Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 170: Tà Đạo Giang Hồ 170
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Phía sau hắn, hàng xóm láng giềng vây thành một vòng, xì xào bàn tán không ngớt.
"Mọi người giải tán cả đi."
Thẩm Thu ôm quyền hành lễ với xung quanh, dõng dạc nói:
"Đây là việc riêng, mong mọi người đừng xen vào. Hơn nữa, người ta gặp cảnh tang gia đau buồn, có gì mà xem? Lưu thúc! Chú là bậc trưởng bối trên phố này mà cũng không quản sao?"
Lão Lưu chủ tiệm tạp hóa cũng đang đứng xem náo nhiệt, nghe Thẩm Thu gọi tên thì mặt già có chút ngượng nghịu. Lão chống gậy tiến lên, quát tháo vài tiếng xua đuổi đám đông tản ra.
Đợi người đi hết, Thẩm Thu mới dời tầm mắt lên người thanh niên trước mặt, lên tiếng:
"Dịch đại hiệp vì dân trừ hại, anh dũng chiến đấu với yêu nhân mà hy sinh, đó là nghĩa cử anh hùng. Ngươi là con trai ông ấy, không ở trước linh sàng giữ hiếu cho cha, lại chạy tới đây đứng cho người ta chỉ trỏ, còn ra thể thống gì nữa!"
"Vào trong ngồi đi."
Thẩm Thu năm nay cũng mới mười bảy tuổi, nhưng giọng điệu nói chuyện lại vô cùng già dặn. Thanh niên kia vốn dĩ đang đầy bụng uất ức muốn chất vấn, bị Thẩm Thu phủ đầu một trận liền trở nên ngơ ngác.
Hắn tiến không được, lùi không xong, vô cùng khó xử, chỉ đành cúi đầu lẳng lặng theo Thẩm Thu vào tiêu cục, tiện tay đóng cửa lại.
"Ngồi đi."
Thẩm Thu ngồi xuống, chỉ vào chiếc ghế đối diện. Dịch Thắng lặng lẽ ngồi xuống, tay chống kiếm, đôi mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Thu:
"Thẩm đại ca, hôm nay ta tới đây không phải để tìm phiền phức, huynh đừng hiểu lầm. Ta chỉ nghe người trong tiêu cục nói, ngày đó khi phụ thân ta huyết chiến với yêu nhân Ngũ Hành môn, huynh cũng có mặt tại đó?"
"Đúng vậy."
Sắc mặt Thẩm Thu vẫn bình thản, trong mắt thoáng qua nét hồi ức, y nói với Dịch Thắng:
"Đám tà giáo yêu nhân đó đã bắt cóc sư muội của ta, ngày hôm ấy ta cũng tới để cứu người."
"Vậy Thẩm đại ca có thể kể cho ta nghe về khung cảnh hôm đó không?"
Dịch Thắng siết chặt thanh kiếm trong tay, nghiến răng nói:
"Ta mồ côi mẹ từ nhỏ, một tay phụ thân nuôi nấng dạy dỗ võ nghệ. Nghe tin ông ấy tử trận, ta đau đớn khôn cùng, đã thề trước linh cữu nhất định phải báo thù rửa hận cho phụ thân."
Thẩm Thu lắng nghe lời Dịch Thắng, lại quan sát thần sắc của hắn, thấy không có vẻ gì là giả dối mới phần nào yên tâm.
Y trầm ngâm một lát rồi ôn tồn khuyên nhủ:
"Dịch thiếu hiệp, ngươi hà tất phải khổ sở như vậy? Phụ thân ngươi đã liều mình giết chết sát thủ Chu Thịnh của Ngũ Hành môn, giúp chính đạo Tô Châu trút được cơn giận, lại cứu được những thiếu nữ bị bắt đi, quả thực là hành vi hiệp nghĩa. Kẻ giết phụ thân ngươi là Chu Thịnh đã đền tội, phân đà Ma giáo cũng bị thiêu rụi, ân oán coi như đã dứt. Ta nghĩ, nếu phụ thân ngươi dưới suối vàng có biết, chắc hẳn cũng không muốn thấy ngươi sống trong thù hận."
Thẩm Thu nói đến đây thì tỏ ra cảm động, y chân thành tiến tới vỗ vai Dịch Thắng:
"Cái mạng này của ta cũng coi như do phụ thân ngươi cứu về. Dịch đại hiệp là ân nhân của ta, ngươi là con trai người, ta mới có lời khuyên nhủ. Hãy về nhà đi, khổ luyện võ nghệ, sau này trở thành một bậc đại hiệp bảo vệ dân lành như phụ thân ngươi. Dịch đại hiệp hy sinh oanh liệt, nơi chín suối chắc hẳn không còn oán hận, ngươi ngàn vạn lần đừng vì mấy lời đồn thổi bên ngoài mà lỗ mãng hủy hoại tương lai của mình."
Mấy ngày qua, Dịch Thắng đã nếm đủ sự ấm lạnh của tình đời.
Nhà hắn vốn có quan hệ họ hàng với chưởng quầy Dịch Gia tiêu cục. Khi phụ thân còn sống, chưởng quầy rất coi trọng nhà hắn, người trong tiêu cục ai nấy đều vây quanh nịnh nọt, xưng huynh gọi đệ với phụ thân hắn.
Nhưng phụ thân vừa nằm xuống, trừ mấy ngày đầu có người đến viếng, sau đó chẳng còn ai đoái hoài, thái độ của chưởng quầy cũng trở nên lạnh nhạt. Có lẽ lão ta thấy phụ thân hắn đã mất, võ công của hắn lại thấp kém, không thể gánh vác chức tiêu đầu.
Quá đáng hơn là phụ thân hắn còn chưa qua tuần đầu, tiêu cục đã rục rịch chọn đại tiêu đầu mới. Những tiêu sư từng thân thiết với cha hắn giờ lại quay sang xum xoe với các tiêu đầu khác, cứ như thể trên đời này chưa từng có người tên Dịch Kha.
Thiếu niên khí thịnh như Dịch Thắng làm sao chịu nổi? Hắn đã cãi nhau một trận kịch liệt với người trong tiêu cục, rồi ôm bảo kiếm của cha lao thẳng tới Lộ Gia tiêu cục để tìm nhân chứng duy nhất ngày hôm đó hỏi cho rõ ràng.
Thực ra chính hắn cũng không rõ mình tìm Thẩm Thu để hỏi cái gì. Giờ đây thấy Thẩm Thu chân thành an ủi, lại quan tâm như một người huynh trưởng, nỗi đau buồn trong lòng bỗng chốc vỡ òa. Hắn ôm lấy cánh tay Thẩm Thu mà khóc rống lên.
Cảnh tượng này khiến Thẩm Thu không khỏi ái ngại.
Dịch Kha chết thế nào, còn ai rõ hơn y? Chẳng lẽ lại nói sự thật cho kẻ khờ trước mắt này biết, rồi hai người lao vào huyết chiến một trận ngay tại tiền sảnh sao?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook