Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 182: Tà Đạo Giang Hồ 182

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thẩm Thu không phải kiểu người đầy rẫy chính nghĩa, cứ thấy thảo khấu là xông vào đâm chém. Chuyện dùng tiền mua bình an y hoàn toàn có thể hiểu và chấp nhận được. Nói đi cũng phải nói lại, tiền lộ phí dọc đường cũng chẳng đến lượt y phải bỏ ra. Khi nhận áp tải mười mấy rương gấm vóc, chưởng quỹ tiệm gấm đã đưa hết phần chi phí phát sinh này cho y. Ông ta chỉ cầu hàng hóa được đưa đến Trường Sa an toàn, điều kiện đưa ra hậu hĩnh đến mức Thẩm Thu cũng phải tặc lưỡi.

Y từng nghi ngờ việc này có khuất tất, nhưng hàng hóa y đã kiểm tra qua, đúng là gấm vóc dệt tinh xảo. Hơn nữa, vị chưởng quỹ kia lại là bằng hữu lâu năm của Lưu thúc, mở tiệm ở phố sau đã mấy chục năm, hoàn toàn đáng tin. Nghĩ đi nghĩ lại không thấy vấn đề gì, y đành gác lại nỗi bất an nhỏ nhoi đó vào lòng.

Sau khi hóa giải hiểu lầm với Thanh Thanh, tâm trạng Thẩm Thu trở nên vô cùng thư thái, thậm chí là thoải mái nhất từ khi y đặt chân đến thế giới này. Bí mật trong lòng giống như một loại độc dược lên men, giấu càng lâu độc tính càng mạnh. Giữ bí mật luôn phải trả giá, nhưng một khi đã sẻ chia, áp lực sẽ vơi đi rất nhiều.

Hôm nay là ngày thứ chín của chuyến áp tiêu. Đoàn người Thẩm Thu đã rời Nhạc Dương từ hôm kia, hiện đang di chuyển trên đất Hồ Nam, hướng về phía Trường Sa. Trên mấy cỗ xe ngựa là mười mấy hòm lớn đựng gấm vóc được bảo quản kỹ lưỡng. Thẩm Thu và Thanh Thanh dẫn đầu đoàn xe, Tiểu Thiết cùng vài môn nhân Mặc gia chia nhau hộ vệ hai bên và phía sau. Trên mỗi chiếc xe đều cắm lá cờ tam giác nhỏ của tiêu cục Lộ gia, trông có vẻ hơi buồn cười nhưng lại là vật bất ly thân.

Chuyện áp tiêu khác hẳn với việc phiêu bạt giang hồ. Áp tiêu là để kiếm tiền. Mà đã là kiếm tiền thì phải tránh những cuộc chém giết vô nghĩa. Những kẻ thảo khấu hiểu quy luật giang hồ khi thấy tiêu kỳ trên xe thường sẽ không chủ động tấn công, mà sẽ ra mặt chặn đường để thương lượng với các tiêu sư. Tất nhiên, với hạng giặc cỏ không hiểu chuyện thì quy tắc này vô dụng.

"Sư huynh, trong rừng có người."

Thanh Thanh kéo cương ngựa, khẽ nói với Thẩm Thu đang nhắm mắt cầm lái bên cạnh:

"E là kẻ đến không thiện."

"Ừ, kệ bọn họ đi."

Thẩm Thu vẫn nhắm mắt, thản nhiên đáp:

"Chỉ là ba bốn tên lưu dân thôi, bọn chúng không dám động thủ đâu."

"Sao huynh biết?" Thanh Thanh ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ huynh có Thuận Phong Nhĩ à?"

"Chách!"

Thẩm Thu búng nhẹ vào trán nàng một cái, nói:

"Bộ nội công ta dạy muội, nếu vận hành chân khí nhanh chóng sẽ giúp tai mắt tinh tường, ngũ cảm nhạy bén. Chỉ cần dụng tâm lắng nghe là sẽ thấy. Công pháp thượng đẳng này khi luyện đến cảnh giới cao chính là Thuận Phong Nhĩ trong truyền thuyết giang hồ đấy."

"Ồ."

Thanh Thanh đáp khẽ. Sư huynh đã bảo không cần quản thì nàng cũng chẳng bận tâm nữa. Nàng ngồi trên lưng ngựa, tay trái nắm cương, tay phải khéo léo xoay vần một con dao găm nhỏ giữa các ngón tay, trông giống hệt như những trò ảo thuật mà Thẩm Thu từng biểu diễn cho nàng xem trên núi Thái Hành.

Thế nhưng nha đầu này chẳng thể ngồi yên được lâu. Một lát sau, nàng lại quay đầu nhìn đoàn xe phía sau, thần bí nói với Thẩm Thu:

"Tối qua muội thấy Tiểu Thiết luyện võ. Đệ ấy cầm một cây gậy sắt múa hổ hổ sinh phong, nhìn giống một bộ côn pháp vô cùng uy mãnh."

"Nha đầu ngốc này." Thẩm Thu khẽ cười: "Tiểu Thiết không dùng côn pháp, đệ ấy dùng kiếm pháp."

"Hả?" Thanh Thanh trợn tròn mắt: "Sao lại có người dùng gậy thay kiếm chứ? Hơn nữa muội cũng từng thấy người ta múa kiếm rồi, ai nấy đều tiêu sái, phiêu dật, chiêu thức linh hoạt khéo léo như Sơn Quỷ ca ca vậy."

"Bộ kiếm pháp của Tiểu Thiết không phải võ học Trung Nguyên." Thẩm Thu giải thích: "Ta có hỏi qua, dù đệ ấy bị ràng buộc bởi quy củ sư môn không thể tiết lộ nhiều, nhưng bộ kiếm pháp đó quả thực rất khác với những gì muội biết. Nó cũng là kiếm pháp, nhưng đi theo con đường cương mãnh. Trước khi khởi hành, ta và đệ ấy có đi tìm binh khí ở Cầm Đài, nhưng loại kiếm đệ ấy cần không thể làm xong ngay được, nên đành lấy tạm cây gậy sắt dùng đỡ. May mà Tiểu Thiết trời sinh thần lực, dùng gậy cũng chẳng sao."

Thanh Thanh nghe mà tặc lưỡi hiếu kỳ. Nàng vốn dĩ luôn hứng thú với những chuyện bí mật trong giang hồ, cũng từng nghe kể về những hiệp khách sử dụng binh khí kỳ môn dị bảo, nhưng đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến.

"Sư huynh, vậy võ công của Tiểu Thiết chắc chắn là cao lắm đúng không?" Tiểu sư muội lại hỏi: "Muội còn thấy đệ ấy tu luyện nội công nữa."

"Võ nghệ ấy à, cũng mới chỉ là sơ nhập môn đạo thôi. Nếu chỉ luận về chiêu thức thì cũng xấp xỉ sư huynh muội."

Thẩm Thu nói tiếp:

"Nhưng Tiểu Thiết ít kinh nghiệm thực chiến, tính tình lại hiền lành, không đủ nhẫn tâm. Thực sự đánh nhau thì đệ ấy không phải đối thủ của ta, nhưng để đối phó với lũ giặc cỏ dọc đường này thì chắc chắn là dư sức rồi."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...