Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 142: Mỏ Lỏ
Shang hiện đang ở trên ngọn cây và anh tập trung nhìn xuống thân dưới của một cái cây khác. Anh đang đợi. Thỉnh thoảng Shang nghe thấy tiếng da thịt bị tách ra từ dưới gốc cây.
Vài phút trôi qua.
Cuối cùng, một cây gậy màu xanh lá cây chậm rãi nhô ra khỏi gốc cây. Nó ngày càng dài cho đến khi ta có thể nhìn thấy được một chiếc đầu chim. Con thú cẩn thận quan sát xung quanh trước khi từ từ bước ra khỏi cái hố dưới gốc cây.
Nó từ từ trườn quanh cái cây như một con thằn lằn khi bắt đầu trèo lên. Shang có thể nhìn thấy những chiếc lông màu xanh lá cây mọc ra từ chân con thú.
Sau đó, con quái thú chỉ dừng lại. Đôi mắt của Shang mở to và anh lập tức nhảy về phía trước.
ĐÙNG!
Sau một đòn Hoả Bộc Phá, Shang lao đến trước mặt con thú, thanh kiếm của anh để lại một vệt sáng đen phía sau.
XOẸT!
Thanh kiếm của Shang đã chém đứt mỏ của Tiêu Thương và cả cái cây nó trốn trong. Nó phát ra một tiếng kêu đau đớn, nghe như tiếng chim rít lên trong hoảng loạn ấy.
ĐÙNG!
Shang thi triển kỹ năng Hàn Bộc Phá để bắt con Tiêu Thương.
BỤP!
Shang nắm lấy cổ con Tiêu Thương trong khi nó liên tục kêu lên trong hoảng loạn. Đôi chân vuốt nhọn của nó đang cố gắng đả thương Shang, nhưng chúng không thể chạm tới anh.
Shang lấy con dấu ra và đóng nó vào đầu con Tiêu Thương.
ĐÙNG!
Shang dùng toàn bộ sức mạnh của mình để đá văng nó đi. Con Tiêu Thương rít lên đầy kinh hãi khi đâm sầm vào một cái cây. May mắn thay, lũ Tiêu Thương này đều thuộc Giai Đoạn Binh Sĩ Đỉnh Cấp, và một cú đá đơn giản của Shang không thể gây thương tích gì đáng kể cho nó cả.
Khi nó chạm đất, đôi chân của nó nhanh chóng xới tung mặt đất lên và nó lao đi trong cơn sợ hãi và hoảng loạn tột độ. Shang không hề đuổi theo.
Sau khi con Tiêu Thương bỏ chạy, Shang tóm lấy chiếc mỏ và bỏ vào bao thú của mình. Một chiếc mỏ thứ hai có màu sắc giống hệt xuất hiện trong bao khi Shang cất chiếc mỏ đầu tiên vào.
‘Hai cái rồi.' Shang nghĩ. ‘Con này thuộc Cảnh Giới Binh Sĩ Đỉnh Cấp. Nếu mình mà không có tận hai lần thi triển kỹ năng Bộc Phá thì sẽ rất khó tiếp cận nó để bẻ mỏ của nó. Trên hết, nó còn nhanh hơn mình nữa là.'
Shang nhìn vào cánh tay trái của mình. 'Sức công phá của cánh tay trái của mình tuy hơi yếu, nhưng nó vẫn giúp ích rất nhiều đấy chứ. Nó tạo một lợi thế đáng kể về tốc độ luôn kìa.’
‘Dù sao thì mình cũng cần tìm thêm một con nữa. Mình đã ở đây được hơn bốn tiếng rồi, và bây giờ đã là buổi xế chiều rồi. Mắc dù vẫn có thể đi săn vào buổi tối, nhưng vào lúc tối muộn thì mình phải bắt đầu quay trở lại thành phố Warrior's Paradise.'
“Vậy là mình còn khoảng ba giờ nữa.”
Shang nhảy trở lại cành cây và tiếp tục chạy xuyên rừng. Lúc này, anh đã đi khá xa về phía nam. Trong vài giờ qua, Shang đã nhìn thấy hai con quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh. Một trong số chúng đã chú ý đến anh và lập tức muốn tấn công anh, nhưng sau khi nhìn thấy Shang phóng đi với tốc độ đáng kinh ngạc, nó còn không buồn dí theo, và ngay lập tức hủy bỏ đòn tấn công.
Săn một con mồi yếu như vậy không đáng chút nào hết.
Con thú khác mà Shang nhìn thấy thậm chí còn không thèm chú ý đến anh. Nó chỉ đơn giản là đi ngang qua cái cây mà anh đang đứng. Shang ghi nhớ hai điểm này trong đầu và cố tránh chúng.
Tuy nhiên, anh vẫn cần phải thật cẩn thận.
Đáng buồn thay, cẩn thận trong hoàn cảnh này rất khó, vì cơn đau đầu của Shang liên tục khiến anh khó tập trung, và khuôn mặt đầy máu me bê bết máu thịt cứ liên tục hiện lên trong tâm trí Shang.
Mỗi lần nó quay trở lại, Shang lại cảm thấy lồng ngực chịu áp lực dữ dội, cứ như trong lòng anh có một cái lỗ đang dần mở rộng ra ấy. Vô tình thay, Shang bắt đầu di chuyển một cách vô thức.
Vụt!
Đột nhiên, thân thể Shang giật lại, cánh tay anh bị vật gì đó tóm lấy.
"Ê, nhóc! Coi chừng mình đang đi đâu đấy!" Ai đó nói từ phía sau anh.
Tâm trí của Shang lập tức chuyển sang chế độ chiến đấu, nhưng anh nhanh chóng bình tĩnh lại khi không cảm nhận được bất kỳ mối đe dọa nào gần mình. Ngoài ra, giọng nói mà Shang vừa nghe không hề hung hãn chút nào cả.
Shang bị lôi nhẹ về phía sau, và anh đáp xuống đất mà không gặp vấn đề gì.
"Có chuyện gì vậy?" Shang hỏi người đàn ông trước mặt.
Trước mặt Shang là một người đàn ông đội chiếc mũ lớn làm bằng da và mặc áo giáp da màu đen. Người này khiến Shang liên tưởng đến một gã cao bồi miền viễn Tây ấy.
"Chuyện là ta vừa cứu mạng nhóc đấy," gã nói với nụ cười rạng rỡ.
"Cứu mạng tôi á?" Shang hỏi. "Cái gì? Cứu khỏi cái gì cơ? Mà làm thế nào mà ông tìm thấy tôi? Ông là ai cái đã?"
“Hỏi hơi bị nhiều đấy nhóc,” người đàn ông cười khúc khích nói. "Ta tên là Chuck McGuiness, thợ săn đích gốc."
'Thật sự luôn? Tên gã là Chuck McGuiness thiệt á?” Shang nghĩ.
"Ta sẽ đánh giá cao nếu nhận được vài lời cảm ơn đấy," người đàn ông nói.
"Cảm ơn? Tôi thậm chí không biết mình nên cảm ơn ông vì điều gì nữa là," Shang nói.
“Vì đã cứu mạng cậu, nhóc,” người đàn ông vừa nói vừa chỉ vào một ngọn giáo nhỏ giữa vài cái cây.
Shang nhìn vào thứ mà Chuck đang chỉ. Nó chỉ là một mảnh giáo đá nhô ra khỏi mặt đất và cao chưa tới nửa mét.
"Đó là cái gì vậy?" Shang hỏi.
Chuck trông có vẻ ngạc nhiên. "Cậu không biết đó là gì à? Nhóc à, tại sao cậu lại đi loanh quanh những nơi nguy hiểm như vậy mà không tìm hiểu về lũ quái quanh đây thế?"
Lông mày của Shang nhíu lại. "Đó là một con quái thú á?" Shang hỏi.
“Chắc chắn rồi đó nhóc,” Chuck cười khúc khích nói. “Đây là Truy Sư Tử, có nguồn gốc từ Kiến Sư Tử, nhưng dân bọn ta thường gọi nó là Mỏ Lỏ.”
"Một con Mỏ Lỏ á? Mà dân bọn ông là ai?" Shang hỏi.
"Ừ, những người sống ở khu Hỏa Sơn Cự Long ấy. Ta không phải dân ở đây," Chuck nói. "Dù sao thì, Cậu có thấy tảng đá đó không? Đó là một con Mỏ Lỏ đấy. Chúng là loại quái thú rất kinh tởm, chúng chui xuống đất và nếu cảm thấy có thứ gì đó nặng nặng mà chạm vào mặt đất phía trên chúng thì năm cái răng dài sẽ lao lên tóm lấy con mồi."
"Ngọn giáo kia chính là lưỡi của con Mỏ Lỏ đấy. Cứ hình dung như thế này, ngọn giáo ở giữa tượng trưng cho phần nhuỵ bông hoa, và nếu cậu chạm vào nó, bông hoa sẽ đóng lại ngay lập tức."
Shang nhìn qua ngọn giáo. Đây là lưỡi của một con quái thú á?
Shang không chắc liệu mình có thực sự kích hoạt đòn tấn công của con thú hay không nữa, vì sau cùng anh nhảy từ cây này sang cây khác nãy giờ mà. Ừ thì cái cây kia ở rất gần ngọn giáo đấy, nhưng anh vẫn ở trên cây mà.
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn, đó là Shang sẽ gặp nguy hiểm.
“Dù sao thì, ta rất mừng vì cậu đã tìm ra nó,” Chuck nói khi nhìn vào ngọn giáo. "Đó là lý do tại sao ta lại ở đây. Ta đã tìm kiếm mấy cái thứ này được một thời gian rồi."
Chuck bật cười. "Ai mà đoán được rằng việc đi mấy tiếng rít đau đớn vang vọng sẽ đưa ta đến mục tiêu của mình đâu chứ."
Tiếng rít đau đớn nào cơ?
Shang nhớ lại tiếng rít mà con Tiêu Thương đã kêu la liên tục sau khi anh cắt đứt cái mỏ của nó. Vậy ra đó là cách Chuck đã tìm thấy anh.
"Cám ơn nhé." Shang nói.
"Không có vấn đề gì. Cậu đã trả ơn ta bằng cách đưa ta đến mục tiêu của mình," Chuck nói. "Thấy ngọn giáo đó không? Nó chứa đầy loại quặng có giá trị đấy, và đó cũng là cách con Mỏ Lỏ thu hút con mồi."
"Và, ta đang theo đuổi loại quặng đó. Ta không thể săn con đó một mình được, nhưng ta chắc chắn có thể tự mình thu hoạch đống quặng đó. Và nhóc, ta khuyên nhóc nên đi nơi khác đi. Con Mỏ Lỏ sẽ nổi điên lên một khi quặng của chúng bị đánh cắp đấy."
Shang gật đầu. "Chuck, ông có thấy con Tiêu Thương nào không?"
“Ra đó là lý do tại sao cậu ở đây à,” Chuck cười khúc khích. "Đương nhiên. Ta đã tìm thấy một con trên đường đến đây. Nó cách nơi cậu tìm ra con lúc nãy một chút về phía bắc á."
“Cảm ơn nhé Chuck,” Shang nói, “và cảm ơn lần nữa vì đã cảnh báo tôi về con Mỏ Lỏ.”
"Không sao cả. Bây giờ thì đi đi. Cậu không muốn có một Mỏ Lỏ điên tiết dí sau đít mình đâu," Chuck nói.
Shang gật đầu và rời đi theo hướng Chuck chỉ. Chuck chỉ nhếch mép cười nhìn ngọn giáo nhỏ.
BÙM!
Vài giây sau, Shang nghe thấy tiếng nổ ở đằng xa xa. Nghe như thể có một con thú khổng lồ đang hoành hành trong rừng vậy.
‘Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy một thợ săn khác trong khu rừng hoang dã luôn đấy.'
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook