Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 187: Tà Đạo Giang Hồ 187
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Thì ra là thế sao?"
Nghi hoặc trong lòng Thẩm Thu vẫn chưa được giải đáp. Y theo bản năng nắm chặt thanh kiếm ngọc trong tay. Hơn hai mươi năm trước, chẳng phải cũng là thời điểm Trương Mạc Tà tìm được tiên duyên đó sao?
Dường như rất nhiều chuyện đều xảy ra vào thời điểm ấy. Bí mật ẩn giấu phía sau, e rằng phải chờ Thẩm Thu tự mình đi tìm lời giải.
"Đúng rồi, sư huynh."
Mấy người trò chuyện thêm một lát. Thanh Thanh bắt đầu kể lại chuyện ở Tô Châu, nàng còn thêm mắm dặm muối, miêu tả Thẩm Thu như thần linh từ trên trời giáng xuống khiến Lý Nghĩa Kiên nghe xong liền hô to hai chữ nghĩa khí.
Gã này có lẽ đang cố nén cơn đau nơi cánh tay nên uống rượu liên tục, lúc này đã hơi say. Gã nhìn Thẩm Thu, khẽ hỏi:
"Lúc trước ta thấy huynh dùng đao, tuy vẫn là Quy Yến Đao Pháp nhưng lại xuất hiện đao ảnh loạn vũ. Phải chăng huynh đã lĩnh hội được kỹ pháp mới từ bộ đao pháp này?"
"Quả thật có chút tâm đắc."
Thẩm Thu bưng chén trà bằng sứ thô, liếc nhìn Lý Nghĩa Kiên rồi nói:
"Nhưng ta không thể dạy ngươi. Không phải ta giấu nghề, mà là nếu dạy cho ngươi sẽ chỉ rước thêm phiền phức, vậy nên đừng hỏi nhiều. Quy Yến Đao Pháp của ngươi mới chỉ đạt mức đăng đường nhập thất, muốn thấu hiểu tinh túy bên trong thì còn phải luyện tập nhiều."
"Vâng."
Tính tình của Lý Nghĩa Kiên dù đã chín chắn hơn nửa năm trước nhưng vẫn còn chút xốc nổi, trong lòng có phần không phục. Thế nhưng gã vốn kính nể Thẩm Thu, thấy y đã nói vậy nên cũng không dám hỏi thêm.
"Được rồi, đêm đã khuya, mọi người đi nghỉ sớm đi."
Thẩm Thu nói với những người đang ngồi quanh đống lửa:
"Ngày mai còn phải lên đường. Các ngươi tới Động Đình, còn chúng ta đi Trường Sa, sáng mai là phải chia tay rồi."
"Sau này nhất định sẽ còn gặp lại mà."
Lý Nghĩa Kiên được Trương Tiểu Hổ đỡ đứng dậy, gã nói với Thẩm Thu:
"Hôm nay gặp được sư huynh quả là chuyện tốt. Chờ giao xong chuyến hàng này, ta sẽ xin cha cho tới Tô Châu chơi một chuyến, khi đó lại có thể hội ngộ với huynh và Thanh Thanh cô nương. Lúc đó, chúng ta lại..."
"Ai đó! Đứng lại!"
Lời nói say khướt của Lý Nghĩa Kiên chưa dứt thì bên ngoài doanh trại đã vang lên tiếng hô lớn của gia nhân họ Lý. Dường như có người đang áp sát nơi đóng quân.
Thẩm Thu lập tức nắm chặt Hồng Minh Đao, những người khác cũng lần lượt đứng dậy. Dư âm của vụ chặn đường cướp bóc ban ngày vẫn còn đó khiến ai nấy đều vô cùng căng thẳng.
Tuy nhiên không lâu sau, hộ vệ canh gác bên ngoài đã dẫn mấy người mặc trường sam, đeo kiếm đi vào.
Lý Nghĩa Kiên đang hơi say liền vội vàng vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo. Nhìn thấy trang phục đồng nhất cùng miếng ngọc bội đeo bên hông những người này, gã vội vàng ôm quyền nói:
"Hóa ra là chư vị huynh đài của Tiêu Tương Kiếm Môn. Chúng ta là thương đội của tiệm thuốc họ Lý ở Lạc Dương, chuyến này tới đây là để giao dược liệu cho quý môn. Đều là người nhà cả."
Thấy thái độ cảnh giác của đối phương, gã lên tiếng hỏi:
"Không biết chư vị huynh đài tìm đến đây có việc gì?"
"Cũng không có chuyện gì lớn."
Trong nhóm người của Tiêu Tương Kiếm Môn, gã trung niên cầm đầu trông khá khí độ bước lên phía trước, vừa vuốt râu vừa cười nói với Lý Nghĩa Kiên:
"Ta là Lữ Khôn, quản sự ngoại môn của Kiếm Môn. Ta quả thực có nghe nói Kiếm Môn và Lý gia có giao tình, hôm nay gặp được cũng là duyên phận, các vị không cần lo lắng."
Lữ Khôn ôn tồn giải thích:
"Chỉ là trong rừng núi gần đây hôm nay xuất hiện một đám phỉ tặc, trong đó có một nữ tặc lục lâm làm nhiều việc ác, kinh động đến sư thúc trong môn nên người đặc biệt phái chúng ta đi lùng sục quanh đây. Tiêu Tương Kiếm Môn ta tọa lạc bên hồ Động Đình, lẽ đương nhiên phải bảo vệ sự bình yên cho cư dân nơi này."
Gã tỏ ra rất giữ lễ tiết, khẽ cúi người với những người bên đống lửa:
"Ta đương nhiên tin tưởng các vị đều là người chính trực, không làm chuyện phạm pháp. Có điều Đại sư huynh trong môn đã hạ lệnh, chúng ta cũng phải tận tâm làm việc, mong các vị cho phép chúng ta kiểm tra thương đội một chút, liệu có tiện không?"
Ngữ khí của gã không hề gay gắt, nói năng có lý có cứ, vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, vừa cho đối phương thể diện lại vừa đưa ra yêu cầu hợp lý. Xem ra đây là kẻ rất có kinh nghiệm lăn lộn giang hồ.
"Lý gia và Tiêu Tương Kiếm Môn vốn có giao hảo, ngươi muốn tra thì cứ tra."
Lý Nghĩa Kiên qua nửa năm tôi luyện cũng đã học được vài phần khí độ đối nhân xử thế của cha mình. Gã liếc nhìn Thẩm Thu, hơi do dự nói:
"Chỉ là vị Thẩm sư huynh này của ta vốn là người áp tiêu, tình cờ gặp gỡ trên đường..."
"Không sao."
Thẩm Thu thấy gã thiếu niên trọc đầu có vẻ khó xử liền phất tay, nói với người của Kiếm Môn:
"Hàng tiêu của ta chỉ có mấy rương lớn, không giấu được người đâu. Nếu các ngươi không yên tâm thì cứ việc kiểm tra, miễn là đừng làm hỏng hàng hóa của ta là được."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook