Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta
-
Chương 249: Ngày cưới như mộng (8)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*****
Thấy Nhan Thư Vọng và Thanh Loan đi xa, Long Tử Cẩm nhíu mi nói: “Cửu ca, ngày mai chúng ta thật sự đi uống chén rượu mừng này sao?”
“Đúng vậy”, Long Phi Ly vuốt cằm, “Hắn nói là Phong gia, chắc là Phong gia mà chúng ta được nghe nhắc tới trên đường đi.”
Hạ Tang rùng mình ,” Phú hộ đứng thứ hai ở quận Yên Hà ư?”
“Oa, ăn cưới, ngắm tân nương tử, thật tốt quá, đi đường cứ nghe nói về Phong gia thế này thế kia, Phong công tử tốt như thế nào, hôn sự long trọng như thế nào, rồi còn nói thân phận tân nương tử huyền bí, không biết là giai nhân phương nào, Ngọc Trí nghĩ nhất định là một vị đại mỹ nhân tuyệt sắc.” Ngọc Trí vỗ tay cười to, lập tức nhớ lại điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng trở nên buồn rầu: “Vậy chúng ta không đi tìm tẩu tẩu nữa sao? Hay là Ngọc Trí không đi uống rượu đâu.”
Ánh Mắt Long Phi Ly khẽ nhìn về đám người, tìm, có thể nào không tìm chứ ? Hắn vì nàng mà tới! Việc này, hắn không muốn kinh động tới quan phủ địa phương, nếu có thể nhờ những phú gia nơi này hỗ trợ là tốt nhất, dù sao, họ quen thuộc tình hình nơi này nhất.
Nàng… đã đào thoát khỏi tay bọn người Mộ Dung Lâm, đang ẩn nấp trong quận này ư?
Hắn nhất định sẽ tìm ra nàng!
Đột nhiên, Ngọc Trí “A” một tiếng, chỉ xuống đất, hiếu kỳ hỏi :” Đây là cái gì?”
Thanh Phong tay mắt lanh lẹ, mũi kiếm lóe lên, khều thứ gì đó trên mặt đất vào trong tay, mọi người vừa nhìn qua, là một miếng ngọc bội hình tròn trắng tinh trong suốt.
“Trên ngọc bội có chữ viết.” Hạ Tang cười đọc lên: “Bạch… Chiến Phong?”
Thấy Nhan Thư Vọng và Thanh Loan đi xa, Long Tử Cẩm nhíu mi nói: “Cửu ca, ngày mai chúng ta thật sự đi uống chén rượu mừng này sao?”
“Đúng vậy”, Long Phi Ly vuốt cằm, “Hắn nói là Phong gia, chắc là Phong gia mà chúng ta được nghe nhắc tới trên đường đi.”
Hạ Tang rùng mình ,” Phú hộ đứng thứ hai ở quận Yên Hà ư?”
“Oa, ăn cưới, ngắm tân nương tử, thật tốt quá, đi đường cứ nghe nói về Phong gia thế này thế kia, Phong công tử tốt như thế nào, hôn sự long trọng như thế nào, rồi còn nói thân phận tân nương tử huyền bí, không biết là giai nhân phương nào, Ngọc Trí nghĩ nhất định là một vị đại mỹ nhân tuyệt sắc.” Ngọc Trí vỗ tay cười to, lập tức nhớ lại điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng trở nên buồn rầu: “Vậy chúng ta không đi tìm tẩu tẩu nữa sao? Hay là Ngọc Trí không đi uống rượu đâu.”
Ánh Mắt Long Phi Ly khẽ nhìn về đám người, tìm, có thể nào không tìm chứ ? Hắn vì nàng mà tới! Việc này, hắn không muốn kinh động tới quan phủ địa phương, nếu có thể nhờ những phú gia nơi này hỗ trợ là tốt nhất, dù sao, họ quen thuộc tình hình nơi này nhất.
Nàng… đã đào thoát khỏi tay bọn người Mộ Dung Lâm, đang ẩn nấp trong quận này ư?
Hắn nhất định sẽ tìm ra nàng!
Đột nhiên, Ngọc Trí “A” một tiếng, chỉ xuống đất, hiếu kỳ hỏi :” Đây là cái gì?”
Thanh Phong tay mắt lanh lẹ, mũi kiếm lóe lên, khều thứ gì đó trên mặt đất vào trong tay, mọi người vừa nhìn qua, là một miếng ngọc bội hình tròn trắng tinh trong suốt.
“Trên ngọc bội có chữ viết.” Hạ Tang cười đọc lên: “Bạch… Chiến Phong?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook