Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 144: Đêm tối
Shang chỉ nhìn vào giường mình trong vài giây.
Đến lúc này, một cảm giác mệt mỏi và uể oải chợt dâng lên và bao trùm tâm trí anh. Mí mắt anh bỗng nặng trĩu và anh cảm thấy đầu óc mình lâng lâng suy nghĩ ngẫu nhiên đủ thứ.
Khuôn mặt đẫm máu lại quay trở lại. Nhưng lần này Shang không đẩy nó khỏi tâm trí anh nữa. Anh cảm thấy quá đủ rồi.
Lần cuối cùng anh ngủ là khi nào?
Shang không biết nữa, nhưng anh đoán chắc cũng được một khoảng thời gian dài rồi. Là người đến từ Trái Đất, Shang đã quá quen với việc đi ngủ hàng ngày. Vì thế, hai hoặc ba tuần vừa qua đối với Shang giống như một ngày dài đằng đẵng vậy.
Vào buổi sáng, anh đã đến Warrior's Paradise. Trong buổi trưa, anh đã luyện tập các kỹ thuật trong cuốn sách kia. Vào buổi chiều, anh đi gặp lớp của mình và anh liền đi săn.
Trong buổi tối, Shang đã suýt giết chết ba đứa nhóc trẻ trâu kia. Và trong ban đêm, anh lại đi săn thêm một lần nữa. Và bây giờ, anh đã ở đây. Một ngày dài vô cùng mệt mỏi.
Có quá nhiều chuyện đã xảy ra.
Shang đã mở khóa được ba hệ nguyên tố mới của mình. Shang đã kiếm đủ tiền để nâng cấp vũ khí của mình. Shang đã giết chết được một con quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh đầu tiên. Shang đã học được rất nhiều điều về các Pháp sư và Lớp Sâu Bướm.
Quá nhiều chuyện xảy ra, và tất cả đều diễn ra chỉ trong tầm hai hoặc ba tuần mà thôi. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc này, Shang cảm thấy như mọi chuyện chỉ mới xảy ra trong vỏn vẹn ngày hôm nay.
Cảm giác kỳ lạ thật. Shang từ từ cởi bỏ bộ đồng phục bẩn thỉu của mình ra. Anh có vài bộ đồng phục dư, nhưng anh chỉ mặc hai bộ thôi. Khi tâm trí của Shang dần dần nghĩ đến việc đi ngủ, theo thói quen, anh bắt đầu bước tới chỗ cái xô nước.
Sau đó, anh giữ cái xô trên đầu và nghiêng nó. Nước nhanh chóng chảy ra khỏi xô và xối xuống cả cơ thể anh. Lần cuối cùng Shang tắm là khi nào nhỉ?
Trong tuần này? Hay là tuần trước?
Cả căn phòng im lặng và tối tăm, dường như phản ánh đúng cảm xúc hiện tại của Shang. Một cảm xúc trống rỗng lạ thường. Có cảm giác như thể anh đã rớt xuống tận đáy vậy.
Khuôn mặt đẫm máu ấy cứ nhìn chằm chằm vào anh. Shang không còn bận tâm đến nó nữa.
Nếu nó muốn quan sát thì mặc nó. Anh chỉ không còn quan tâm nữa rồi. Chẳng còn gì quan trọng hết. Mọi thứ đều thật vô nghĩa. Sau khi Shang tắm xong, anh chỉ sngồi xuống giường.
Anh cảm thấy chỗ mình vừa ngồi bị lõm xuống.
Shang biết rằng vết lõm này đã xuất hiện vì anh đã ở yên tại vị trí này tận vài ngày sau sự kiện định mệnh đó. Shang chỉ nhìn xuống mặt đất trong bóng tối tĩnh mịch.
Im lặng.
Anh không chắc mình đang nghĩ về điều gì cả, anh còn không biết mình đang cảm thấy gì nữa là. Tại sao anh lại ở đây?
Việc trở nên mạnh mẽ hơn có ích gì nếu chỉ một chút sự cố nhỏ như thế đã khiến tâm trí anh bấn loạn như vậy?
Chẳng lẽ anh thực sự yếu đuối đến mức không thể vượt qua được chuyện như thế này sao?
Im lặng.
Sau vài phút yên ắng, Shang từ từ ngã người xuống, và đây cũng là lần đầu tiên anh nằm xuống giường. Một cảm giác quá đỗi xa lạ và kỳ cục. Trong khi Shang im lặng nằm trên giường, anh cảm thấy như có thứ gì đó đè nặng lên mình.
Cảm giác rất giống hệt với lần anh chạy trốn khỏi con nhện thuộc Cảnh Giới Tướng Lãnh đó. Dường như mọi thứ xung quanh đều có thể giết chết anh một cách dễ dàng vậy.
Shang biết rằng trong phòng mình chẳng có gì cả, nhưng anh vẫn cảm thấy mình không hề an toàn. Anh đã ở nơi hoang dã quá lâu đến mức không thể nào có thể thư giãn hoàn toàn được.
Ở nơi hoang dã, bất kỳ loại quái thú nào cũng có thể bất ngờ tấn công anh và giết chết anh. Vì thế, anh phải luôn cảnh giác cao độ. Nhưng ở đây, anh hoàn toàn an toàn.
Tuy nhiên, Shang lại không hề cảm thấy an toàn chút nào hết. Đầu óc Shang cực kỳ căng thẳng và anh không thể rũ bỏ cái cảm giác nguy hiểm rập rình anh được. Khi Shang tiếp tục nằm trên giường, hết cảnh tưởng này đến cảnh tượng khác lặp lại.
Anh nhớ lại mình đã đến đây như thế nào. Anh nhớ lại buổi kiểm tra thực lực của mình. Anh nhớ đến cuộc chạm trán với tên nhóc Stars Gerbon. Anh nhớ đến lớp Sâu Bướm. Anh nhớ đến Astor. Anh nhớ đến Sarah.
Anh nhớ lại cuộc đi săn đầu tiên ở Khu Rừng Hoang Dã. Anh nhớ về việc mình đã gặp một con Phong Bạo Đại Ưng non. Anh nhớ tới việc giết chết con Ẩn Xà Cảnh Giới Tướng Lãnh.
Anh nhớ lại việc mình đã sống sót như thế nào sau đòn tấn công bất ngờ của một con Ẩn Xà khác nhờ sự may mắn tuyệt đối và bộ đồng phục của anh bảo vệ.
Anh nhớ về việc mình đã hành các học viên khác ra bã.
Và cái lần đó…
Những học viên đó…
Tâm trí Shang nhớ lại cảnh tượng đó, anh cảm thấy như mình vừa rơi vào một cơn ác mộng. Chúng chỉ là những đứa trẻ mà thôi. Ừ thì đúng là chúng định ăn cắp đồ của anh, nhưng sau cùng thì chúng cũng chỉ là những đứa trẻ thôi.
Đánh chúng thôi là đủ rồi. Anh đã không cần phải đi xa đến thế.
Shang vẫn có thể chấp nhận được cảnh anh đập hai học viên đầu tiên lên bờ xuống ruộng. Rốt cuộc thì anh ra tay và kết thúc rất nhanh. Nhưng học viên thứ ba thì khác.
Hình ảnh khuôn mặt đầy máu đó. Nơi lẽ ra phải có khuôn mặt, mà thay vào đó chỉ còn là một vũng máu thịt bê bết. Những mảnh thịt nát bét cứ như đang trôi nổi bên trong nó.
Bong bóng máu liên tục nổi lên khi nó cố gắng hít thở.
"Xin lỗi."
"Cứu."
"Mẹ ơi."
Những lời kêu gào kia vang vọng khắp tâm trí của Shang một cách chói tai. Tên học viên đó đã vô cùng kinh hãi và thậm chí còn hét lên gọi mẹ mình.
Càng nghĩ về cảnh tượng đó, Shang cảm thấy bụng mình trùng xuống. Anh cảm thấy thật kinh khủng. Anh cảm thấy hối hận. Tuy nhiên, điều tồi tệ nhất là Shang không muốn trải qua những cảm xúc này.
Trong thế giới này, sự tàn nhẫn là vô cùng cần thiết. Đồng cảm và lòng tốt chỉ là sự yếu đuối và kém cỏi mà thôi. Nếu muốn sống sót và trở nên mạnh mẽ trong thế giới này, anh cần phải giết chết đồng cảm và lòng tốt của mình.
Anh phải thoát khỏi nó. Tuy nhiên, cảm xúc của anh không hề nói dối. Shang cảm thấy vô cùng kinh khủng vì những gì anh đã làm.
'Mình quá yếu.'
Im lặng.
'Mình quá yếu.'
'Mình rồi sẽ phải làm nhiều điều tồi tệ hơn trong tương lai, nhưng giờ có mỗi việc này mà mình thậm chí còn không chịu nỗi nữa.'
Im lặng.
'Làm sao mình có thể sống trong thế giới tàn khốc này nếu một sự kiện như vậy thôi mà đã tác động mạnh mẽ đến tâm trí mình đến thế chứ?'
‘Mình sẽ phải làm quen với những thứ này.'
Im lặng.
'Nhưng mình không thể. Mình không thể quen với những điều này. Mỗi khi nghĩ lại, mình đều cảm thấy rất kinh khủng.'
Vào lúc đó, Shang cảm thấy có gì đó chạm vào mình. Điều đáng ngạc nhiên là anh không hề giật mình, mà chỉ nhìn sang đó.
Đó là thanh kiếm của anh. Bằng cách nào đó, nó đã mò đến được giường của anh. Khi thanh kiếm chạm vào Shang, anh chỉ cảm thấy một ý niệm phát ra từ nó.
"Muốn gần."
Trước đó, Shang đã đặt nó sang một bên, và rõ ràng là nó không muốn bị đặt sang một bên.
'Thanh kiếm của mình ư?'
Thanh kiếm để lại một vết cắt nhỏ trên giường khi nó từ từ di chuyển về phía anh.
Shang chỉ nhìn nó một lúc. Sau đó, anh cầm lấy nó và đặt nó bên cạnh mình.
Thanh kiếm ngừng gửi đến cảm xúc của nó. Nó tĩnh lặng, như một thanh kiếm vô tri một lần nữa. Shang nhìn vào quặng Hệ Bóng Tối, Hệ Quang và Hệ Băng trong phòng mình.
Sau đó, anh nhìn vào bao tải chứa đầy vàng. Trong một khoảnh khắc, không phải mọi thứ đều khủng khiếp. Ngày mai, anh sẽ có thể nâng cấp thanh kiếm của mình.
Khi đó, thanh kiếm của anh cũng sẽ trở nên thông minh hơn. Có lẽ rốt cuộc mọi thứ cũng không tệ đến thế.
Nhưng cảm giác bình thản đó rất nhanh chóng biến mất, và cảm giác đen tối, ngột ngạt lại quay trở lại. Cảnh tượng trong học viện tái diễn lại nhiều lần.
Shang cảm thấy mình lại liên tục đánh vào mặt gã học viên đó.
Anh cảm thấy thật kinh khủng. Và anh ghét việc anh cảm thấy thật kinh khủng. Anh không nên cảm thấy kinh khủng về hành động của bản thân mới đúng.
Trong tâm trí anh, anh quá yếu đuối. Anh quá yếu đuối chỉ vì anh cảm thấy đồng cảm.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook