Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 136: Tà Đạo Giang Hồ 136
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tâm hồn y dường như cũng bình lặng lại theo ánh đèn, cho đến tận một khắc sau.
"Nha đầu này sao mãi chưa ra?"
Thẩm Thu quay đầu nhìn dòng người tấp nập trong tiệm son phấn, y tắt đèn, đặt xuống đất rồi bước vào trong.
Lát sau, sắc mặt Thẩm Thu trắng bệch. Trước mắt y, các thiếu nữ vẫn đang ríu rít lựa chọn các loại son phấn, hương thơm thoang thoảng bay trong gió, nhưng trong số đó tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Thanh Thanh đâu cả.
Thanh Thanh nha đầu... Mất tích rồi.
...
"Tha mạng, xin hãy tha mạng! Tô quản sự, tôi là người cũ trong phủ, sao tôi có thể làm ra chuyện thương thiên hại lý như thế được!"
"Không phải tôi làm! Thật sự không phải tôi! Tha mạng với!"
Tại Lạc Nguyệt Cầm Đài, bên ngoài Lâm Hồ Tiểu Trúc, vị chưởng quỹ của tiệm son phấn thuộc Lạc Nguyệt thương phường đang bị mấy gia đinh đè chặt trên ghế. Phía sau hắn là những gã lực điền tay lăm lăm côn bổng.
Tô quản sự, người đã khám bệnh cho Thanh Thanh hôm trước, vốn dĩ ngày thường luôn niềm nở hiền hòa, nhưng hôm nay mặt lại lạnh như tiền.
Lão vuốt râu, đứng trước gã chưởng quỹ đang gào khóc thảm thiết, lạnh lùng hỏi:
"Hà quản sự, lão phu hỏi ngươi một lần cuối, Thanh Thanh cô nương đã đi đâu?"
"Ta không biết thật mà!"
Gã quản sự béo mập đã sợ đến hồn siêu phách lạc, hắn giãy giụa kêu gào:
"Ta tận mắt thấy Thanh Thanh cô nương đi ra cửa..."
"Chậc."
Tô quản sự lắc đầu, lão lùi lại một bước, nói với hai gã cầm gậy:
"Hà quản sự bị kinh sợ quá nên lú lẫn rồi, các ngươi giúp hắn tỉnh táo lại chút đi. Đừng đánh chết, Dao Cầm cô nương vẫn đang chờ câu trả lời đấy."
"Rõ!"
Hai gã lực điền bước lên, giống như sai nha đánh trượng chốn công môn, giơ côn bổng giáng xuống lưng và mông Hà quản sự.
Gã quản sự định mở miệng kêu la thì đã bị một gia đinh khác nhét quả hạch đào vào miệng. Hắn run rẩy toàn thân, chỉ có thể phát ra những tiếng nghẹn khuất.
Tô gia, chủ nhân của Lạc Nguyệt thương phường, là dòng họ hào thương nhiều đời ở Tô Châu, lại là hoàng thương của tiền triều, gia nghiệp lẫy lừng, trong phủ tự có quy củ nghiêm ngặt.
Thanh Thanh mất tích ngay tại tiệm son phấn nhà mình, việc này chẳng khác nào một cái tát vào mặt Lạc Nguyệt thương phường, chưa kể chủ nhân Dao Cầm cô nương và Thanh Thanh vốn tình như tỷ muội.
Chuyện này thực sự đã làm lớn rồi.
Dù bên ngoài tin tức bị phong tỏa, nhưng cuộc tìm kiếm đã bắt đầu từ sáng sớm. Hà quản sự không phải người đầu tiên bị dùng tư hình, tất cả tiểu nhị trong tiệm đều đã nếm trải mùi vị côn bổng của Tô phủ.
Trong Lâm Hồ Tiểu Trúc, Dao Cầm đeo khăn che mặt, ngồi trên ghế, đôi mắt tràn đầy vẻ lạnh lẽo. Vị cô nương nắm quyền điều hành cả Lạc Nguyệt Cầm Đài này đang chờ đợi tin tức.
Có thể quản lý một sản nghiệp khổng lồ quy củ như vậy, trên dưới một lòng, Dao Cầm cô nương tự nhiên không chỉ có sự thông tuệ. Nàng nhìn bề ngoài mảnh mai yếu đuối, nhưng cũng có những thủ đoạn của riêng mình. Thương trường như chiến trường, khi cần nhẫn tâm, nàng tuyệt đối không nương tay.
Ở góc phòng, Thẩm Thu đang ngồi đó.
Sắc mặt y trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu đờ đẫn, tóc tai xõa rượi che khuất khuôn mặt. Tay y nắm chặt lấy thanh Nhạn Linh đao, tựa như một con dã thú đang điên tiết, sẵn sàng nhe nanh múa vuốt bất cứ lúc nào.
"Thẩm Thu huynh, huynh đã thức trắng đêm rồi, hay là đi nghỉ ngơi một lát đi."
Dao Cầm khẽ nói:
"Nếu có tin tức, ta sẽ lập tức báo cho huynh."
"Ta không ngủ được."
Giọng Thẩm Thu khàn đặc, khô khốc:
"Trước khi lâm chung, sư phụ đã dặn ta phải bảo vệ tốt cho muội ấy. Ta cũng đã hứa với cố nhân ở Thái Hành sẽ che chở nàng, vậy mà ta lại thất hứa. Ta đã để mất Thanh Thanh rồi..."
Thẩm Thu siết chặt nắm đấm, tiếng xương khớp kêu răng rắc nghe rõ mồn một.
Kiếp trước từng chứng kiến cảnh ngộ của những cô gái bị bọn buôn người bắt cóc, rồi thảm trạng của những nữ nhân khi y giết Chu Thất, tất cả cứ hiện lên mồn một trong đầu Thẩm Thu.
Làm sao y có thể ngủ cho được?
"Chuyện này không thể trách huynh, Thẩm Thu huynh."
Dao Cầm thở dài, lòng nàng cũng đau như dao cắt, nhưng vẫn cố gắng trấn an y:
"Ta đã nhờ vị lão chưởng sự của Cái Bang ở Tô Châu đi nghe ngóng khắp các con phố. Chuyện này có điểm cổ quái, huynh đừng quá nóng vội."
"Cái Bang?"
Thẩm Thu quay đầu nhìn Dao Cầm, giọng nói đầy sát khí:
"Muội nghi ngờ đám ăn mày kia làm?"
"Không, không phải họ."
Dao Cầm giải thích:
"Lạc Nguyệt thương phường và Cái Bang Tô Châu vốn luôn giao hảo. Vị lão quản sự ở đây có thâm giao với phụ thân ta, năm xưa cũng từng tham gia vào sự biến Lâm An, là bậc trung nghĩa, hoàn toàn có thể tin tưởng được."
"Ta đã sai người hỏi thăm, hắn cam đoan với ta việc Thanh Thanh mất tích không liên quan gì đến Cái Bang địa phương."
"Ừm."
Thẩm Thu nhẹ gật đầu. Y hồi tưởng lại những lời đồn đại về Cái Bang mà Thanh Thanh từng kể.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook