Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
Chapter 181-Lựa Chọn và Thức Tỉnh (7)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Anastasia nhận ra ma thuật hỗ trợ của cô đã bị cắt đứt. 

Lúc này đây, cô đã không còn cảm nhận được sự hiện diện thường trực phía sau lưng mình nữa.

"Lukas xảy ra chuyện gì thế?"

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Cô nhìn chằm chằm vào Norn, bản thân cũng không còn hơi sức nào nhìn đi chỗ nào khác nữa.

Trong đầu cô phút chốc toàn những hoài nghi, bản thân cũng trở nên bất an.

Cô muốn quay đầu nhìn lại nhưng hành động ấy sẽ khiến cô mất cảnh giác trong tình huống này. 

Làm vậy chẳng khác nào tự sát cả bởi khoảng cách giữa hai bên đang rất gần.

Kể cả lúc cô đang trầm tư thì Norn vẫn tấn công rất dữ dội.

‘Khỉ thật.’

Ả ta tấn công không chút vòng vo mà chỉ là những cú đâm và phóng giáo đơn giản.

Thế nhưng sức mạnh chân chính thì chẳng cần đến kỹ năng.

Ngay cả khi đó là một cuộc tấn công tưởng chừng như vô dụng thì cũng sẽ trở thành một câu chuyện khác khi sức mạnh đằng sau nó đủ để xuyên thủng một ngọn núi. Lúc đó, ngay cả một cú đâm đơn giản cũng trở thành một đòn tấn công chết người.

Những đợt tấn công nguy hiểm ập đến như bão tố tạt qua.

Anastasia buộc phải phòng ngự.

‘Vậy ra đây là cận chiến.’

Anastasia thầm bật cười trong lòng.

Lucid và Kasajin.

Khuôn mặt của hai chàng trai đứng trên chiến tuyến chợt lóe lên trong đầu cô. 

Họ cũng từng mạnh bạo như vậy. So với họ, kỹ năng của cô tầm thường thật sự.

Dù có gấp đôi sức lực đi nữa thì bản thân cũng khó mà cầm cự được. Hơn nữa, cô không còn nhiều ME nữa.

Mà ở phía kia, Norn ngày càng tốc độ hơn.

Kinh khủng thật.

Nếu bản thân làm quen hơn với cơ thể của mình thì cô đã có thể kết thúc trò chơi cỏn con này sớm hơn rồi.

Gần như ngay lúc có ý nghĩ đó, cô liền lắc đầu.

Cũng chỉ là một cái cớ.

Chợt…

Norn rút cây giáo và lùi lại.

Anastasia không khỏi có chút hoảng sợ. Đương nhiên cô cũng chưa làm gì. Đúng hơn thì có thể nói tình huống của cô có chút nguy hiểm. Nếu cuộc đối đầu này đó kéo dài thêm chút nữa thì lực chiến đó sẽ đẩy cô vào thế bất lợi.

Cô chôn sâu những suy nghĩ đó trong lòng rồi nhìn chằm chằm vào Norn.

“Sao? Mệt rồi ư? ”

"Hừ."

Norn khịt mũi và hất cằm ra hiệu về phía sau Anastasia.

Không phải cái bẫy chứ?

Chắc là không phải vậy đâu. Lũ Bán Thần sẽ không sử dụng mấy chiến thuật cấp thấp này.

Ít nhất thì cô có thể tin tưởng điểm này.

… Nhưng cô vẫn lo lắng. Ý nghĩ không muốn nhìn lại chợt lóe lên trong đầu, nhưng cô chỉ lắc đầu và vẫn nhìn lại.

Bản thân không thể không run sợ trước cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình.

“… Lukas.”

Frey đã gục ngã.

Trước mặt cậu là một tên nhóc có vẻ ngoài xấu xí.

“Đó là…”

“Có vẻ như thuộc loài của chúng ta. Đây là lần đầu tiên ta thấy nó đấy…. ”

Sự tồn tại của Sunsir đã bị Lord giấu kín nên đây cũng là lần đầu tiên Norn nhìn thấy cậu ta.

Tuy nhiên, chỉ cần nhìn thoáng qua thôi ả cũng biết được họ thuộc cùng một chủng tộc.

 Ả ta còn biết sự xuất hiện của cậu ta đã xoay chuyển tình thế đang dần thua cuộc này.

Norn mỉm cười, thư thái hoàn toàn.

"Cuộc đấu tranh ngu ngốc của ngươi kết thúc rồi."

Ả ta đang cười, nhưng giọng nói vẫn đầy tức giận.

Đôi mắt Anastasia thế mà vẫn dán chặt vào Sunsir. Cô thấy cậu ta đi về phía Frey.

Cô không dám chắc nhưng ý định của cậu ta đã quá rõ ràng. Cậu ta muốn giết chết Frey.

Chúng đang nghĩ đến việc trừ khử Lukas Trowman một lần nữa.

“Ha. Khốn kiếp. ”

Anastasia bất ngờ chửi thề.

"Có vẻ như hắn ta sắp bỏ mạng lần hai rồi này."

Ngó lơ ả Norn, cô lao về phía Sunsir. Hành động ấy quá bốc đồng.

Norn có vẻ bị sốc trước hành động đột ngột ấy nhưng ả ta sẽ không để sai sót này xảy ra.

Cô có thể cảm thấy Norn đang lao về phía mình tựa như một con rắn đang vồ lấy mồi. Nhưng cô không quan tâm.

Cô bỏ qua đòn tấn công và tiếp tục di chuyển nhanh nhất có thể. Cô sẽ chịu đựng cuộc tiến đánh ấy.

Kujik!

Âm thanh hãi hùng làm sao.

Cô còn chưa thực hiện bất kỳ động tác phòng thủ nào thì cánh tay phải đã bị cắt đứt trước lưỡi giáo của Norn.

Nhưng Anastasia chẳng hề nao núng. Cô tiến đến trước mặt Frey rồi quay sang nhìn Norn và Sunsir.

Cô đã hy sinh cánh tay phải của mình vì mục đích này.

"Nó đứt rồi nên ngươi không thể chữa lành một cách dễ dàng được nữa đâu."

Norn lạnh giọng nói.

Chính xác thì cô không còn đủ khả năng để tái tạo nó nữa. Bản thân cần sử dụng ME của mình để trì hoãn thời gian hơn là tái tạo một cánh tay.

"Có vài thứ tôi không hiểu."

"Là gì?"

“Mặc dù mờ nhạt nhưng khả năng sống sót của ngươi rất rõ ràng. Giả dụ nếu ngươi bỏ chạy sau khi bị mất cánh tay phải, ta có thể sẽ mất dấu ngươi"

“…”

“Nhưng bây giờ đã khác. Ngươi không thể trốn thoát được nữa rồi. Nhà ngươi sẽ bỏ mạng tại đây thôi."

Anastasia không phủ nhận điều đó.

Lời này dường như khẳng định những gì Norn vừa nói. Nó khiến cô càng thêm không hiểu.

"Vậy ngươi có cách nào chữa khỏi cho chàng trai này không?"

"Không."

Bất kể thế nào, dù cô có khả năng đến mấy thì chúng cũng sẽ không đứng yên nhìn cô làm điều đó.

"Vậy ra lý do duy nhất khiến ngươi hy sinh cánh tay của mình chỉ để đến chỗ này thôi sao?"

"Phải. Ngươi đoán đúng rồi đấy.”

Anastasia mỉm cười.

Norn nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu.

"Ý ngươi là gì?"

“Như ngươi đã nói, mục tiêu của ta là đến được vị trí này, đứng ngay tại đây.”

Sunsir nở một nụ cười nham hiểm.

“Ngươi chỉ là một trở ngại khác thôi. Hay ngươi đang muốn nói rằng bản thân muốn chết trước?"

Cô ta vứt bỏ cánh tay của mình chỉ để chết trước sao?

Chúng không thể hiểu nổi cách nghĩ này.

Norn hoang mang.

Ả ta không thể hiểu sao một giây trước đó một người còn đang vật lộn để sống sót lại đột nhiên đưa ra lựa chọn như vậy.

“Hihi…”

Anastasia cười khúc khích, bởi cô khá thích mấy lời đó.

Chết trước.

Đúng. Lần này, cô sẽ chết trước.

"Anh có đang xem không, Lukas?"

Mọi thứ đã khác so với 4.000 năm trước.

Anastasia thủ thế Chiến Vương Quyền và nói.

"Anh ấy rồi sẽ sớm thức tỉnh thôi."

“Vô lý ầm ầm. Hắn ta bị đầu độc bằng chất độc của Ananta. Cơ thể loài người đó không có cửa triệt đi chất độc gây chết người của cậu ta được đâu."

Chất độc của Ananta.

Cô biết rõ nó nguy hiểm như thế nào. Chỉ với một giọt thôi, chất độc ấy có thể hủy hoại cả một khu rừng.

Nhưng Anastasia vẫn cười toe.

“Ngươi chỉ có thể nói điều đó vì bản thân không biết cậu bạn của ta là ai.”

Đã từng có một câu nói rằng không thể chống lại các Bán Thần.

Nhưng Lukas không chấp nhận điều đó. Cậu phớt lờ nó và tiếp tục tiến về phía trước. Sau đó, cậu ấy đã biến điều không thể thành có thể.

Nhờ cậu mà cô đã nhận ra điều gì đó. Những điều thường được gọi là không thể thực sự không phải là không thể.

Vậy nếu chúng nói đó là chất độc của Ananta thì sao?

Cậu ấy sẽ không quay trở lại 4.000 năm sau nếu cậu ấy muốn chết.

Anastasia có thể cảm nhận được điều đó.

Ngay tại thời điểm đó, trái tim của Frey đang đập mạnh mẽ. Không, không chỉ có vậy. Frey cũng không bất tỉnh. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, nhưng bản thân vẫn tỉnh táo.

Tuy nhiên, cậu vẫn chưa di chuyển. Cô không biết tại sao, nhưng cô chắc chắn có lý do.

‘Có khi anh ấy đang chuẩn bị làm một điều gì đó lớn lao. Hoặc anh có thể đang nghĩ đến việc lợi dụng việc bản thân đã gục ngã để tấn công kẻ thù. "

Anastasia đóng vai trò không lớn.

cô chỉ cần cho anh một chút thời gian. Phần còn lại sẽ do anh bạn đáng tin cậy nhất của cô xử lý như thường lệ.

"Ngươi không hiểu người đàn ông này."

"Lukas là một anh hùng."

Dù hoàn cảnh có tuyệt vọng đến đâu, ngay cả khi họ không biết cách chiến đấu và thất bại sắp xảy ra, anh ấy sẽ không bỏ cuộc.

Khi bị đám cháy rừng bủa vây, anh ấy sẽ tìm cách dập lửa hơn là tìm cách thoát thân.

Luôn là như vậy, và sẽ tiếp tục như vậy.

"Ta còn lại khoảng 50.000 ME."

Đó là điều may mắn. cô vẫn còn chỗ để đốt.

Anastasia kêu gọi mana của mình.

* * *

"Nó có phải là Golem không?"

Sunsir mỉm cười trước lời thì thầm của Norn.

“Chúng là những con rối mà lũ Rồng thường làm. Bằng cách nào đó, những vũ khí cũ này vẫn được sử dụng ”.

“Thứ này khó chịu hơn nhiều so với hầu hết đám Golem. Ngày xưa, ngay cả khi Rồng còn ở xung quanh, chưa bao giờ có con nào giống con này ”.

“Đây chỉ là bằng chứng cho thấy loài người ngày càng trở nên phiền phức hơn thôi. Lord đã phán xét đúng. "

Norn gật đầu trước lời nói của Sunsir. Sau đó, ả ta không thể không quay lại và liếc nhìn cậu.

“Dù ta có nghĩ đến đâu cũng không thể nhớ gì về ngươi. Nhưng ta chắc chắn ngươi là một trong những người giống ta. ”

"Quên ta đi."

"Đó là điều Lord muốn?"

"Đúng."

"…Hiểu."

Nếu Lord đứng sau cậu ta thì không cần phải hỏi thêm nữa.

Norn nâng giáo lên. Giờ đã đến lúc hoàn thành mục tiêu của ả ta.

“Ta sẽ giết tên pháp sư tóc bạc đó. Tránh xa ta ra."

Từ lời nói của ả ta, cậu có thể hiểu được cảm xúc của ả, vì vậy Sunsir nhẹ nhàng gật đầu và nói.

"Vậy thì ta sẽ ‘chăm sóc’ mảnh vụn này."

“…”

Anastasia mở miệng, nhưng bản thân nói không ra tiếng. Đột nhiên cô nghĩ làm cho dung dịch trong cơ thể Golem đỏ như máu không phải là một ý kiến ​​hay.

Nó quá bắt mắt.

Ngay cả giờ đây, dù cô không bị thương nặng, nhưng chất lỏng từ cơ thể cô đã biến cát xung quanh cô thành màu đỏ.

Paak.

Cô bị đá vào bụng.

Cơ thể cô bay xa một đoạn ngắn rồi đập xuống mặt cát và lăn vài vòng.

Anastasia đứng dậy nổi. Bởi tất cả tay chân của cô đã bị cắt bỏ.

"Nếu đó là Golem ... đúng rồi, ta phải phá vỡ lõi."

Mọi thứ đều mờ ảo. cô thậm chí không thể nghe thấy những gì cậu ta đang nói.

ME của cô đã cạn kiệt, vì vậy sẽ không có gì lạ nếu cô bất tỉnh.

Sunsir tiếp cận Anastasia.

Bàn tay cậu ta vặn vẹo một cách kỳ lạ trước khi thay đổi hình dạng. Nó mang hình dạng của một lưỡi dao sắc bén. Đó là hình dạng lý tưởng để cắt và xé da, thịt và cơ của Anastasia để đào lấy cốt lõi của cô.

"Hừ."

Nhưng Sunsir rút tay lại và lẩm bẩm với một giọng ngạc nhiên.

"Ta chưa bao giờ nghĩ đến ngươi sẽ đứng dậy lại được đấy."

Cô nghe rõ điều đó.

Anastasia quay đầu lại.

Qua tầm nhìn mờ ảo, cô có thể thấy Frey đang đứng đó.

“Quả là một phép màu, nhưng có vẻ như hắn ta đã dùng hết sức bình sinh để ép chất độc của Anantasia ra. Ta không thể cảm nhận được bất kỳ sức mạnh nào từ hắn nữa rồi. "

Giọng của Sunsir đầy chế giễu nói.

“Điều này sẽ rất vui đây. Nhìn kỹ đi, Golem. Cách Norn giết hắn ta. ”

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc cậu ta nhìn thấy cảnh tượng diễn ra trước mắt mình, nụ cười tắt ngấm trên khuôn mặt Sunsir.

* * *

Đúng như Anastasia nghĩ, tâm trí của Frey đã trở lại thế giới thực. Tuy nhiên, cậu không thể di chuyển ngay lập tức.

800 năm kinh nghiệm trong thế giới tinh thần đã tạo ra khoảng cách giữa cơ thể hiện tại và trước đó của cậu, vì vậy cậu cần thời gian để điều chỉnh.

Việc di chuyển cơ thể chỉ có thể xảy ra sau khi cậu đã tự làm quen với nó.

'Mình cần thêm thời gian.'

Frey nghĩ.

Nhưng cậu cảm thấy Sunsir đang đến gần anh. Tình huống ấy cực kỳ nguy hiểm.

Sunsir sẽ không ngần ngại giết chết cậu. Với tốc độ này, cậu sẽ bỏ mạng một cách vô ích.

Ngay khi cậu bắt đầu lo lắng về việc liệu bản thân có phải ép cơ thể mình di chuyển hay không, Anastasia đã bắt cô di chuyển.

Cậu không nói một lời nào kể từ khi quay lại. Họ thậm chí còn không trao đổi bằng ánh mắt.

Tuy nhiên, Anastasia đã câu thời gian như thể cô biết cậu cần gì nhất vào thời điểm đó.

"Schweiser."

Đúng.

Điều này chỉ có thể xảy ra bởi vì đó là Schweiser. Vì đó là bạn thân của cậu.

Sau đó, Frey cảm nhận được điều đó.

Cuộc chiến của Anastasia với hai tên Bán Thần. Không, đó không phải là một cuộc chiến. Đó là hành động tàn bạo từ một phía.

Cô phun ra búng máu, da dẻ nứt ra, xương gãy rời còn chân tay thì bị xé toạc. Tuy nhiên, Anastasia thậm chí không phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn nào.

Cô biết Frey đã tỉnh. Mặc dù cô không biết cụ thể nhưng vẫn cảm nhận được cậu đang làm gì đó.

Vì vậy, cô bèn nuốt những tiếng rên rỉ của mình lại, bởi cô không muốn phá vỡ sự tập trung của Frey.

Và cuối cùng, cô đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. cô đã làm một việc tuyệt vời.

Bản thân đã trở thành một đám sắt vụn nhưng cô đã ngăn chúng chạm vào Frey.

“…”

Frey đứng dậy.

Cậu đã hoàn thành việc điều chỉnh cơ thể một cách hoàn hảo.

Cậu quay lại thì thấy Norn đang từ từ đi đến bên mình, trên môi ả ta nở một nụ cười lạnh lùng.

“Có vẻ như ngươi đã tìm thấy sức mạnh để trụ vững nhỉ. Tốt. Giết một kẻ bất tỉnh cũng thật vô nghĩa. "

Frey nhìn Norn.

Norn là hình dạng thật của chị em nhà Nornir. Bây giờ, cậu đã biết chính xác sức mạnh của ả ta là gì.

“Nhìn thấy quá khứ, hiện tại và tương lai là sức mạnh của ngươi nhỉ.”

Norn có vẻ ngạc nhiên trước lời nói của cậu.

“… Ngươi nghe điều đó từ ai?”

Con người không thể nào biết được sức mạnh của Urd, Verdandy và Skuld.

Trên thực tế, đó là điều mà chỉ một số Bán Thần biết được.

Frey thản nhiên tiếp tục.

“Logic thôi. Nếu ngươi có thể nhìn thấy tương lai thì bản thân cũng sẽ có thể biết tác dụng của những phép thuật ngươi chưa từng thấy trước đó. "

“Chắc hẳn ngươi đã nghe điều đó từ Riki. Nhưng biết được cũng không thay đổi bất cứ điều gì. Ngươi vẫn sẽ bỏ mạng tại đây thôi.”

Frey nhấc một ngón tay lên và chỉ về phía Norn.

Norn cong môi.

Đây là hành động mà ả ta đã thấy qua nhiều lần.

“Cái này nữa sao? Ta rất tiếc phải nói với ngươi nhưng sức mạnh của Tuyệt Đối và tia sét của Indra sẽ không thể chạm nổi ta. Như ngươi đã nói, ta có thể nhìn thấy tương lai ”.

"Lần này khác."

Tia chớp phát ra trên tay Frey.

“Bởi vì ngươi không thể tránh nó ngay cả khi biết nó sắp đến.”

Norn cố gắng cười, nhưng ngay sau đó, sắc mắt ả ta đại biến. Ả vội vàng nâng giáo lên, nhưng thứ gì đó nhanh hơn đã bắn ra từ tay Frey.

Ả biết. Ả ta đã ‘thấy' nó. Sẽ có một tia chớp sẽ vụt ra khỏi tay hắn ta.

Vấn đề là tốc độ của đợt tấn công này vượt xa những gì Norn tưởng.

“Khự…”

Đó là điều không thể tránh khỏi. Ả ta quả thực không tránh nổi nó. Thậm chí bản thân còn không có cơ tránh được. 

Một tia sét bắn xuyên qua cơ thể Norn. Nỗi đau xuyên qua cơ thể ả tựa như một con bò tót đang giận dữ.

Cảm giác như thể tia sét ấy đã nấu chín toàn bộ cơ thể ả.

Norn thường nhìn vào tương lai. Và ngay sau đó, ả ta cảm thấy hai cảm giác xa lạ cùng một lúc.

Hối hận và tuyệt vọng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...