Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 145: Một ngày mới
Shang từ từ mở mắt ra, và mọi thứ đều im lặng. Tuy nhiên, so với đêm qua, sự im lặng này không hề ngột ngạt chút nào hết.
Chỉ có sự tĩnh lặng bình thường mà thôi. Đầu của Shang không còn đau như búa bổ nữa. Tâm trí anh không còn bị ám ảnh đeo bám hay lo lắng tột độ nữa.
Hôm qua, anh cực kỳ sợ hãi cái không gian im tĩnh này, thì bây giờ anh lại tận hưởng nó.
Một cảm giác rất bình yên.
Trong một lúc lâu, Shang chỉ nằm trên giường nhìn trần nhà. Anh có thể nhìn thấy một chút tia ánh nắng màu cam phát ra từ hai khe hở trên tường. Bây giờ hoặc là buổi sáng, hoặc buổi tối.
Shang không đứng dậy ngay lập tức. Anh chỉ còn nằm trên giường, tận hưởng sự bình yên và cảm giác tĩnh lặng ấy.
Anh nhớ về ký ức hôm qua, và cảm xúc hỗn loạn của mình.
'Đêm qua tệ kinh khủng. Nhưng mà mọi thứ cũng đâu có tệ như mình nghĩ. Mình đang phát triển nhanh chóng và sức mạnh của mình tăng vọt gần đây rồi. Bây giờ mình đã có thể nâng cấp thanh kiếm của mình.'
Shang nhìn thanh kiếm nằm bên cạnh, nhớ rằng thanh kiếm ấy từng muốn đến gần anh hôm qua. Shang nhẹ nhàng chạm vào nó, nhưng nó không hề phản ứng.
'Thật khó tin khi biết rằng có một thứ vũ khí sống tồn tại. Có lẽ mình vẫn còn quá quen với Trái Đất rồi.'
Shang lại nhìn lên trần nhà.
'Mình vẫn còn lo lắng khi nghĩ về ngày đó,’ Shang cau mày nghĩ. 'Tuy nhiên, mọi thứ không hề tệ đến mức như thế. Mình không cần phải ép bản thân mình vô cảm ngay lập tức được. Mình vẫn còn một chặng đường dài phía trước mà.’
‘Ừ thì đúng là sự kiện đó đã khiến tâm trí mình bấn loạn thiệt đấy, nhưng mình chắc chắn rằng mình rồi sẽ hồi phục và bình thường trở lại, và mình cũng chắc chắn rằng mình có thể quen với cảm giác ấy.'
'Rốt cuộc thì có rất nhiều giáo viên cũng đã trải qua điều gì đó tương tự mình, và họ vẫn đột phá lên Cảnh Giới Tư Lệnh cơ mà. Ừ thì trong toàn bộ thế giới này thì nghe có vẻ yếu thật đấy, nhưng mà họ vẫn thống trị một phần riêng trong thế giới này mà.'
‘Đúng là có tới ít nhất tám Cảnh Giới sức mạnh trên thế giới này, và giờ mình chỉ biết có năm, nhưng khu vực này vẫn là một thế giới thu nhỏ. Trong thế giới thu nhỏ này, các giáo viên đã có sức mạnh rất chi là khủng bố rồi.'
'Vì vậy, nếu họ vượt qua được điều này thì mình cũng có thể. Mình chỉ cần thời gian và công sức, và mình có cả hai, dư luôn là đằng khác.'
Những vấn đề ngày hôm qua ám ảnh tâm trí Shang giờ chỉ còn là những vấn đề tưởng chừng như rất cỏn con mà thôi.
Tại sao?
Bởi vì anh đã ngủ rồi. Chỉ vậy thôi đó.
Nếu có một tình huống khiến ta cảm thấy ngột ngạt và áp lực dữ dội, một giấc ngủ ngon sẽ giúp ta vượt qua điều đó.
Đã bao lần xảy ra trường hợp một cặp đôi đột nhiên cãi vã dữ dội, cứ tưởng như chia tay đến nơi, nhưng ngay sau khi cả hai đã đi ngủ, cuộc cãi vả đó bỗng nhiên không còn là vấn đề lớn nữa?
Mọi người thường hay quên mất giấc ngủ có tác động rất lớn đối với tâm trí con người chúng ta.
Một lúc sau Shang chỉ nằm trên giường. Anh đang tận hưởng cảm giác bình yên trong tâm trí mình. Hôm qua, tâm trí anh đã nổ loạn xì ngầu và nghĩ đến trăm thứ tiêu cực, giống như nó đã bị quá tải với mọi chuyện đã xảy ra.
Bây giờ, có vẻ như tâm trí anh đã xử lý ổn thoả hết mọi thứ.
Shang tiếp tục suy nghĩ về cuộc sống của mình trong khoảng một tiếng cho đến khi anh cảm thấy buồn chán. Anh ấy muốn làm điều gì đó cho bớt chán. Shang đứng dậy khỏi giường, nhìn ánh sáng phát ra từ hai khe hở.
Nó có màu trắng vàng.
'Bình minh lên rồi,’ Shang nghĩ.
'Mình không nghĩ mình chỉ ngủ khoảng 8 tiếng thôi. Tâm trí mình rất thoải mái và cơ thể mình cũng thế. Mình đoán có lẽ mình đã ngủ hơn cả một ngày thì phải.”
Shang liếc nhìn bao quái thú của mình.
'Điều đó có nghĩa là mình vẫn còn kịp thời gian để giao lại đống tai của lũ Đại Hại Miêu và Giáp Trùng Mệnh.'
Shang sờ cằm và rờ rờ đống râu đang mọc.
‘Chắc mình nên cạo râu.'
Shang chộp lấy con dao lột da và bắt đầu cạo râu. Lần này không có máu đổ ra nữa. Lúc này, Shang cảm thấy rất sảng khoái. Cuối cùng anh ấy cũng có thể tập luyện với các học viên khác một cách bình thường rồi.
Tuy nhiên, Shang cũng không mù quáng về tương lai của mình. Anh biết rất rõ rằng mình càng ở lại lâu, mọi chuyện sẽ càng tệ hơn. Trong một đến hai tuần tới, tâm trí anh ta có thể sẽ căng thẳng trở lại và mọi thứ sẽ lại trở nên ngột ngạt giống hôm qua.
Anh chắc chắn không hề thích thú gì với lần đi ngủ tiếp theo.
Vào ban ngày, hầu hết mọi người đều cảm thấy mọi chuyện đều bình thường và tốt đẹp, nhưng chỉ khi màn đêm buông xuống thì những vết thương tinh thần mới lộ diện.
Tuy nhiên, miễn là ta có thể giải quyết vấn đề của mình thì những đêm tiếp theo sẽ càng lúc càng dễ dàng hơn mà thôi. Shang chắc chắn vẫn chưa vượt qua được chuuyện này, nhưng hiện tại, anh ấy cảm thấy rất tuyệt.
Sau khi cạo râu, Shang rời khỏi phòng với số vàng và bao quái thú của mình.
Khi rời khỏi tòa chính, anh thấy nhiều học viên đang tham gia nhiều buổi học khác nhau.
'Cho đến nay thì mình mới tham gia được ba buổi học, và mình đã ở đây được hơn hai tuần rồi. Mình nghĩ chắc mình thành học viên cá biệt luôn rồi.”
Shang đi đến khu giao thương ở phía nam học viện, và tất cả học viên đều tránh đường anh. Hành động của Shang tuy rất cực đoan, nhưng anh đã đạt được mục đích của mình. Không còn ai điên đến mức cướp lấy những bao vàng của anh nữa.
Chỉ sau vài phút đi bộ thoải mái, Shang đã đến được đích. Anh đặt chiếc bao quái thú lên quầy và người sau quầy kiểm tra qua mọi thứ.
“460 điểm cống hiến,” y nói và trả lại ấn cho Shang.
"Cảm ơn," Shang nói và nở một nụ cười lịch sự. Hiện tại, việc mỉm cười với anh đã không còn khó chịu nữa.
'460 điểm cống hiến chẳng thấm tháp vào đâu hết. Ừ thì đúng là nếu không săn lũ Ẩn Xà thì khó mà kiếm được nhiều điểm cống hiến thật.'
“À, bọn ta có một kiện hàng dành cho cậu đấy,” người nhân viên đột nhiên nói.
"Một kiện hàng á?" Shang bối rối hỏi.
Đại Sảnh Trao Đổi có vụ nhận hàng và giao hàng nữa à? Ngoài ra, ai mà lại gửi đồ cho anh chứ?
Shang không thể nghĩ ra có ai đó lại gửi cho anh một kiện hàng.
“Của cậu đây,” người trông quầy nói khi đặt một bao vàng lớn lên quầy. "Hình như bên trong có một tờ ghi chú."
Shang kinh ngạc nhìn kiện hàng đó. Ở trong chắc phải có vài trăm đồng vàng luôn ấy chứ không đùa. Ai mà lại gửi cho anh nhiều vàng đến như vậy cơ chứ?
"Cảm ơn," Shang nói với vẻ mặt bối rối. Anh kéo cái bao sang một bên và mở nó ra.
Quả nhiên bên trong có một tờ giấy ghi chú.
"Phần của nhóc đây. Đùa xíu thôi, đừng có quạo quá nha ba. Ký tên, Chuck McGuiness.”
Trong một lúc, Shang chỉ ngạc nhiên nhìn tờ giấy. Sau đó, anh chỉ bật cười. Khi nghĩ lại lần gặp Chuck, Shang chỉ mỉm cười.
Mỏ Lỏ.
Đúng là cái tên lỏ kinh khủng. Giờ nghĩ lại thì Shang thực sự thấy buồn cười khi mình lại tin vào một thứ như thế.
Shang lấy ra vài bao vàng khác của mình để so sánh trọng lượng của chúng. Dựa vào trọng lượng, Shang đoán rằng trong bao vàng Chuck gửi cho anh có lẽ có khoảng 350 đồng vàng lận.
'Số tiền này có lẽ còn hơn cả một nửa giá trị của mớ quặng đó luôn á,’ Shang nghĩ. 'Ý là, đống quặng đó cũng đâu phải của riêng mình đâu, vì cả hai đều tìm thấy nó cùng một lúc mà. Vì vậy chia 50-50 cũng đâu sao.”
'Có vẻ như Chuck quả thực không phải là một gã xấu.'
Chuck lẽ ra có thể giữ toàn bộ số vàng đó một mình ấy chứ. Không ai ngoài Shang sẽ truy cứu ông ta, và Shang chắc chắn không phải là mối đe doạ với ông ta chút nào hết. Tuy nhiên, ông vẫn chia cho Shang phần anh đáng hưởng.
Cảm thấy tốt hơn rất nhiều, Shang liền cất bao vàng của mình và rời khỏi đó. Những thương gia bắt đầu kéo đến, và người mà Shang đang tìm kiếm cũng đang ở đây. Khi người thương nhân kia nhìn thấy Shang và những bao vàng của mình, ông ta mỉm cười thật tươi.
"Nhanh dữ thế quý khách. Vậy quý khách vẫn còn hứng thú với hai đơn lượng quặng kia chứ?" anh ấy hỏi.
Shang đến gần người thương nhân và gật đầu. "Ừ. 900 đồng vàng mà phải không?"
Người thương nhân gật đầu. Shang đặt bao vàng của Chuck xuống và thêm vào trong bao cỡ 500 đồng vàng.
"Không chắc có bao nhiêu tiền trong đó nữa, ông kiểm tra được không?" Shang hỏi.
Ông ta nhấc bao vàng đầu tiên lên và cân nó trong tay.
“Trong đây có khoảng từ 320 đến 330 đồng vàng, cứ cho là 330 đi. Vì vậy, ta sẽ cần thêm 70 đồng nữa,” ông ta nói.
Shang móc ra 70 miếng vàng từ một trong những bao tải khác và đưa chúng cho ông ta.
"Rất vui vì đã có thể giao dịch với quý khách," người thương nhân nói với nụ cười rạng rỡ và đưa ra hai đơn lượng quặng.
"Tôi cũng vậy," Shang nói.
Hai người tạm biệt nhau rồi Shang trở về phòng.
Shang đặt 400 đồng vàng còn lại sang một bên và nhìn đống quặng hoả hệ trong tay. Sau đó, anh nhìn đống quặng khác nằm rải rác quanh phòng mình.
"Cuối cùng thì cũng đến lúc nâng cấp rồi!"
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook