Tạo Thần
Chương 109: Tái nhập tông môn

Sẵn sàng
*******

Trong hạp cốc chợt vang lên tiếng vó ngựa, hai chú cháu Doanh Lợi Đức giục ngựa chạy đi, với tốc độ nhanh nhất quay trở lại tông môn.

Ngay khi bọn họ tiến vào hạp cốc, một cỗ lực lượng tinh thần ẩn hiện chợt quét qua hai người bọn họ.

Doanh Thừa Phong khẽ giương mày, ngẩng đầu ghìm cương ngựa, nhìn về một hướng.

Doanh Lợi Đức vốn đã chạy được một đoạn, nhưng nghe thấy tiếng ngựa hí ở phía phía sau cũng ghìm lại, xoay người nói:

- Thừa Phong! Làm sao vậy?

Doanh Thừa Phong thu hồi ánh mắt, mỉm cười, nói:

- Không sao ạ. Chú! Chúng ta đi thôi.

Hai chú cháu một lần nữa giục ngựa chạy đi, chẳng qua lúc này đây cả hai thu liễm đi rất nhiều. Bởi vì đây đã là địa phận của tông môn, nơi này không giống với bên ngoài, chẳng thể cứ thế phóng đi mà không coi ai ra gì.

Chỉ có điều, trong lòng Doanh Thừa Phong vẫn âm thầm cảnh giác, nơi này cũng không phải địa phận tổng đàn của Khí Đạo Tông. Một khi xuất hiện tình huống khác thường lập tức sẽ có Linh Sư cường đại phóng thích ra lực lượng tinh thần để thăm dò, nếu như phát hiện ra địch nhân tập kích tuyệt đối có thể đưa ra phản ứng một cách nhanh nhất.

Ngay tại lúc hai người Doanh Thừa Phong tiếp tục đi thì ở phía xa xa trên khe núi có một trung niên nhân mặc hắc y cũng âm thầm gật đầu.

Đã sớm nghe Phong Huống sư thúc gần đây không ngừng lải nhải về một đệ tử mới nhập môn, xem ra chính là người này. Có thể dễ dàng phát hiện ra tinh thần lực lượng của hắn như thế thì quả nhiên cũng không phải là người có thiên phú Linh Sư bình thường có thể so sánh.

Khí Đạo Tông chiếm diện tích rất rộng, toàn bộ hạp cốc đều là trung tâm của tông môn.

Hai chú cháu Doanh Thừa Phong tuy rằng đã tiến vào bên trong, nhưng phải qua nửa ngày sau mới tới được trước cửa một trang viên.

Doanh Lợi Đức xuống ngựa, tiến lên trước đại môn gõ cửa.

- Kẹt.... Kẹt.....

Ước chừng thời gian một chén trà trôi qua, tiếng đại môn bằng đồng quen thuộc chậm rãi vang lên, cánh cửa đại môn dần được người bên trong mở ra.

Doanh Thừa Phong âm thầm lắc đầu, tôi tớ trong Trương phủ cũng đã tương đối ngạo mạn, nhưng hiện giờ xem ra tôi tớ trong phủ Phong Huống thái thượng trưởng lão chỉ có hơn chứ không kém.

Một trung niên nam tử mở cửa đại môn ra, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người bên ngoài, hắn nhíu mày lại.

Trong tông môn, Phong Huống có thân phận cực kỳ cao.

Cho tới nay, hậu sinh vãn bối muốn tới bái kiến lão nhân gia ít nhất đều phải thông qua y. Nhưng nhìn hai người trước mắt vẻ mặt đầy phong trần, bộ dạng khá vất vả, làm cho người ta nhìn thấy mà trong lòng không sao vui được.

- Hừ! Hai người các ngươi là ai? - Trung niên nhân hỏi, rồi không chờ Doanh Lợi Đức trả lời lại nói:

- Ta mặc kệ các ngươi tới tìm ai, hãy mau chóng đi rửa mặt đi rồi hãy quay lại đây. - Hắn hất hất đầu về phía hai chữ "Phong phủ" ở trên cao, nói:

- Phong phủ chúng ta không tiếp đãi người quần áo không chỉnh tề.

Doanh Lợi Đức thoáng lặng đi một chút, hắn cười khổ một tiếng, nói:

- Vị huynh đài này! Tại hạ là Doanh Lợi Đức, đây là cháu ta Doanh Thừa Phong. Chúng ta quả thực là không cố ý tới mạo phạm, chỉ có điều Lục Mặc trưởng lão từng có lệnh, một khi quay trở về tông môn phải lập tức tới bái kiến thái thượng trưởng lão cho nên trên đường đi không dám trì hoãn chút nào.

Trung niên nam tử hơi giật mình, khi nghe thấy tên Lục Mặc trưởng lão thái độ của hắn hơi có chút thay đổi.

- Là Lục Mặc trưởng lão lệnh cho các ngươi tới gặp chủ nhân sao?

- Đúng là như thế. - Doanh Lợi Đức đảo cổ tay, lấy ra một cái bình ngọc đưa tới, đồng thời giảm thấp thanh âm xuống:

- Hai người tại hạ cũng là đệ tử trong tông môn, làm sao có thể mạo danh Lục mặc trưởng lão để đi lừa bịp được. Nếu như không phải là do Phong thái thượng trưởng lão đã có lệnh, chúng ta cũng không dám vô lễ như thế.

Trung niên nam tử nhận lấy bình ngọc, ngón tay hơn động một cái lập tức mở chiếc bình ngọc ra, một mùi hương từ bên trong tràn ra ngoài, xộc thẳng vào mũi. Chỉ cần nhìn động tác của hắn là biết hắn đã làm thế này không biết bao nhiêu lần rồi.

Hiện giờ Doanh Thừa Phong đối với mùi của đan dược tương đối quen thuộc, chỉ khẽ ngửi mùi hương là biết đây nhất định là Dưỡng Sinh Đan, hơn nữa còn là trung phẩm.

Trung phẩm Dưỡng Sinh Đan ở trong mắt hắn quả thật không là cái gì, nhưng đối với chú mà nói thì lại là phần của cải tương đối lớn.

Chỉ là để cho mình nhanh chóng được gặp Phong Huống, chú không ngờ lại làm ra hành động này.

Trung niên nam tử đem chiếc bình ngọc cất vào trong lòng, hắn nói:

- Được rồi. Thấy các ngươi đường xa mệt nhọc và Lục Mặc trưởng lão có lệnh, ta sẽ bẩm báo cho các ngươi một tiếng, nhưng chủ nhân có nguyện ý hay không tiếp các ngươi thì còn phải xem vận khí.

- Vâng. Đa tạ huynh đài. - Doanh Lợi Đức cảm kích nói.

Nhìn đại môn chậm rãi đóng lại, Doanh Thừa Phong cảm thán một tiếng, hắn thầm nghĩ trong lòng:

- Thật sự là Diêm Vương tốt bị tiểu quỷ làm khó mà. Chẳng qua, nghĩ rằng thu lấy đan dược của Doanh gia chúng ta dễ như vậy sao? Hừ hừ....

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...