Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 141: Tà Đạo Giang Hồ 141
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Ngay cả lão ăn mày ta đây, nếu không phải lúc trẻ võ nghệ thấp kém, lại thêm tính khí nóng nảy, thì cũng đã muốn xông pha thử sức với Nhân Bảng giang hồ kia rồi. Nếu ngươi không màng đến vạn trượng hồng trần, vậy việc luyện võ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đúng không?"
Thẩm Thu lắc đầu, y nói:
"Những thứ đó còn quá xa vời với ta, ta cũng chỉ là kẻ mới học mới luyện mà thôi."
Tống ăn mày hừ một tiếng, nói:
"Ta nghe được vài tin tức từ phía Cái Bang ở Thường Thục, chưởng sự bên đó từng giao thủ với Chu Thất, hắn nói võ nghệ của Chu Thất cũng được coi là cao thủ tam lưu. Ngươi có thể giết được hắn, chứng tỏ thiên phú võ đạo của ngươi rất khá."
"Cũng có thể là do lão Lộ nhìn nhầm không chừng. Huống hồ, năm nay ngươi mới mười bảy tuổi mụ, tiền đồ đương nhiên rộng mở, nếu có thêm kỳ ngộ, vài năm sau lên bảng không phải là không thể. Nhưng hãy nhớ kỹ lời ta nói hôm nay, đến lúc đó phải suy nghĩ cho thật kỹ."
Xe ngựa dừng lại, lão ăn mày chống gậy nói với Thẩm Thu:
"Đến rồi, mang theo cái rương đi theo ta. Lát nữa đừng nói gì cả, người trong Ẩn Lâu có rất nhiều cấm kỵ, cứ đi theo ta là được."
Hai người xuống xe, Thẩm Thu khiêng trăm lượng vàng nặng trịch trên vai. Y ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt là một trà lâu ba tầng, mặt tiền không mấy rộng rãi, khách khứa lui tới cũng thưa thớt. Những kiến trúc kiểu này có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trong thành Tô Châu, chẳng có gì nổi bật.
Y đi theo lão ăn mày vào trong trà lâu, đứng trước quầy. Tống ăn mày lấy từ trong tay áo ra một tấm bảng gỗ nhỏ đặt lên mặt quầy. Gã trung niên sau quầy liếc nhìn một cái rồi gật đầu, ra hiệu bằng tay.
Lão ăn mày bảo Thẩm Thu đặt chiếc rương xuống đất, ngay sau đó có một tiểu nhị tiến lên kiểm tra. Chiếc rương mà Thẩm Thu phải tốn bao sức lực mới khiêng được, vậy mà gã tiểu nhị áo xanh kia chỉ cần một tay đã xách đi nhẹ tênh.
Đúng là một cao thủ!
"Trăm lượng vàng, ra tay hào phóng đấy."
Gã trung niên sau quầy cười ha hả, vuốt râu hỏi:
"Hai vị khách quan muốn mua tin tức, hay là muốn thuê người làm việc?"
"Tin tức."
Tống ăn mày đáp gọn một câu. Gã trung niên liền lấy ra một chiếc chìa khóa đồng từ trong quầy đưa cho lão, hạ thấp giọng:
"Phòng chữ Thiên số bảy."
Tống ăn mày nhận chìa khóa rồi đi lên lầu, Thẩm Thu lẳng lặng bám theo sau, y hỏi nhỏ:
"Ẩn Lâu này còn nhận cả việc giết người sao? Nghiệp vụ cũng thật rộng khắp."
"Dĩ nhiên là nhận." Lão ăn mày trả lời: "Nhưng Ẩn Lâu chỉ nhận xử lý những kẻ tầm thường, chưa từng dính dáng đến việc ám sát cao tầng võ lâm. Đó là việc của Ngũ Hành Môn, Ẩn Lâu cũng không muốn phá hỏng quy củ."
"Kẻ tầm thường sao?" Thẩm Thu tròn mắt hỏi: "Quốc chủ hai triều hay quan to hiển quý cũng được coi là kẻ tầm thường sao?"
"Đúng vậy, Ẩn Lâu thậm chí còn từng giết cả Hoàng đế."
Lão ăn mày không ngoảnh đầu lại, nói tiếp:
"Hơn trăm năm trước, cái chết đầy bí ẩn của vị Hoàng đế đời thứ mười sáu và hai mươi mốt của Đại Sở đại khái đều là tác phẩm của Ẩn Lâu. Tuy nhiên, sau khi vương triều Đại Sở sụp đổ, Ẩn Lâu rất hiếm khi ám sát hoàng thất, thay vào đó là Ngũ Hành Môn tiếp nhận những việc này. Đừng hỏi nhiều nữa, nếu ngươi có hứng thú với những chuyện xưa trên giang hồ, sau khi xong việc này ta sẽ từ từ kể cho nghe."
Hai người lên đến tầng ba, nơi này khá yên tĩnh, không thấy bóng dáng tiểu nhị qua lại. Tống ăn mày dùng chìa khóa mở cửa phòng chữ Thiên số bảy rồi dẫn Thẩm Thu vào trong. Căn phòng tối mờ, thoang thoảng mùi đàn hương, không có cửa sổ cũng chẳng đốt nến.
Giữa phòng có một bức rèm châu ngăn cách, phía sau rèm thấp thoáng bóng người đang ngồi quay lưng về phía họ, dường như đang lật xem sách vở.
Lão ăn mày ngồi xuống ghế, đi thẳng vào vấn đề:
"Vụ mất tích của những nữ tử ở vùng lân cận Tô Châu có phải do Ngũ Hành Môn làm hay không?"
"Phải."
Người ngồi sau rèm lật qua một trang sách, khẽ đáp:
"Chút chuyện nhỏ này mà chưởng sự Cái Bang còn không đoán ra sao? Chẳng lẽ lại bỏ tiền ra chỉ để tiêu khiển ở Ẩn Lâu chúng ta?"
"Đừng nói lời vô ích."
Tống ăn mày cũng chẳng khách sáo, lão nói:
"Chúng ta bỏ tiền ra không phải để nghe ngươi kể chuyện! Ngũ Hành Môn tại sao lại âm thầm bắt cóc nữ tử ở Tô Châu?"
Động tác lật sách của người kia khựng lại, rồi một giọng nói âm nhu vang lên:
"Thông tin này nếu ta trả lời thì trăm lượng vàng của các người sẽ sạch bách đấy, chắc chắn muốn hỏi chứ?"
Tống ăn mày và Thẩm Thu nhìn nhau một cái, lão gật đầu:
"Chỉ hỏi chuyện này."
"Được."
Người nọ tiếp tục lật sách, bình thản nói:
"Môn chủ Ngũ Hành Môn, một trong bảy trụ cột của Ma giáo, kẻ đứng đầu Địa Bảng - Xích Luyện Ma Quân Khúc Tà sắp đại thọ vào hai tháng tới. Hắn đang luyện Âm Dương Tà Công đến giai đoạn then chốt, có đột phá được Tiên Thiên để bước chân vào Thiên Bảng hay không đều phụ thuộc vào lần này. Đám môn hạ của hắn vì muốn lấy lòng sư phụ nên phải chuẩn bị lễ vật. Âm Dương Tà Công vốn đi theo con đường song tu thải bổ, tất nhiên cần những nữ tử có đủ linh khí để làm lô đỉnh."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook