Tà Đạo Thần Quân (FULL 100đ/C)
Chapter 89: Tà Đạo Thần Quân 89

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Sở Ca khoanh tay trước ngực, thân hình cao lớn vạm vỡ, khí thế bức người, ung dung nhìn chằm chằm bốn kẻ.

Bốn người căng thẳng đến mức yết hầu run lên, tim như chực nhảy ra khỏi lồng ngực. Nghe Sở Ca nói chỉ cần làm ngựa chứ không phải chết, bọn họ liền thở phào nhẹ nhõm, lập tức gật đầu lia lịa như giã tỏi.

Thà sống còn hơn chết, chỉ cần còn sống là còn có cơ hội.

"Ta cứ tưởng kẻ nào trong Hoàng Cân Môn các ngươi cũng đều là hảo hán không sợ chết.”

Sở Ca cười khẩy. "Xem ra vẫn kém một chút so với đám người điên của Thiên Địa Hương Hỏa Giáo! Nói lời cảm ơn đi."

Bốn kẻ nghe vậy mặt đỏ tới mang tai, nhưng khi nghe câu cuối của Sở Ca, bọn chúng đều sững sờ.

Một kẻ theo bản năng lắp bắp: "Cảm… cảm ơn…”

"Không tệ! Rất có lễ phép."

Sở Ca mỉm cười, chỉ tay về phía xe ngựa, nói với ba người còn lại: "Các ngươi qua xử lý một chút, kéo xác ngựa đi.”

"Vâng, vâng!"

Một lát sau, trên sơn đạo, một cỗ xe ngựa kỳ dị do bốn gã cao to lực lưỡng kéo, bắt đầu "lộc cộc” lăn bánh trên đường núi, tạo nên một cảnh tượng vô cùng quái đản.

Khi Sở Ca đang áp giải bốn người tới phủ Giang Thành, hai đệ tử của Ẩn Thủy Tông đã sớm có mặt tại phủ Giang Thành, chờ đợi vị công tử của Sở gia.

Thế nhưng, hai đệ tử này nhanh chóng bị Lâm gia trong phủ thành mời đi, trở thành thượng khách của Lâm gia.

Lúc này, bên trong hoa viên tiểu trúc thuộc đại trạch của Lâm gia, Lâm Đào đang mỉm cười chiêu đãi hai vị đệ tử ngoại môn, khiến cả hai đều được sủng ái mà lo sợ.

"Lâm sư huynh, không dám, không dám! Mời rượu phải là chúng đệ tử kính huynh mới phải, chúng đệ tử xin cạn trước!"

"Đúng vậy, Lâm sư huynh ngài cứ tự nhiên!”

Hai gã đệ tử ngoại môn từ khi nào lại được một vị sư huynh chân truyền Ngưng Lực cảnh của tông môn chiêu đãi như vậy.

Lần này được chọn đi làm việc cho một vị chân truyền mới nổi như Sở Phi Tuyết, đã là phúc vận cực lớn giáng xuống đầu bọn họ.

Giờ đây, đối diện với vị chân truyền Lâm Đào, thái độ của cả hai đều vô cùng cung kính khiêm nhường, ngay cả thở mạnh không dám.

- Thôi nào! Hai vị sư đệ không cần đa lễ!

Lâm Đào phất tay ngăn cản, dáng vẻ nho nhã, khí độ phi phàm, mỉm cười ôn hòa nói: - Chuyện của Phỉ Tuyết chính là chuyện của Lâm Đào ta. Các ngươi hẳn đã rõ, ta vẫn luôn theo đuổi Sở sư tỷ của các ngươi.

Lâm gia ta cũng được xem là một trong Ngũ đại gia tộc tại phủ Giang Thành. Sư huynh ta là chủ nhà, đương nhiên phải chiêu đãi các sư huynh đệ đến đây công cán!

Hai gã đệ tử ngoại môn dù chưa từng nghe qua chuyện Lâm Đào theo đuổi Sở Phi Tuyết, lúc này cũng thức thời gật đầu tỏ ý cảm tạ.

- Nhiệm vụ của các ngươi là gì?

- Bọn ta nghe theo sự sắp xếp của Tống chấp sự. Sau khi Sở sư tỷ để chúng ta đón được đệ đệ của nàng là Sở Ca công tử, sẽ hộ tống thẳng đến thành trấn dưới chân tông môn để nghỉ ngơi.

- Lâm sư huynh, ngài xem, đây là chân dung của Sở công tử. Quả nhiên là tuấn tú lịch sự, không hổ danh là đệ đệ của Sở sư tỷ.

Một người khác vội vàng nịnh nọt, chủ động lấy ra chân dung của Sở Ca.

Sở Ca trong bức họa trông trẻ hơn rất nhiều, dáng vẻ tựa như mấy năm trước, nét ngây thơ vẫn chưa dứt.

Lâm Đào ánh mắt sáng rực, đón lấy bức họa rồi nhìn lướt qua, mỉm cười khen: - Không tệ, giữa hai đầu lông mày quả thật có nét giống Phỉ Tuyết. Tỷ tỷ xinh đẹp, đệ đệ cũng anh tuấn.

Hai gã ngoại môn nghe vậy, cho rằng Lâm Đào là dạng "yêu người yêu cả tông chi họ hàng", bèn vội vàng cười nịnh.

Lâm Đào đổi chủ đề: - Nhưng nhiệm vụ lần này của các ngươi không ổn, có vấn đề.

- Hả? Lâm sư huynh, có vấn đề gì ạ?

- Các ngươi thử nghĩ xem, đệ đệ của Phỉ Tuyết sống trong nhung lụa, thân phận tôn quý dường nào. Lẽ nào vừa đến phủ Giang Thành của ta, đã phải theo các ngươi dãi dầu sương gió đi tới cái trấn nhỏ dưới chân núi kia?

Lâm Đào lắc đầu: - Sắp xếp này của Phỉ Tuyết không thỏa đáng, quá cực khổ cho đệ đệ của ta rồi. Ta thấy sau khi đón được người, trước hết cứ đưa về Lâm gia ở lại một thời gian, sau đó ta sẽ đích thân sắp xếp người hộ tống qua.

- Hả? - Hai gã đệ tử ngoại môn sững sờ.

- Nhưng... Nhưng Lâm sư huynh, Sở sư tỷ đã sắp xếp như vậy, chúng ta...

- Sắp xếp thì mặc sắp xếp. Phỉ Tuyết sắp xếp không thỏa đáng, ta sẽ đứng ra lo liệu khác. Đây cũng là vì muốn tốt cho đệ đệ của nàng.

Lâm Đào khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên tinh quang, đoạn nhìn về phía hai người rồi cười nói: - Các ngươi cứ yên tâm, sau khi Sở Ca đến, ta sẽ đích thân tiếp đãi. Bên phía Phỉ Tuyết có vấn đề gì, ta cũng sẽ tự mình giải thích, tuyệt đối không để hai ngươi phải khó xử. Mấy ngày này các ngươi cứ ở lại Lâm gia chơi vài hôm, không cần vội vã về tông môn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...