Sự Trở Lại Của Pháp Sư Vĩ Đại Sau 4000 Năm
-
Chapter 165 Ý Tưởng Lớn Gặp Nhau (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Bất cứ chủng tộc nào, dù ngươi có hỏi ai về bộ tộc mạnh nhất lục địa hiện giờ thì đáp án ngươi nhận được cũng chỉ có một.
Đế chế Kastkau.
Mặc dù có tiếng là Đế chế Phép thuật nhưng đây cũng là đất nước liên tục sản sinh ra những Hiệp sĩ và Nhà giả kim xuất chúng. Đây cũng là một trong hai quốc gia duy nhất còn lại trên lục địa mang danh hiệu ‘đế chế’.
Một người đàn ông trung niên ngồi trên ngai vàng đặt tại nơi sâu nhất của dinh thự hoàng gia. Người đàn ông này chính là Balia Diak Kastkau, Hoàng đế của Kastkau.
Tuy nhiên, gương mặt của Balia lúc này hiện lên vẻ cực kỳ lo lắng, biểu cảm không hề đúng với một vị Hoàng đế.
"Ta nên làm gì đây?"
Sau khi biết những gì đã xảy ra ở Geotanbul và Silkid, Balia không thể ngủ được chút nào.
Bán Thần.
Những thực thể siêu việt từng cai trị ngầm lục địa này cuối cùng đã lộ ra bản chất của họ. Qua nhiều thế hệ, các vị Hoàng đế của Đế chế Kastkau đã biết đến sự tồn tại của các Bán Thần.
Không, không chỉ biết thôi.
Trên thực tế, xuyên suốt lịch sử, họ đã vay mượn sức mạnh rất nhiều lần. Nói các Bán Thần là ân nhân của dòng tộc Hoàng gia cũng không ngoa.
Sức mạnh bất khả chiến bại của họ đã giải quyết được rất nhiều vấn đề mà Đế chế Kastkau không thể giải quyết bằng quân đội của họ được.
"Chúng ta không thể đấu lại chúng được."
Chiến đấu chống lại các Bán Thần đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết. Dù họ có hàng trăm Pháp sư, hàng nghìn Hiệp sĩ và hàng chục nghìn binh sĩ đi chăng nữa.
[Hình như ngươi vẫn chưa có quyết định nhỉ.]
Trái tim của Balia phút chốc gần như ngừng đập, khuôn mặt ông nhanh chóng trở nên tái nhợt.
Nơi ở của Đế quốc được bao quanh bởi một kết giới mà các Pháp sư vĩ đại của đế chế đã dồn hết trí lực để tạo ra.
Các Pháp sư 8 sao đừng mong tiến vào nếu không được cho phép và ngay cả các Pháp Sư 9 sao huyền thoại cũng không thể dễ dàng đi vào.
Nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì đối với gã siêu việt phát ra hào quang sáng chói trước mặt ông ta.
Gã đứng đó, không chút âm thanh hay dấu vết, như thể đã có mặt từ đầu rồi vậy.
"…Lord."
Lord nhìn lên ngai vàng.
Khi nhìn thấy khuôn mặt nhạt nhòa kia, trái tim của Balia vốn dĩ gần như đã ngừng đập trước đó bắt đầu đập mạnh nơi khoang ngực.
[Xuống đi.]
"Ng-, ngươi có ý gì?"
Giọng của Lord vẫn như cũ khi gã trả lời câu hỏi của Balia.
[Xuống khỏi ngai vàng và quỳ gối trước ta. Lễ phép và phục tùng. Vậy thì, ta sẽ tha thứ cho ngươi.]
Balia nghiến răng trước những lời đó.
Quỳ xuống và phục tùng. Đó là những gì Lord vừa bảo ông ta phải làm.
Ông ta lập tức hiểu điều đó có nghĩa là gì. Sau cùng, ông ta luôn cảm thấy điều này một ngày nào đó sẽ xảy ra.
“…Ta không thể chấp nhận việc đó.”
Hoàng đế Balia từ chối.
Ông ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phản đối.
Nếu vị Hoàng đế như ông ta quỳ xuống, vậy toàn bộ Đế chế Kastkau cũng đồng nghĩa sẽ rơi vào tay những tên Bán Thần.
Những người chẳng thể đánh bại Lord lại đi hỏi ông ta tại sao lại chọn làm vậy, thế nhưng cưỡng ép đầu hàng và tự nguyện phục tùng là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Hơn nữa ông ta phải giữ vững niềm tự hào của Kastkau. Dù cho Geotanbul đã bị phá hủy và Silkid hiện vẫn đang chiến tranh.
Trong tình hình như vậy, đế quốc không thể là nơi đầu hàng đầu tiên được. Nếu họ đầu hàng, vậy các nước khác rất có thể cũng sẽ nối gót họ.
Đế chế sẽ không bị loại bỏ bằng cách này. Balia biết điều đó.
Đó cũng là lý do tại sao ông ta đã giận dữ hét lên.
“Tại sao ngươi lại đột nhiên làm như vậy? Nếu chúng ta tiếp tục mối quan hệ cộng sinh này, lục địa này sẽ vẫn hòa bình… ”
Balia dừng lại khi Lord phá lên cười.
"…Có gì đáng cười chứ?"
[Cộng sinh nghĩa là cộng trú và trao đổi lợi ích chung. Miêu tả mối quan hệ của chúng ta như vậy không phù hợp chút nào.]
"Đế chế chưa bao giờ làm trái mệnh lệnh của ngươi."
[Vậy nên đất nước của ngươi vẫn chưa bị phá hủy đấy thôi.]
Những lời đó khiến Balia nín lặng.
Nếu chúng được những người khác nói ra, ông ta sẽ khịt mũi coi thường, nhưng người đứng trước ông ta chính là Lord.
Lord phất tay một cái.
Sau đó Balia đột nhiên bật dậy khỏi chỗ ngồi của ông ta.
“Ư…”
"Ôi, Bệ hạ."
"Hục, hục!"
Những người đột nhiên xuất hiện trong cung điện không ai khác chính là thân quyến của Hoàng đế.
Lord bật cười.
Balia gào lên khi nỗi tức giận lúc đó che mờ cả nỗi sợ hãi xâm chiếm lồng ngực ông ta.
“Người thì là cái quái gì chứ…!”
[Suỵt.]
Thế nhưng cơn giận của ông ta dường như bốc hơi khi Lord cất tiếng lần nữa.
Ngay khi nghe thấy giọng nói của Lord, đầu ông ta lạnh dần còn toàn bộ cơ thể lại ướt đẫm mồ hôi.
[Ta đã khá vất vả để tìm ra tất cả chúng. Ta khá ghen tỵ với nhà người, dù cho bản thân nhà ngươi thực tế chẳng hề nỗ lực nhưng bộ tộc của ngươi vẫn không ngừng lớn mạnh. Còn chúng ta lại không có cách nào để gia tăng lực lượng.]
Lord im lặng trong giây lát.
Sau đó bầu không khí trong cung liền thay đổi.
[Đó là lý do tại sao ta vô cùng quan tâm đến từng chúng sinh của ta đấy.]
Đó là một giọng nói trầm lắng. Song, những người vừa nghe thấy nó lập tức gần như ngã quỵ xuống sàn. Một số trong đó thậm chí không thể thở nổi dưới áp lực đột ngột.
[Trong vài năm qua, người dân trong bộ tộc của ta lần lượt bị loại bỏ. Nhà ngươi có hiểu ta đang nói gì không? Điều đó có nghĩa ta không thể gặp lại mười con dân của ta nữa. Ta cũng chẳng thể đảo lộn được thời gian.]
“Đ-, đế chế này không làm gì cả. Chúng ta không hề liên quan gì đến cuộc chiến giữa ngươi và Circle…. ”
[Ngươi có. Ta biết nhà người đã giữ thế trung lập hàng trăm năm qua. Sự hiện diện của ta ngày hôm nay cũng liên quan mật thiết đến việc này.]
"Ng, ngươi có ý gì?"
[Ngươi không nghĩ ra được gì sao? Ta ở đây chính là để thay đổi quan điểm trung lập của nhà ngươi đấy.]
Balia nghiến răng.
Việc thay đổi quan điểm trung lập của họ.
Nó rõ ràng là ý của Lord. Gã đang yêu cầu Balia thề trung thành với gã.
Gã cũng không chỉ nói với Balia, mà còn với toàn bộ hoàng tộc này.
Gã đang yêu cầu sự trung thành của toàn bộ Đế chế Kastkau.
"Dù ngươi có giết ta, ta cũng sẽ không làm vậy."
Balia công khai trừng mắt nhìn Lord.
Thật đáng khen cho cái nhìn kiên định đến phút chót ấy.
Nhưng Lord cười lên như thể phản ứng của ông ta đúng với mong đợi của gã vậy.
[Ta hiểu rồi.]
Lord búng tay.
Bốp.
Sau đó, họ nghe thấy tiếng ‘bốp’.
“…"
Balia không thể hiểu nổi chuyện gì vừa mới xảy ra.
Ông ta tận mắt thấy và cảm nhận chất dính bao phủ lấy khuôn mặt của bản thân, nhưng bộ não ông ta lại chẳng thể tiếp nhận được chuyện gì vừa xảy ra.
Hoặc có khi, bộ não của ông ta đã từ chối chấp nhận nó.
Balia ngu ngơ chớp mắt, sau đó một tiếng hét gần như xâm nhập toàn bộ đầu ông ta.
"Ky, kyaaaa!"
“Ta, Ta không tin… Jenia!”
Đứa con gái thứ hai của ông ta, công chúa thứ hai của Hoàng tộc, Jenia đã phát nổ.
Đó chính xác là những gì đã xảy ra.
Cơ thể của cô đột nhiên nổ tung tựa như một quả bóng bay, máu thịt văng tung tóe khắp nơi.
Vài người xúm quanh trở nên nhợt nhạt ngay lúc nhìn thấy.
“A-, aaaa….”
Sau đó Balia mới nhận ra tại sao Lord lại mang theo thân quyến của ông ta.
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt ông.
Lord có vẻ bối rối trước cảnh tượng này.
[Ngươi buồn sao? Kinh ngạc thật đấy. Các ngươi cũng mới chỉ quen nhau được vài thập kỷ.]
“A-, aaa… tại sao ngươi lại làm ra điều kinh khủng như vậy…”
[Kinh khủng ư? Thật thú vị. Nếu việc này được coi là kinh khủng…]
Lord, người đang lẩm bẩm một mình đột nhiên nhìn lên.
Gương mặt của gã không hề có mắt, nhưng Hoàng đế chắc chắn gã đang hướng về ông.
[Vậy còn những gì các ngươi đã làm thì sao?]
“… Cái, ngươi đang nói cái gì vậy…”
[Nếu đó là điều khủng khiếp, vậy dân chúng của ngươi đã sát hại quyến lữ ở cùng ta hành hàng nghìn và hàng vạn năm thì sao?]
Giọng Lord ngày càng dữ tợn hơn. Khuôn miệng gã xuất hiện, và gã đang nghiến răng mãnh liệt.
[Những gì ta cảm nhận lúc này, nhà ngươi sẽ chẳng bao giờ có thể tưởng tượng được đâu.]
“K-, khư…”
Ông ta thậm chí không thể rơi nước mắt.
Khi Lord giải phóng hào quang của bản thân, Balia cảm thấy bản thân ông ta thậm chí còn không thể thở được. Ngay khi ông ta sắp chịu không nổi nữa, Lord mới loại bỏ áp lực.
Sau đó, gã nhấc ngón tay lên và chỉ vào những thân quyến còn lại của Balia và nói.
[Bây giờ. Hoàng đế của Đế quốc này, ta sẽ cho ngươi một cơ hội khác. Lần này ngươi nên suy nghĩ kỹ càng đi. Nhà ngươi dự định sẽ làm gì đây?]
* * *
Cánh tay của Frey cần phải được cầm máu.
Cơn đau có thể kiểm soát được, nhưng mất máu thì sẽ khá phiền phức.
Woo woong.
Sau khi sử dụng một chút mana chặn lại dòng máu đang chảy, những chiếc xương gãy của hắn bắt đầu xoay trở lại vị trí ban đầu.
Rắc.
“…”
Đương nhiên, quá trình này đi kèm với cơn đau dữ dội.
Trong đầu cậu mải nghĩ đây không phải việc cậu cần làm, nhưng cũng chẳng khác được. Nếu cậu cứ để xương cậu lành lại theo hình dạng kia thì việc nắn lại sẽ phiền phức hơn gấp nhiều lần.
Sau đó, cậu lấy một lọ thuốc trong túi ra. Đó là lọ thuốc mà cậu chuẩn bị trong trường hợp khẩn cấp, nhưng nó sẽ không thể giải quyết được những vết thương nghiêm trọng như vậy.
Nhưng thôi có còn hơn không, vì vậy cậu đổ một nửa lọ lên cánh tay bản thân, rồi uống một nửa còn lại.
Cơn đau dường như đã thuyên giảm đôi chút.
Frey nhìn xuống cánh tay mình.
Cẳng tay của cậu đang trong tình trạng tồi tệ bởi nó đang đã bị mất một đoạn lớn. Nếu vết thương sâu hơn một chút, cánh tay trái của cậu có khi bị cụt rồi. .
"Cái giá để giết được một tên Bán Thần như vậy cũng quá hời rồi. ."
Nói trắng ra thì dù cậu mất cả cánh tay này thì cũng đáng lắm.
Mất một cánh tay cũng chẳng phải mất mát gì lớn đối với một Pháp sư như Frey.
Frey liếc nhìn cơ thể của Milled.
Thời gian lấy viên pha lê của cậu đến rồi. Cơ thể của Milled đã biến thành một đống tro, tựa như Riki vậy.
Frey lôi viên pha lê chôn trong đống tro ra.
Pha lê của Milled tỏa ánh sáng khá giống màu cát.
Frey vẫn không dám chắc về cách sử dụng tinh thể Bán Thần hiệu quả.
"Ta nên hỏi Elliah hay Schweiser đây?"
Riki đã đưa cho cậu viên pha lê của anh, vì vậy Frey dự định sẽ sử dụng nó vào một ngày nào đó.
Nứt.
"Hửm?"
Frey ứng đờ người khi nhìn xuống bàn tay của cậu.
"Cái này…"
Thứ này chỉ có một.
'Sự hợp nhất giữa thần lực và mana của ta...'
Cậu không thể suy nghĩ gì thêm. Dần dần, cậu cảm thấy ý thức của bản thân bắt đầu mờ đi.
Cậu đã sử dụng sức mạnh của Tuyệt Đối quá nhiều lần trong trận chiến với Milled. Vì vậy, hầu như bản thân cậu không thể tỉnh táo trong khi tinh thần của cậu đã vô cùng kiệt quệ.
'Điều này nguy hiểm ghê.'
Cậu không thể để mất ý thức tại đây được.
Có rất ít nơi an toàn ở Silkid, mà cậu thì chắc chắn không ở một trong số đó.
Trở nên không có khả năng tự vệ ở nơi này chẳng khá hơn việc cầu xin bị giết.
Frey tuyệt vọng cố gắng kiểm soát thần lực đang lộng hành.
Cậu định dùng Warp đến một địa điểm an toàn hơn, nhưng năng lượng của cậu đã chẳng lắng nghe cậu lúc đó.
Tất cả những gì cậu có thể làm là cố gắng ép thần lực để bình tĩnh lại. Phải mất một lúc sau cậu mới có thể kiểm soát được một phần thần lực, nhưng lúc đó, toàn thân cậu cũng đã ướt đẫm mồ hôi rồi.
Sức mạnh tinh thần của cậu cũng dần suy yếu.
“Khự…”
Frey rên khẽ lúc khuỵu gối xuống.
Cậu cố gắng giữ lấy phần ý thức còn lại của bản thân, nhưng chẳng giúp được gì.
Phặc.
Cuối cùng cậu bất tỉnh và buông mình xuống cát, bất động.
Vù.
Một làn gió mát thổi qua.
Sau một khoảng thời gian vô định, một người đàn ông bước đến chỗ Frey đã ngất đi, ánh mắt của anh ta từ từ nhìn vào cơ thể bất động của Frey.
“….”
Vẻ mặt của người đàn ông trở nên phức tạp. Anh ta cau mày, dường như đang tần ngần việc gì đó.
Sau khi đứng đó một lúc lâu, người đàn ông đến gần Frey.
Sau đó, anh ta vác cậu lên vai và tiếp tục bước đi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook