Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 180 - Lựa Chọn và Thức Tỉnh (6)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Cậu đã bị hạ bệ một cách kinh hoàng.
Ngay từ đầu cậu đã không thể làm gì được rồi. Cuối cùng bản thân bị gãy xương, còn cơ bắp bị xé toạc.
"Anh ta là một tên quái vật."
Sau trận chiến ngắn ngủi với Riki, một lần nữa cậu phải thừa nhận sự thật này. Đối thủ của cậu quái vật trong số những tên quái vật.
Anh ấy là Bán Thần duy nhất có thể đe dọa đến Lord. Hàng xịn thứ hai trong số các Bán Thần.
Anh ấy mạnh mẽ đến mức phi lý.
Frey không thể tìm ra bất cứ điểm yếu nào.
Kể từ lúc Riki rút kiếm, anh ấy đã thực sự bất khả chiến bại rồi.
Anh ấy có thể chém phăng bất cứ thứ gì. Tuyệt Đối, tia sét của Indra, và thậm chí cả sức mạnh thần ma của cậu.
Đứng trước anh ấy, Frey không khỏi cảm thấy rằng tất cả quyền năng của mình bị rút cạn.
Chúng như những chiếc lá rụng, yếu ớt xuôi theo làn gió.
"Tôi cần thời gian suy nghĩ."
Đây là lần đầu tiên Frey đề cập đến chuyện này.
Khác với lúc cậu chiến đấu với Indra và Milled. Thời điểm đó, cậu tin rằng chỉ cần bản thân học được cách sử dụng đúng đắn Thần lực của bản thân thì sẽ có thể đánh bại của hai tên kia.
Tuy nhiên, cậu vẫn chưa nghĩ ra biện pháp đánh bại Riki. Trước hết cậu phải nghĩ hướng chiến đấu với anh ta.
Riki hạ kiếm xuống và gật đầu.
Frey ngồi xuống và bắt đầu suy ngẫm.
‘Phải chăng cơ hội duy nhất mình có là trước lúc anh ấy rút kiếm?’
Cũng không phải anh ấy có khuyết điểm hay điểm yếu. Khi không có thanh kiếm, sức mạnh của Riki cũng không thể coi thường được.
Thế nhưng nó chắc chắn yếu hơn so với lúc Riki rút kiếm.
Vấn đề là tốc độ Riki rút kiếm quá nhanh. Không hề có dấu hiệu hay điềm báo trước.
Có những lúc thanh kiếm còn được rút ra trước cả khi Frey biết chuyện gì đang xảy ra, mặc dù trước khi rút kiếm, tay của Riki còn chưa đụng đến thanh kiếm.
Ít nhất ở cấp bậc hiện tại của anh ấy, cậu không có cách nào nhắm được khoảng cách đó.
Lúc Frey còn đang tự hỏi liệu bản thân có đang bước đến đường cùng rồi không thì Riki nói.
"Nghĩ về cách cậu đánh bại Indra."
Là một gợi ý sao?
Vẻ mặt của Frey trở nên nghiêm túc.
Có lẽ đây là gợi ý tốt nhất mà Riki có thể đưa ra. Thông thường, nếu cậu không tự mình nhận diện ra nó thì chẳng thể giác ngộ ra được.
“… Lý do tôi có thể đánh bại Indra.”
Có nhiều yếu tố, nhưng thứ quyết định chính là sự khác biệt về ý chí. Indra kiệt quệ trước sức mạnh của ngày một lớn mạnh của Frey khi cậu ta đè bẹp hắn ta.
Hắn ta run rẩy khi Frey ngày càng sử dụng sức mạnh thần ma thuần thục hơn. Khả năng tập trung của hắn ta bị suy giảm, vào phút cuối hắn thậm chí còn sinh ra cảm giác sợ hãi.
Tinh thần của Frey đã áp đảo Indra.
‘Có thể làm vậy với Riki không?’
Liệu nó có khả thi?
Không ngoa khi nói rằng tinh thần của Riki vô cùng vững vàng. Không thể nào đè ép ý chí của người như vậy được.
Indra và Milled có đủ sơ hở để cậu có thể giành được quyền kiểm soát, còn Riki thì không hề có chút sơ hở nào.
“…”
Cậu suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn chưa thể tìm ra cách nào.
Cậu chiến đấu. Cậu nghĩ. Cậu chiến đấu. Cậu nghĩ. Điều này được lặp đi lặp lại vô số lần.
Những ngày chán ngán và đau khổ đã trôi qua nhưng cậu vẫn chưa thể có được câu trả lời. Gợi ý mà Riki đưa cho cậu đã hình thành trong ý thức nhưng cậu vẫn không thể nắm bắt được chúng.
Thời gian trôi qua từng phút trôi qua.
Cuộc chiến với Riki vẫn là một rào cản lớn đối với Frey.
Không giống như những trận chiến trước, cậu không hề cảm thấy bản thân tiến tới được chút nào. Phải hơn một vài thập kỷ đã trôi qua kể từ cuộc chiến đầu tiên của cậu với Riki, không có sự tiến bộ nào trong đó.
Cậu vẫn thất bại hoàn toàn.
Thậm chí cậu còn không có chiến thuật đúng đắn thì nói chi đến việc giành chiến thắng.
Sự thật này thật không dễ gì chấp nhận được.
Frey không hề tự phụ, nhưng cậu đã có thể cùng lúc áp đảo cả hai tên Bán Thần. Hơn nữa, Riki trước mặt cậu đây chỉ là một tàn niệm còn sót lại, thậm chí còn không mạnh bằng Riki thực sự.
"Nếu ngay cả một Riki suy yếu cũng mạnh đến mức này, vậy Lord ..."
Frey lắc đầu.
Cậu quyết định không suy nghĩ tiêu cực nữa. Không gì có thể thay đổi quyết tâm tiêu diệt Lord của cậu lúc này.
Cậu không bao giờ tuyệt vọng. Ý chí của cậu cũng không bao giờ bị lung lay nữa.
‘…’
‘… Sẽ không bị lung lay chứ?’
Biểu cảm của Frey thay đổi.
Cậu yếu hơn Riki về mọi mặt. Tấn công, phòng thủ, tốc độ, nhận diện tình huống và tốc độ phản ứng.
Tuy nhiên, có một thứ cậu sẽ không bị đánh mất.
"Niềm tin."
Cậu sẽ không đánh mất ý chí đã cắm rễ trong mình, dù đó có là Riki đi nữa.
"Đúng, đúng vậy."
Ý chí là khởi nguồn của tất cả. Không quan trọng đó là mana, Thần lực hay thần ma lực.
Cậu cảm thấy mình như một kẻ ngốc khi mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều này.
Chúng sẽ vận hành theo ý muốn của cậu và trở nên mạnh mẽ hơn.
"Thì ra là vậy."
Giờ thì cậu đã hiểu tại sao sức mạnh của Riki lại mạnh đến vậy. Đó là bởi niềm tin của anh ấy mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác.
Tinh thần của anh ấy đã được mài giũa đến tuyệt đối, mang dáng hình của một thanh kiếm sắc bén.
"Haha."
Frey bật cười. Hơi thở tắc nghẽn trong cậu cuối cùng cũng có thể thông suốt.
Cuối cùng cậu đã tìm thấy con đường vượt qua đỉnh núi mà cậu nghĩ là không thể vượt qua rồi. Không thể xác định được độ cao của ngọn núi này cao đến mức xuyên qua mây mù.
Nhưng cậu đã tìm ra cách leo lên nó. Cậu biết phải đi về đâu.
Hiện tại như vậy là đủ rồi.
Bây giờ, tất cả những gì còn lại là thực hiện chúng.
* * *
Cậu đã chiến đấu.
Chiến đấu một cách tuyệt vọng.
Chừng nào bản thân vẫn còn hơi thở thì cơ thể của cậu vẫn sẽ di chuyển.
Cậu không quan tâm đến việc chân tay của mình có bị chặt đứt, nội tạng có trồi ra hay cổ họng bản thân có bị cắt đứt hay không. Đối với Frey, thắng hay thua không hề quan trọng.
Tại một thời điểm nào đó, ý nghĩ khiến Riki phải phục tùng và có được sức mạnh của anh ấy đã biến mất. Thay vào đó, cậu chỉ muốn chứng minh niềm tin của mình đã mạnh mẽ hơn.
Là một người đàn ông, cậu không muốn lùi bước. Cậu muốn Riki công nhận mình là đối thủ.
“…”
Cậu liên tục kêu lên dữ dội. Cảm xúc trong cậu bùng cháy như ngọn lửa bất diệt.
Thậm chí cậu còn quên đi cả dòng chảy của thời gian.
Không phải đắm chìm, mà là động lực.
Cậu đã quên đi mục tiêu của mình, quên đi đối thủ, thậm chí quên đi cả chính bản thân mình.
….
….
Tại một thời điểm nào đó, thanh kiếm của Riki bị gãy trước khi cơ thể của Frey bị xé toạc.
“…”
Riki nhìn xuống thanh kiếm gãy của mình rồi đột ngột hạ tay xuống.
"Bại."
“…”
Chỉ một từ.
Cậu muốn nghe từ này từ bao lâu rồi?
Đó là từ mà cậu muốn nghe hơn bất cứ điều gì khác trên thế giới này, nhưng đáng ngạc nhiên là cảm xúc của cậu không hề bùng phát.
Thay vào đó, cậu khá bình tĩnh.
"Anh vẫn có thể chiến đấu."
Cậu nói.
Chỉ có một thanh kiếm đã bị gãy. Không có vết thương lớn trên cơ thể anh ấy.
Mặt khác, Frey đã bị thương nặng.
Nhưng Riki lắc đầu kiên quyết.
“Cậu không hiểu. Nơi này khác xa với thực tế. Trong thế giới này, thanh kiếm là vật ẩn chứa niềm tin của tôi. Nếu kiếm đã hỏng thì có nghĩa là gì đây? "
“…”
"Niềm tin của tôi đã hủy diệt niềm tin của anh."
Riki cười nhẹ.
"Vì vậy, cuối cùng cậu đã kiểm soát được để chấm dứt mọi thứ theo ý cậu muốn."
Ngay khi nghe thấy điều đó, Frey đã nhận ra.
Sự thật rằng quá trình lịch luyện dài hạn cuối cùng đã kết thúc. Và thời điểm rời khỏi thế giới này đã đến.
“Đừng quên những ký ức tại đây.”
Cơ thể của Riki mờ dần. Anh ấy cũng sẽ bị Frey hấp thụ giống như Indra và Milled.
Riki nhìn Frey và lắc đầu nhẹ.
"Không cần phải thương cảm."
“… Tôi có sao?”
"Không. Nhưng tôi có thể cảm nhận được điều đó ”.
Đúng. Anh ấy có thể cảm nhận được nó. Bởi thế giới này chính là như vậy.
“Tôi sẽ không biến mất, Frey… không, Lukas. Tôi muốn giúp cậu, dù chỉ là một chút.
Giống như Indra và Milled. ”
"… Cảm ơn."
Frey lẩm bẩm, có quá nhiều điều cậu muốn nói.
"Nếu không có anh, tôi sẽ không bao giờ có thể hoàn thành tất cả những điều này."
Ý cậu là vậy.
Riki lắc đầu.
"Đừng khó xử thêm nữa."
"Đúng vậy, tôi cũng không quen với mấy kiểu này.."
Sau một khoảng thời gian im lặng, cả hai cùng cười lên.
Không phải sự chia tách. Tàn niệm còn sót lại của anh ấy có thể đã biến mất khỏi nơi này, nhưng chúng vẫn sẽ được kết nối với nhau.
Họ cười vì họ biết điều đó.
Riki gần như hoàn toàn trở nên trong suốt, giọng nói của anh ấy cũng có vẻ xa cách.
"Sau khi thức tỉnh, cậu phải tốc độ lên."
“…?”
Cậu thậm chí còn không có thời gian để hỏi ý của anh ấy.
Ý thức của Frey chợt thức tỉnh.
Krrr….
Thế giới tinh thần bắt đầu sụp đổ, và những điều cậu đã trải qua ở đó bắt đầu lóe lên trước mắt như một chiếc kính vạn hoa.
Sau đó Frey mới biết bản thân đã ở trong không gian này bao lâu.
Trong thực tế chỉ mất một giây, nhưng trong thế giới tinh thần ấy, sau 832 năm, Frey đã mở mắt.
Và rồi cậu hiểu ra ý Riki muốn cậu phải nhanh lên là có ý gì.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook