Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter Chương 164 Ý Tưởng Lớn Gặp Nhau (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Nempatal.
Thành phố này nằm gần biên giới của Silkid nhất, là một trong số ít những nơi mà các Bán Thần chưa đặt chân tới được.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tình hình trị an ở nơi này có thể được coi là tốt.
Ngược lại, việc họ không tận mắt chứng kiến cơn thịnh nộ của Bán Thần sẽ khiến họ gặp đôi chút bất lợi.
Nempatal đang chìm trong sự hoang mang tột độ.
Chấp nhận đầu hàng… hoặc đấu tranh.
Quyền lực của hai phe có tư tưởng đối lập đều ngang nhau và Chiến binh Hộ vệ của thành phố - người có thể đưa ra quyết định độc lập lại không có mặt.
Những tình huống tồi tệ liên tục kéo tới, và Nempatal đang trên bờ vực sụp đổ mà vẫn chưa đưa ra được đối sách phù hợp.
Đương nhiên với một kẻ đang chạy trốn như Torkunta thì lại chẳng tồi tệ chút nào.
Và giờ cô đang ngồi trong một quảng trường náo nhiệt với một chiếc áo choàng che thân.
“Thật là khó chịu quá đi.”
Cô nghĩ vậy khi cảm nhận kết cấu lớp da thô ráp của mình. Thật khó chịu khi phải mặc quần áo, và bây giờ, cô thậm chí phải mặc một chiếc áo choàng quanh toàn bộ cơ thể của mình.
Là một Drake King cao quý, cô thực sự không thích điều đó chút nào.
“Những sinh vật hạ đẳng thấp kém này không tự tin chút gì về da thịt mình mới phải mặc mấy thứ vải rách lên để che đi.”
Torkunda bỗng nhớ về cơ thể cũ của mình.
Những chiếc vảy lấp lánh như trang sức và đôi mắt đỏ rực đến mức trông chúng như chứa đầy magma. Chưa kể đến cái đuôi dài thanh lịch và đôi cánh to lớn đủ để che khuất cả bầu trời nữa chứ!
Cụm từ “đẹp hoàn mỹ” thật sự không đủ để diễn tả thân hình của nó.
“...”
Cô lại bắt đầu trở nên chán chường khi nghĩ về những ngày tháng đã qua. Đặc biệt là trong tình huống hiện tại này.
Torkunta khẽ vuốt ve cánh tay cô.
Làn da của cô rất mềm mại, còn cơ thể thì mỏng manh đến mức chỉ cần cô dùng móng tay của cơ thể cũ chạm vào, nó nhất định sẽ bị phá hủy.
“Mình không muốn chết.”
Torkunta khẽ thì thầm.
Không phải cô đang tự nói với chính mình.
Cô nhận được lời hồi đáp vang lên bên trong đầu cô.
[Ta biết]
Đó là Nix.
Người phụ nữ đã trở thành tri kỷ của Torkunta - theo đúng nghĩa đen.
“Nếu ta giúp ngươi chết đi, ngươi sẽ cho ta cơ thể này. Ý ngươi là thế phải không?”
Cho dù cô đã cố tình khiến tông giọng mình trở nên đáng sợ và đầy đe dọa, giọng nói của Nix vẫn không có gì thay đổi.
[ Nếu ta không làm thế thì sao? Ngươi định từ chối chắc?]
“Kuh...!”
Giọng nói bình thản của cô ta thực sự làm cô tức điên.
Con Phượng hoàng trẻ này lấy việc chế giễu cô làm thú vui mỗi ngày. Cô ta muốn đặt cô vào vị trí của mình, nhưng nếu họ thực sự đánh nhau, cô thực sự không có cửa thắng.
Nói gì thì nói, cơ thể này ban đầu vốn thuộc về Nix. Cô chỉ là một vị khách không mời mà đến.
Nếu không vì tình huống hiện tại thì Torkunda vốn không bao giờ có cơ hội kiểm soát cơ thể này.
Đúng vậy. Nếu đây không phải tình huống đặc biệt rằng bọn họ phải chạy trốn khỏi Bán Thần.
“Ta thật sự không hiểu nổi. Ngươi định hi sinh mạng sống của mình chỉ vì gã pháp sư đó sao?”
[...]
“Ngươi chả khác quái gì miếng thịt cừu hiến tế cả. Trong quá khứ ta từng giết rất nhiều kẻ giống như ngươi rồi, những kẻ muốn hi sinh bản thân để cứu số còn lại vì chúng chẳng thắng nổi ta. Ngươi biết khi thấy cảnh đó ta đã nghĩ gì không?”
Nix không trả lời.
Câu hỏi đó vốn cũng không cần câu trả lời.
Torkunda khịt mũi rồi tiếp tục nói.
“Bọn chúng vẫn vậy. Sống có ích gì nếu cuối cùng lại chết đi một cách ngu ngốc như thế chứ? Chính mình là đáng quý nhất không phải sao? Ta không biết chắc chắn, nhưng có lẽ chúng đã rơi những giọt nước mắt hối hận trước khi chết. Bởi vì chúng đã đưa ra quyết định dại dột và ngu xuẩn.”
[Ta không hiểu sao ngươi lại không có lòng tin với con người đến thế. Đã từng xảy ra chuyện gì à?]
Torkunda cảm giác như nghẹn ở họng.
Đã từng xảy ra chuyện gì ư? Có ai đã hỏi cô như thế chưa nhỉ?
Không. Chẳng có ai cả.
Khi cô trị vì với tư cách là vua của dãy núi, ban đầu đã có rất ít người thông minh ở đó, và ngay cả những người có thể bày tỏ suy nghĩ của mình cũng không bao giờ dám hỏi cô một câu thô lỗ như vậy.
Hầu như bọn chúng đều là một lũ đáng thương hại, lúc nào cũng sợ đến đái ra quần khi chỉ mới chạm mắt với Torkunda.
“Ta sẽ không chết.”
Torkunda lại khẽ thì thầm và trốn tránh câu hỏi đó.
Nhưng sau đó cô lại thở dài.
‘...Ta còn có thể cầm cự được bao lâu trong thành phố này đây?’
Cô dám chắc các Bán thần do Agni cử tới hiện đang đuổi theo họ. Tuy cô không biết chúng có bao nhiêu người hay sở hữu những khả năng gì. Nhưng có một điều mà cô có thể chắc chắn.
Chúng nhất định sẽ đuổi kịp.
Chúng biết cô đang trốn chui trốn nhủi trong thành phố này. Chúng sẽ từ từ thu hẹp phạm vi để tìm ra cô.
Không còn đường lui nữa rồi.
Bây giờ cô chỉ còn 2 lựa chọn.
Hoặc là bị bắt lại, hoặc chết.
“Sao ngươi lại quyết định làm những chuyện vốn đã rõ ràng như vậy chứ?”
Một phụ nữ tóc đỏ đi lượn lờ xung quanh và yêu cầu người khác giết mình ư?
Chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi việc tin đồn sẽ bị lan rộng ra khắp Silkid.
“Hai linh hồn cùng tồn tại trong một cơ thể. Để loại bỏ một trong số chúng, người đó sẽ phải đạt đến một giai đoạn huyền thoại.”
Đó là lí do họ thất vọng khi gặp Ivan.
Anh ta là chiến binh mạnh nhất mà họ đã gặp trên sa mạc, nhưng như vậy vẫn không đủ so với những gì họ muốn.
“Ta phải làm gì bây giờ?”
Đối mặt với tình huống vô vọng này mà không có câu trả lời xác đáng, Torkunta lặng lẽ thở dài.
***
Một người đàn ông bước đi vô định trên sa mạc, những mảng kí ức rối ren chồng chất trong đầu anh.
Anh vẫn chưa nhận thức được mình là ai, nhưng những kiến thức chung và hiểu biết thông thường bắt đầu xuất hiện lần lượt.
“Chỗ này là sa mạc.”
Nơi không thể sống sót trong một ngày nếu không có nước uống. Một vùng đất hoang cằn cỗi. Một nơi không thích hợp để sống chút nào.
Nhưng có gì đó rất kì lạ.
Người đàn ông nhìn xuống cơ thể mình.
Mặt trời đã lặn rồi lại mọc 3 lần rồi. Vậy mà cơ thể anh lại không có chút vấn đề gì.
Anh vẫn tràn đầy năng lượng mặc dù không có lấy một chút nước hay thức ăn.
“Điều này có nghĩa là mình không có nhu cầu sinh lí ư?”
Hấp thụ chất dinh dưỡng, thải chất thải ra ngoài, ngủ. Anh không cảm thấy cần phải làm bất kỳ điều gì trong số này.
Hơn nữa, anh đã đi bộ không ngừng nghỉ trong ba ngày rồi, nhưng anh lại không hề cảm thấy mệt mỏi.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
“…”
Người đàn ông bỗng lờ mờ nhìn thấy một thành phố ở phía xa. Nỗi bất an từ từ dấy lên trong người anh.
Anh cảm thấy một sự tức giận dữ dội vô cớ tràn ngập bên trong, và việc thiếu một lý do rõ ràng khiến anh càng thêm thất vọng.
Ít nhất, có một điều anh có thể chắc chắn. Để giải quyết câu hỏi này, anh phải đến nơi đó.
Người đàn ông bắt đầu đi nhanh hơn, từng bước đến gần thành phố Talhadun.
***
Isaka chậm rãi mở mắt.
Anh còn sống không vậy? Hay đây là thế giới bên kia?
Chỉ khi anh cảm nhận được cơn đau buốt truyền từ da đầu mình, anh mới nhận ra đây vẫn là thế giới cũ.
“Khụ..”
Kí ức của anh bắt đầu sắp xếp trật tự trở lại. Anh vừa ôm đầu vừa thở hổn hển.
“Mình…”
Cái đéo gì thế này?
Đúng rồi. Sau khi anh lấy được viên pha lê từ tên Bán Thần trong lúc hoảng loạn, anh đã mang nó về nơi ẩn náu của mình rồi nuốt nó.
Sau đó, anh lập tức bất tỉnh vì một cơn đau khủng khiếp.
Khi nghĩ đến điều này, Isaka vội vàng cúi xuống quan sát ngực mình,
Thịch, thịch.
Toàn bộ cơ thể anh dường như đang cùng đập. Ở giữa ngực Isaka, viên pha lê của Bán Thần được gắn vào trông đầy gớm ghiếc.
Những mạch máu trên ngực anh nổi lên như thể chúng sắp sửa vỡ ra khỏi da anh và vặn vẹo như một đám rễ cây xơ xác.
Mặc dù cảnh tượng đó kinh tởm đến mức khiến người ta chỉ muốn xé rách da và vứt chúng đi, vậy mà gương mặt Isaka lại tràn đầy niềm vui.
“Thành công rồi…!”
Có lẽ vì xác suất thành công ít hơn 10%. Điều duy nhất mà Isaka có thể dựa vào là dòng máu gia đình Blake của anh.
Cơ thể của anh về cơ bản được tạo ra bởi Leyrin. Vì vậy, anh tin vào cơ thể của mình, nơi ma lực và thần lực có thể cùng tồn tại, một thứ mà chính bản thân nó đã là một điều kỳ diệu.
Anh đã đặt cược cho canh bạc này và anh đã thành công.
Hwiing.
Isaka nhìn cơn bão băng do chính tay mình tạo ra.
“Uhahahaha!!!”
Tuy quy mô của cơn bão khá nhỏ, nhưng anh nhận ra sức mạnh của mình đã tăng lên gấp nhiều lần. Thần lực của anh đang mạnh hơn bao giờ hết!
Như vậy vẫn chưa hết.
Anh không biết tại sao, nhưng ngay cả lượng mana dự trữ của anh cũng đã tăng gấp đôi. Anh hoàn toàn có thể đạt 8 sao miễn là anh đạt được giác ngộ.
Isaka cho cơn bão băng di chuyển về phía bức tường của tầng hầm.
Bùm!!
Bức tường này vốn được xây lên bằng kĩ thuật ma pháp, vậy mà nó lại bị phá nát một cách dễ dàng.
Isaka không khỏi có chút rùng mình trước sức mạnh mới này.
Mặc dù anh mới chỉ dùng một chút sức lực nhưng không ngờ sức công phá của nó lại khủng khiếp đến thế.
Có khi toàn bộ sức mạnh của anh bây giờ đã sánh ngang với một Bán Thần.
Khi bức tường sụp đổ, toàn bộ tầng hầm cũng sụp đổ theo. Isaka chẳng thèm quan tâm. Dù sao thì nơi này cũng không còn hữu ích nữa.
Isaka dùng Warp dịch chuyển đến một địa điểm khác.
Shuk.
Nơi anh đến là một vùng núi cách nơi ở của gia đình Blake một đoạn khá xa. Đây là nơi ẩn náu tạm thời anh từng tạo ra mà không ai khác trong gia đình biết đến.
Isaka khoan khoái hít thở bầu không khí trong lành của ngọn núi.
Một nụ cười nở trên môi anh.
"Rất tốt."
Cuối cùng thì anh cũng có được những chiếc răng nanh có thể đâm xuyên qua cổ. Độ sắc bén của chúng hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của anh.
Một cảm giác thích thú tràn ngập trái tim Isaka.
Nếu anh rèn luyện sức mạnh này thêm một chút…
“Này, ngươi đang làm gì ở đây vậy?”
Nghe thấy giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau, Isaka vội quay lưng lại.
Điều đầu tiên đập vào mắt anh là một mái tóc bạc trắng. Ngay cả bộ quần áo mỏng manh đang ôm lấy cơ thể cô cũng có màu trắng tinh như tuyết.
Người phụ nữ đó tạo ấn tượng rằng cô ấy trông như một cánh đồng phủ đầy tuyết trắng mà không điều gì có thể làm cô lu mờ được.
Nhưng Isaka lại chú ý tới một thứ khác không phải ngoại hình của cô.
“Bán thần…”
Isaka lầm bầm.
Sức mạnh mà anh cảm nhận được từ người phụ nữ này hoàn toàn không phải thứ mà một Apostle bình thường có thể toát ra.
“Ngươi đến đây để lấy lại viên pha lê?”
Người phụ nữ trả lời với vẻ khó chịu.
“Nói cái khỉ gì thế? Ta chỉ hỏi ngươi đang làm gì thôi mà.”
Isaka không trả lời. Anh thận trọng quan sát xung quanh.
Không có Bán Thần nào khác ở xung quanh đây nữa.
Anh bật ra một tiếng cười trầm thấp.
“Phư phư phư… Có vẻ như ngươi đến đây một mình. Vậy thì ta có cơ hội rồi.”
Hwiing!!
Một cơn bão băng nổi lên dữ dội xung quanh cơ thể Isaka.
Người phụ nữ khẽ nheo mắt lại.
“Đúng đấy! Ta đang muốn thử xem sức mạnh của mình đến đâu…! Năng lực của ta bây giờ đã sánh ngang với một Bán Thần. Cho dù ta có không thể giết chết ngươi thì chắc chắn ngươi cũng không thể dễ dàng đánh bại được ta!”
“Đừng hiểu lầm ta như vậy chứ. Thật là khó chịu khi nói chuyện với người chẳng hiểu lí lẽ gì. Vậy thì ta không thể làm cách khác được rồi.”
Paht.
Người phụ nữ nhẹ nhàng đưa tay ra.
Isaka nhìn không rời mắt để xem sức mạnh của cô là gì.
"Hửm…?”
Ngay lập tức mắt Isaka mở to.
Sức mạnh của người phụ nữ đó cũng là băng.
Cô mỉm cười.
“Ta còn đang tự hỏi xem tên khốn nào lại có thể sử dụng sức mạnh của người khác. Vậy nên dù chuyện này khá phiền phức, ta vẫn rời khỏi nơi trú ẩn của mình đi tìm gặp thử xem sao.”
VÙ….VÙ…
Cô cũng khai triển một cơn bão băng. Nhưng rõ ràng cơn bão của cô mạnh hơn gấp nhiều lần so với sức mạnh mới đạt được của anh.
Isaka chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra. Anh bắt đầu run sợ.
Sự tự tin tuyệt đối mà anh vừa có được đã bốc hơi không còn dấu vết.
“Cô ta thật sự đáng gờm”
Bây giờ nghĩ lại, hình như người phụ nữ này chỉ mới xuất hiện ở đây. Không phải cô ta cố tình chờ anh.
“Dịch chuyển không - thời gian”
Một sức mạnh chỉ những Bán Thần cao cấp mới có thể sử dụng!
Gương mặt Isaka lập tức trở nên tái nhợt.
“Mình chưa bao giờ nghe về một Apocalypse như cô ta cả”
Nếu đối thủ là Apocalypse, anh hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng. Đã vậy sức mạnh của người phụ nữ này lại giống hệt như sức mạnh của anh ta.
Chuyện này chẳng khác gì dã tràng xe cát. Cơ hội thắng của anh gần như bằng 0.
Anh liên tục lùi lại, thậm chí đến thần lực cũng không dám sử dụng.
"Phải rồi. Con đ* Leyrin đó chắc hẳn đã nhúng tay vào việc này. Haha. Cô ta đã lấy trộm mẫu của mình từ khi nào? …Khó chịu thật đấy. Đã lâu rồi mình không cảm thấy ghê tởm như thế này. "
Người phụ nữ với mái tóc trắng, Elliah, cười rạng rỡ.
“Giờ ta đành phải trút cơn giận của mình lên đầu ngươi vậy nhé”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook