Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
Chương 143: Cú lừa

Sẵn sàng

 

Shang rời khỏi khu rừng Tây Bắc với ba cái mỏ Tiêu Thương. Quả nhiên là nhờ lời gợi ý của Chuck mà anh đã tìm ra một con Tiêu Thương có mỏ màu xanh lục.

So với hai mũi Tiêu Thương đầu tiên, anh cần phải đánh tận hai lần mới chịu gãy. Rõ ràng là mỏ màu xanh lục cứng hơn mỏ màu xanh lá rất nhiều.

Vậy thì về cơ bản thì Shang đã càng giúp con Tiêu Thương cường hoá sức mạnh của chính nó. Trong vài tuần nữa, nó sẽ gia nhập Hoang Địa và giúp kiểm soát lũ quái thú Thổ Hệ trong Hoang Địa.

Là một chiến binh thuộc Cảnh Giới Binh Sĩ, Shang đang giúp đỡ các thợ săn ở Cảnh Giới Tướng Lãnh. Đúng là ngay cả những người yếu đuối trong xã hội này cũng có thể đóng góp khá nhiều chứ không hẳn là vô dụng.

Lúc này trời đã tối muộn và màn đêm sẽ sớm buông xuống, mặt trời đã bắt đầu lặn xuống dưới đường chân trời rồi. Sau khi Shang rời khỏi khu rừng, anh quay trở lại thành phố Warrior's Paradise.

Lúc này, cơn đau đầu của Shang đã bị anh lãng quên, và khuôn mặt đẫm máu cũng không còn xuất hiện thường xuyên nữa.

Tại sao vậy?

Bởi vì Shang đang rất phấn khích. Cuối cùng anh đã xong việc rồi!

Cuối cùng anh đã kiếm đủ tiền để nâng cấp thanh kiếm của mình! Một lúc sau, Shang đến thành phố vài phút trước khi cổng chính đóng lại.

Màn đêm đã buông xuống. May mắn thay, Công Hội Thợ Săn luôn mở cửa.

Shang ngay lập tức bước vào Hiệp Công Hội Thợ Săn và nhìn thấy một quầy mở với một chàng trai tiếp tân trẻ ngồi phía sau. So với nữ tiếp tân viên mà Shang đã gặp vào buổi trưa, người này trông khá lười biếng thôi.

Gã trông có vẻ khá chán nản. Shang bước tới quầy và đặt bao quái thú của mình lên quầy.

"Đưa ấn trước đã," nam tiếp tân nói với giọng chán nản.

Shang đặt ấn của mình lên bàn, sau khi ánh sáng lóe lên nhanh chóng, người đàn ông chỉ vào bao quái thú. “Chắc phải có ba cái mỏ ở đó nhỉ?”

Trong giây lát, Shang rất ngạc nhiên khi nam tiếp tân biết anh có bao nhiêu cái mỏ trong bao quái thú khi chưa mở nó ra, nhưng một giây sau, Shang nhớ tới con dấu mà anh đã đóng lên mỗi con Tiêu Thương.

Nam tiếp tân này có lẽ vừa kiểm tra dữ liệu trong đó. Shang mở bao quái thú của mình và rút ra ba cái mỏ. Nam tiếp tân nhìn chúng một lúc rồi gật đầu.

“Cắt tốt lắm.” Gã nói. "Chất lượng đủ tốt rồi, làm tốt lắm."

"Cám ơn." Shang trả lời.

Ba cái mỏ biến mất, trên bàn xuất hiện bốn bao vàng, một cái lớn, hai cái vừa và một cái nhỏ.

"500 cộng 100 cộng 100 cộng 50 vàng. Đây," nhân viên tiếp tân nói.

Shang gật đầu. "Cảm ơn nhé."

Tuy nhiên, trước khi Shang rời khỏi Công Hội Thợ Săn, anh khựng lại.

"Nhân tiện, tôi đã phát hiện ra một con Mỏ Lỏ đang đi săn ở phía nam khu rừng phía tây bắc. Không chắc mấy người có cần biết điều đó không," Shang nói.

"Cái gì cơ?" Nhân viên tiếp tân cau mày hỏi lại. "Mỏ Lỏ? Đó là con gì cơ?"

Shang nhớ rằng tên chính thức của chúng là khác thì phải. Chuck McGuiness đã nói rằng chỉ có dân ông ấy mới gọi chúng là Mỏ Lỏ. "Truy Sư Tử," Shang nói.

Điều đáng ngạc nhiên hơn là nam tiếp tân chỉ nhìn Shang với vẻ bối rối và chán chường. “Và chúng là cái gì cơ?”

Bây giờ Shang mới là người ngạc nhiên. "Một con quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh đó. Nó khá to và săn mồi bằng cách tạo ra một đống quặng có giá trị, khi con mồi đến gần thì nó sẽ lập tức ngậm hàm lại."

"Ừ, ở đây không có loại quái vật như vậy đâu," nam tiếp tân nói.

Shang càng thêm sửng sốt. "Không có là thế quái nào? Tôi đã nhìn thấy một con mà thây?"

"Thật không? Chính xác thì cậu đã nhìn thấy gì?" Gã hỏi.

"À thì, tôi nhìn thấy một ngọn giáo làm từ quặng nhô ra khỏi lòng đất. Nó cao khoảng nửa mét."

“Nghe giống Quáng Thạch Chỉ hơn,” gã nói.

"Quáng thạch chỉ?" Shang hỏi.

"Ừ. Nó là một quái thú thải ra rất nhiều Mana hệ nguyên tố, và trong một thời gian dài, Mana nguyên tố tích tụ trong lòng đất và tạo thành quặng có giá trị. Nếu Mana ngưng tụ quá nhiều thì cái quặng sẽ bắn khỏi mặt đất và trông như một ngọn tháp nhỏ. Bọn ta gọi chúng là Quáng Thạch Chỉ,” gã giải thích.

“Dựa trên những gì cậu mô tả thì ta ước tính rằng rất có thể đó là quặng Binh Sĩ Đỉnh Cấp và khoảng 20 đơn lượng đấy. Đổi ra tiền thì sẽ là khoảng 500 đồng vàng.”

“Vậy, cái vụ Mỏ Lỏ này là từ đâu ra?”

Sắc mặt Shang đen như trét nhọ nồi vậy.

"Một thợ săn tên là Chuck McGuiness nói với tôi rằng thứ này là Mỏ Lỏ," Shang chậm rãi nói.

Sau đó, gã bắt đầu cười khúc khích. “À trời ạ, là cái gã Chuck ma lanh này à.”

Shang thì không thấy có gì đáng cười hết. Anh vừa mất trắng 500 vàng. Vài giây trôi qua, Shang chỉ nhìn gã tiếp tân đang cười.

"Chuck ơi là Chuck," gã nói sau khi cười xong. "Thôi mà, ta thấy buồn cười thật quá."

"Buồn cười chỗ quái nào?" Shang hỏi với vẻ khó chịu.

"Gã đã thuyết cậu là có một con quái thú tên là Mỏ Lỏ tồn tại mà. Thề, thú quái gì mà tên Mỏ Lỏ? Ai mà đặt tên cho con quái thú đó lỏ dữ vậy được? Nghe như một cái tên bịa đặt tồi tệ nhất có thể bịa ra á. Giống như cậu đang đi đường và thấy một cái cây khá đáng ngờ hay kỳ cục, thì ta sẽ dụ cậu là con quái thú nguy hiểm đó tên là Cây Bấy Sấy à.”

“Còn nữa, một con thú Cảnh Giới Tướng Lãnh đi săn trong Khu Rừng Hoang Dã á?” Gã nói và cố nín cười. "Mắc quái gì một con quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh lại đi săn ở đó làm gì? Chúng chỉ đến đó để sinh con đẻ cái thôi. Tại sao chúng phải chờ con mồi trong Khu Rừng Hoang Dã chi cho vất vả vậy? Quái thú Cảnh Giới Binh Sĩ cùng lắm chỉ là một món ăn nhẹ cho chúng thôi, thậm chí còn không đủ để giúp cho chúng trở nên mạnh mẽ hơn nữa là.”

"Ngoài ra, cậu có thực sự nhìn kỹ gã Chuck đấy chưa thế? Gã ta trông có giống người mà cậu nên tin tưởng không? Ta nói thật, cái gã đó trông ma lanh lắm đấy."

Khi gã tiếp tân bắt đầu bật cười trở lại, Shang chộp lấy bao vàng của mình và rời khỏi Công Hội Thợ Săn. Shang chậm rãi bước dọc theo những con đường vắng vẻ với vẻ mặt nhăn nhó.

'Một con Mỏ Lỏ chó chết. Làm thế quái nào mà mình lại bị dụ dễ vậy được chứ? Một quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh đi săn trong Khu Rừng Hoang Dã à?'

'500 con mẹ nó đồng vàng! Tên khốn đó đã lừa con mẹ nó mất 500 vàng của mình! Đáng lẽ ra mình phải biết tỏng hết mới đúng chứ! Mình không hề cảm thấy chút nguy hiểm hay trực giác mách bảo có nguy hiểm gì hết.’

'Làm thế quái nào mà mình lại không ra bất kỳ dấu hiệu nào hết vậy trời?!'

Và cứ như thế, tâm trạng vui vẻ của Shang lại biến mất. Anh vừa trở về Warrior's Paradise với tâm trạng vui vẻ, nhưng bây giờ, anh chỉ toàn cảm thấy thất vọng và xấu hổ.

Shang nhảy qua cánh cổng đóng kín của học viện. Loran là giáo viên canh gác học viện suốt đêm, và ông cũng không nói gì với Shang cả.

Shang đi đến tòa chính và bước vào phòng của riêng mình. Không ai ngăn cản anh trên đường về phòng cả, có một vài học viên đang đi lại xung quanh nhưng họ đã tránh đường cho Shang.

Shang đặt bao vàng của mình sang một bên rồi ngồi xuống giường.

Im lặng.

Một lúc lâu, Shang chỉ im lặng ngồi trên giường mà không nói gì. Rất nhiều thứ đang diễn ra trong đầu anh.

Anh rất muốn nâng cấp thanh kiếm của mình ngay lập tức, nhưng các thương nhân chỉ quay lại đây vào trưa ngày hôm sau thôi. Buổi tối giờ cũng không có tiết học nào hết.

Và cuối cùng, Shang nghĩ về rất nhiều lỗi lầm mình đã mắc phải ngày hôm nay. Anh đã không để ý thấy con Giáp Trùng Mệnh, dù đáng ra anh phải thấy nó từ cả dặm mới đúng. Shang đã bất giác săn lùng lũ Đại Hại Miêu suốt một tiếng đồng hồ.

Shang ăn nguyên cú lừa.

'Những điều này lẽ ra không nên xảy ra mới đúng. Mình thường để ý kỹ xung quanh mà, nhưng hôm nay mình ngu ngơ kinh khủng.'

Cơn đau đầu của Shang càng thêm tồi tệ hơn. Sau đó, Shang nhìn vào giường của mình.

'Mình có nên ngủ không?'

Càng suy ngẫm về câu hỏi, Shang càng lo lắng. Anh không muốn ngủ chút nào hết.

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...