ngạo như những tên Ác quỷ sinh ra ở Ma giới, nhưng ở một mức độ nào đó thì vẫn khá tự mãn.
Vậy nên thái độ hiện tại của Deil Gaia khiến Frey hoàn toàn bất ngờ. Hắn ta đang nhìn Dro với tình cảm rõ ràng, như thể đang nhìn một người bạn đã mất từ lâu.
Dro chỉ vào một điểm trên bản đồ, đó là Nempatal.
“Cậu có thể đưa chúng tôi đến đây không? Nhưng đừng để lại dấu vết nào nhé ”.
[Dễ thôi… nhưng người đàn ông đứng bên cạnh cậu là ai vậy? Tôi có thể cảm nhận một luồng năng lượng không mấy dễ chịu từ cậu ta]
Rõ ràng là hắn đã nhận ra thần lực.
Deil Gaia đang nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, nhưng Frey không cần phải mở miệng vì Dro đã nói thay cậu.
"Cậu không cần phải lo lắng về điều đó đâu."
[… Hừm.Cậu đã nói vậy thì được, tôi tin cậu.]
Đúng là một sự tin tưởng mù quáng.
Deil Gaia gật đầu và bắt tay cậu.
Kugugu-
Và trong tích tắc, một vòng xoáy xuất hiện giữa sa mạc. Nó không quá lớn hay trông quá đáng sợ, nhưng rõ ràng nó có thể dễ dàng nhét vừa một toa xe vào miệng.
[Mau nhảy vào đó đi. Sau đó, các cậu sẽ đến nơi mình muốn.]
Đây có phải là sức mạnh của một Tinh Linh Vương không?
Sức mạnh của họ chắc chắn thuộc về các lực lượng của tự nhiên, và họ không bao giờ để lại dấu vết nào.
Đặc biệt sa mạc là một trong những nơi tốt nhất để Deil Gaia, Thổ Thần sử dụng sức mạnh của mình.
"Cảm ơn cậu. Nếu tôi cần cậu giúp một lần nữa, tôi sẽ gọi cho cậu nhé. ”
[Được, tôi sẽ đợi, bạn cũ.]
Sau khi nở một nụ cười thân thiện, Deil Gaia biến mất.
Mặc dù vẫn chưa quen với thái độ như vậy, nhưng Frey vẫn lao vào vòng xoáy sau Dro.
“Ư…”
Cả người Frey rung lắc đến tận xương tủy. Cậu cảm thấy như mình bị mắc kẹt trong một chiếc hộp nhỏ và bị rung chuyển hàng nghìn lần.
Đó là một cảm giác khủng khiếp đến nỗi cậu không thể không dùng đến bộ ổn định của Warp.
Não của cậu bị chấn động đến mức cậu cảm thấy muốn nôn mửa, và cát gần như bao phủ từng inch trên cơ thể cậu.
“Phì…”
Frey đứng dậy khỏi mặt đất, nhổ đống cát trong miệng ra. Tóc cậu cũng dính đầy cát và rơi xuống như mưa.
“Sức mạnh của tự nhiên. Tôi hiểu rồi. Cậu đã nhận được sự giúp đỡ của một Tinh linh vương khi cậu đánh bại Bán thần. ”
Dro không trả lời, nhưng Frey chắc chắn rằng mình đúng.
Cũng có gì lạ đâu.
Những con Rồng đó thường xuyên gần gũi với các Tinh linh. Mối liên hệ của họ mạnh hơn hàng chục lần so với Yêu tinh - những kẻ có độ nhạy cao nhất trong số tất cả các sinh vật sống trên lục địa.
Hơn nữa, sức mạnh mà một Tinh linh vương có thể sử dụng được hay không phụ thuộc rất nhiều vào khả năng của người triệu hồi họ.
Frey bỗng nhớ đến Oidin, anh trai của Snow. Anh ta cũng đã thiết lập một khế ước với Phong linh vương, nhưng rõ ràng là sức mạnh mà anh ta có thể xử lý thậm chí không thể chạm vào đầu ngón chân của Dro.
Nhưng dù sao thì, nhờ có Dro mà cậu đã có thể đến Nempatal ngay lập tức. Quan trọng là không gây ra sự chú ý.
Quan trọng nhất là, Agni biết về cái chết của Milled, nhưng hắn ta sẽ không thể biết được hành tung của cậu.
“Hừm. Dường như chúng ta chậm mất một bước rồi.”
“Sao cơ?”
Frey nhìn về phía trước, hoàn toàn không nói được điều gì.
Khói đen liên tục tuôn ra từ thành phố Nempatal - nơi mà cậu nghĩ rằng bàn tay ác quỷ của Bán thần sẽ không thể tiếp cận được
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook