Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 171: Tà Đạo Giang Hồ 171
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hơn nữa, tuy Dịch Kha chết vì lòng tham, nhưng ông ta cũng thực sự đã cứu được những cô gái kia, từng liều chết chiến đấu với môn nhân Ngũ Hành môn, đó quả là nghĩa cử anh hùng. Có thể nói ông ta là kẻ ngụy quân tử, chứ không phải phường tiểu nhân đê tiện.
"Cứ khóc đi, khóc ra được là tốt rồi."
Thẩm Thu cảm thấy thương hại thanh niên trước mắt. Y vốn hiểu rõ sự đời hơn Dịch Thắng, nên cũng đoán được những gì hắn phải trải qua mấy ngày qua.
Đợi Dịch Thắng nguôi ngoai, y mới hỏi:
"Ngươi đã trở mặt với Dịch Gia tiêu cục, cũng không muốn sống dựa dẫm vào kẻ khác, vậy sau này có dự tính gì không?"
"Ta muốn đi xông pha giang hồ!"
Dịch Thắng lau nước mắt, kiên định nói với Thẩm Thu:
"Phụ thân đã chết dưới tay người Ngũ Hành môn, đời này Dịch Thắng ta thề sẽ không đội trời chung với đám Ma giáo đó! Ở Lạc Dương phụ thân có một người bạn là chưởng sự của Hà Lạc bang, ta định đến nương nhờ ông ấy. Đợi khi luyện thành võ nghệ cao cường, ta sẽ tìm người Ma giáo báo thù cho cha!"
"Ôi, ngươi thật là kẻ bộc trực."
Thẩm Thu lấy từ trong tay áo ra mấy tờ ngân phiếu nhét vào tay Dịch Thắng, lại bảo Thanh Thanh dắt một con ngựa từ trong sân ra.
Y đứng ngoài cửa, dặn dò Dịch Thắng lúc này đã lên ngựa:
"Chỗ bạc này đủ để ngươi sinh sống ở Lạc Dương, nhớ đừng tùy tiện lộ ra cho người khác thấy. Hành tẩu giang hồ không đơn giản như lời nói đâu. Nếu ngươi đã quyết, ta cũng không cản nữa. Hãy tới tiệm thuốc Lý gia ở Tô Châu, báo tên ta, tự khắc sẽ có người sắp xếp lộ trình đi Lạc Dương cho ngươi. Đường giang hồ xa xôi, Dịch thiếu hiệp, bảo trọng dọc đường. Bất kể người ngoài nói gì, ngươi chỉ cần nhớ kỹ: phụ thân ngươi là một anh hùng."
Thẩm Thu ôm quyền với Dịch Thắng, nói đoạn:
"Chúng ta hẹn ngày tái ngộ trên giang hồ."
"Thẩm đại ca, ta đi đây! Ơn tặng bạc tặng ngựa hôm nay, ngày sau nhất định báo đáp!"
Dịch Thắng ngồi trên lưng ngựa, đôi mắt đỏ hoe, ôm quyền đáp lễ:
"Huynh cũng bảo trọng."
Thẩm Thu đứng bên cửa, lặng lẽ nhìn bóng dáng thiếu niên mặc đồ tang khuất dần phía đầu phố. Y chắp tay sau lưng, không rõ đang suy nghĩ điều gì, cuối cùng chỉ khẽ thở dài một tiếng.
Nếu muốn yên ổn, y chỉ cần viết một phong thư cho đại tiểu thư Lôi Thi Âm, kể lại chuyện của Dịch Thắng. Với sự thông tuệ của cô nương đó, nàng chắc chắn sẽ hiểu ý y, chỉ cần thưa lại với cha nàng một tiếng thì việc khiến Dịch Thắng "không may rơi xuống nước mà chết" chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Nhưng...
Ân oán do đời cha gây ra, tại sao lại bắt một thiếu niên đầy nhiệt huyết phải gánh chịu? Dịch Thắng cũng là một thiếu niên đầy khí chất, lẽ nào cứ phải dồn người ta vào đường cùng mới thôi?
Đạo lý vốn dĩ luôn nằm ở phía Thẩm Thu.
Nếu thật sự nhẫn tâm xuống tay, đạo lý cũng chẳng còn.
"Thôi vậy."
Thẩm Thu quay người đóng cửa lại, y thấp giọng tự nhủ: "Chung quy vẫn không thể hạ quyết tâm."
Trong Yên Vũ lâu, Thẩm đại gia vừa tấu xong một khúc đàn cho mấy vị nhã sĩ mộ danh mà đến. Tiếng đàn dứt, cả sảnh đường lập tức vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng không ngớt. Trong đó có một kẻ nắm giữ sản nghiệp ở Trường An lên tiếng mời Thẩm đại gia đến đó du ngoạn một chuyến, nhưng đã bị Thẩm Lan khéo léo từ chối.
Nàng lấy cớ dạo này tinh thần không tốt liền cáo lui khỏi thính đường. Giữa những lời hỏi han ân cần của đám nhã sĩ, nàng trở về phòng mình, vừa cởi áo ngoài định nằm nghỉ một lát trên giường gấm thì nha hoàn Tú Hòa bước vào.
"Thế nào rồi?"
Thẩm Lan nhắm mắt, tay khẽ lay động Mỹ Nhân phiến, dáng vẻ mảnh mai yếu ớt như cành liễu trước gió. Nàng hỏi một câu không đầu không đuôi.
Tú Hòa quỳ bên giường, vừa nhẹ nhàng xoa nắn ngón tay cho nàng vừa thấp giọng đáp: "Đã tra được rồi, người nọ tên là Chiết Thiết. Hắn vốn là người vùng Liêu Đông, bảy tháng trước xuất hiện ở đó, định đến Tề Lỗ tìm thân thích thì bị người của Thông Vu giáo để mắt tới. Chiết Thiết năm nay mới mười bốn tuổi nhưng trời sinh thần lực, căn cốt bất phàm, thế là bị người Thông Vu giáo thiết kế bắt giữ, định đưa đến Thanh Dương môn làm lễ vật dâng lên Thanh Dương Ma Quân. Do Tề Lỗ đang lúc loạn lạc nên việc này bị trì hoãn, mãi gần đây mới bắt đầu khởi hành."
Thấy Thẩm Lan cau mày, Tú Hòa nói tiếp: "Tiểu thư, việc này vốn chẳng liên quan gì đến chúng ta, hoàn toàn là do vận khí không tốt mà thôi."
"Lời này ngươi thử nói với Thanh Dương Ma Quân xem, liệu hắn có lọt tai không?"
Thẩm Lan trầm giọng: "Ai mà chẳng biết trong Ma giáo thất tông, Thanh Dương Ma Quân Ngải Đại Hải tính tình cuồng ngạo, làm việc điên rồ, đầu óc vốn không bình thường. Hắn chỉ phục duy nhất Trương Mạc Tà, xưa nay luôn nghe theo sai bảo. Từ sau khi Trương Mạc Tà mất tích, hắn liền cắt đứt liên lạc với các tông môn khác. Hiện giờ chỉ có Khám phu nhân là còn nói chuyện được với hắn, nhưng vì chút chuyện vặt này mà đi cầu xin phu nhân ra mặt thì cái tình nghĩa quý giá ấy thật lãng phí quá. Nhưng nếu hắn thật sự vì thiếu niên Chiết Thiết kia mà tìm đến Tô Châu, đó chính là lúc chúng ta gặp nạn."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook