Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 692: Ảm Nhiên Biệt Ly (Chia tay đau lòng)
Sẵn sàng
*******
Buổi tối, nước lạnh như băng, không có trăng, không có sao, chỉ là một màn đêm tối tăm.
Đêm đầu tiên sau Thái Âm Tế Nhật, nhân gian yên lặng không một âm thanh, không có hỗn loạn như trong tưởng tượng.
Giờ Tí, bầu trời tối đen như mực, từng cơn gió nhẹ thổi qua nóc nhà của hàng vạn hộ gia đình, hệt như một khúc nhạc an hồn, vỗ về an ủi tâm linh của thế nhân, đem họ đưa vào trong giấc ngủ.
Không gian đêm tối yên lặng, liệu có người nào nhìn lên bầu trời? Từng cơn gió mang theo lời than thở và còn ẩn tàng trong đó những điều lo lắng gì? Nhưng màn đêm tối tăm đột nhiên biến thành sáng tỏ, những người không ngủ, nhìn lên bầu trời thấy quang trụ chói mắt bỗng nhiên xuất hiện như vậy, tâm trạng sẽ như thế nào đây?
Thời khắc đó, cảnh tượng kỳ lạ đó duy trì trong thời gian rất ngắn.
Khi hào quang chói mắt đó biến mất, Trần Ngọc Loan thuộc Trừ Ma liên minh đột nhiên choàng tỉnh, nhìn dáng vẻ kích động của Tứ Linh thần thú trong phòng, kinh ngạc hỏi:
- Sao vậy, đại linh nhi, ngươi… Cái gì? Ngươi nói ngươi cảm nhận được khí tức của Lục đại ca hả?
Uốn mình bay lên, Trần Ngọc Loan nhanh chóng khoác áo ngoài vào, mang theo Không Linh điểu và Tứ Linh thần thú đẩy cửa số lao ra ngoài, bay lên không trung, nhìn về phương xa.
Bầu trời lúc này đã khôi phục lại màu đen như mực, Trần Ngọc Loan đưa mắt nhìn, có chút nghi hoặc hỏi:
-Đại linh nhi, ngươi vừa rồi đúng là cảm ứng được hả?
Tứ Linh Thần Thú thấp giọng gầm gừ, dáng vẻ rất kích động, dường như muốn rời đi.
Nghe hiểu được ý muốn của nó, Trần Ngọc Loan nhíu mày nói:
- Ngươi muốn đi tìm Lục đại ca, cái này ta có thể hiểu. Chỉ có điều trước mắt nếu Lục đại ca đã không việc gì, ta tin huynh ấy sẽ tự tới đây tìm chúng ta, do vậy ngươi đừng có vội vàng, tránh việc luống cuống uổng công. Thêm nữa, ta còn cần sự giúp đỡ của ngươi, ngươi tạm thời ở lại đây, đợi khi nào gặp Lục đại ca ta sẽ đem ngươi trả lại cho huynh ấy.
Gầm nhẹ hai tiếng, Tứ Linh thần thú có chút do dự, rõ ràng là không muốn lưu lại. Đối với việc này, Không Linh điểu bên cạnh khẽ hót lên một tiếng, dường như trong tiếng hót đó nói lên điều gì, nghe xong Tứ Linh Thần Thú không ngừng gầm gừ, ánh mắt nhìn trừng trừng vào Không Linh điểu, xung quanh cơ thể lộ ra một luồng khí tức kì quái, nhưng lại không tính ly khai nữa.
Thấy như vậy, Trần Ngọc Loan mỉm cười lắc đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa, tự nói với mình: "Lục đại ca, huynh đang ở đâu, nhớ sớm quay trở lại nhé." U oán thở dài, rồi xoay người chuẩn bị quay trở về phòng. Nhưng đúng lúc nàng xoay người, nàng đột nhiên phát hiện, phía bên trái ba trượng, Phật Thánh Đạo Tiên đang lặng lẽ nhìn nàng.
Có chút kinh ngạc Trần Ngọc Loan hỏi:
- Té ra là tiền bối, sao tiền bối lại ở đây?
Phật Thánh Đạo Tiên bình thản trả lời:
- Ta vừa cảm ứng được một luồng khí tức mạnh mẽ to lớn, do vậy ra đây để xem, ai ngờ ngươi ngay sau đó cũng tới.
Trần Ngọc Loan khe khẽ gật đầu rồi hỏi:
- Vừa rồi Tứ Linh Thần Thú nói với vãn bối, khí tức đó là của Lục đại ca, tiền bối cảm thấy khả năng đó có lớn không?
Phật Thánh Đạo Tiên ngần ngừ một lát rồi trả lời:
- Ta cũng đang suy nghĩ xem đó là ai, bởi vì khí tức vừa rồi ta thấy có chút quen thuộc, nhưng lại không nghĩ ra trong số những người ta biết, ai lại mạnh mẽ tới như vậy. Giờ nghe câu này của ngươi, thêm sự phân tích cẩn thận, thì rất giống là của Lục Vân a.
Trần Ngọc Loan sắc mặt vui mừng, cao hứng nói:
- Vậy thì tốt rồi, quả đúng là Lục đại ca, vậy vãn bối yên tâm rồi.
Phật Thánh Đạo Tiên cười khổ, lo lắng nói:
- Không nên quá cao hứng như vậy, Lục Vân không việc gì đương nhiên là tốt, nhưng hắn tu vi đại tăng, còn rất khó nói được là tốt hay là xấu. Cuộc đời của Lục Vân không giống với người bình thường, hắn mang lại cho nhân gian là cống hiến hay là tai ách, ai cũng không biết trước được.
Trần Ngọc Loan lặng người, không hiểu hỏi:
- Tiền bối, người sao vậy, vì sao lại có cảm giác như vậy, lẽ nào tiền bối không tín nhiệm Lục đại ca hay sao?
Phật Thánh Đạo Tiên lắc đầu nói:
- Không phải là không tín nhiệm Lục Vân, ta chỉ là vì con người mà cảm xúc thôi, ta nên quay về thôi, đêm đã thật sâu rồi.
Ghi chú:
(1) Tình thiên viên nguyệt, tam thế luân hồi, hữu duyên chi nhân, kim sanh tương hội. = Đêm trăng tròn ngàn tình cảm, ba đời luân hồi, người có duyên bây giờ sẽ gặp.
Buổi tối, nước lạnh như băng, không có trăng, không có sao, chỉ là một màn đêm tối tăm.
Đêm đầu tiên sau Thái Âm Tế Nhật, nhân gian yên lặng không một âm thanh, không có hỗn loạn như trong tưởng tượng.
Giờ Tí, bầu trời tối đen như mực, từng cơn gió nhẹ thổi qua nóc nhà của hàng vạn hộ gia đình, hệt như một khúc nhạc an hồn, vỗ về an ủi tâm linh của thế nhân, đem họ đưa vào trong giấc ngủ.
Không gian đêm tối yên lặng, liệu có người nào nhìn lên bầu trời? Từng cơn gió mang theo lời than thở và còn ẩn tàng trong đó những điều lo lắng gì? Nhưng màn đêm tối tăm đột nhiên biến thành sáng tỏ, những người không ngủ, nhìn lên bầu trời thấy quang trụ chói mắt bỗng nhiên xuất hiện như vậy, tâm trạng sẽ như thế nào đây?
Thời khắc đó, cảnh tượng kỳ lạ đó duy trì trong thời gian rất ngắn.
Khi hào quang chói mắt đó biến mất, Trần Ngọc Loan thuộc Trừ Ma liên minh đột nhiên choàng tỉnh, nhìn dáng vẻ kích động của Tứ Linh thần thú trong phòng, kinh ngạc hỏi:
- Sao vậy, đại linh nhi, ngươi… Cái gì? Ngươi nói ngươi cảm nhận được khí tức của Lục đại ca hả?
Uốn mình bay lên, Trần Ngọc Loan nhanh chóng khoác áo ngoài vào, mang theo Không Linh điểu và Tứ Linh thần thú đẩy cửa số lao ra ngoài, bay lên không trung, nhìn về phương xa.
Bầu trời lúc này đã khôi phục lại màu đen như mực, Trần Ngọc Loan đưa mắt nhìn, có chút nghi hoặc hỏi:
-Đại linh nhi, ngươi vừa rồi đúng là cảm ứng được hả?
Tứ Linh Thần Thú thấp giọng gầm gừ, dáng vẻ rất kích động, dường như muốn rời đi.
Nghe hiểu được ý muốn của nó, Trần Ngọc Loan nhíu mày nói:
- Ngươi muốn đi tìm Lục đại ca, cái này ta có thể hiểu. Chỉ có điều trước mắt nếu Lục đại ca đã không việc gì, ta tin huynh ấy sẽ tự tới đây tìm chúng ta, do vậy ngươi đừng có vội vàng, tránh việc luống cuống uổng công. Thêm nữa, ta còn cần sự giúp đỡ của ngươi, ngươi tạm thời ở lại đây, đợi khi nào gặp Lục đại ca ta sẽ đem ngươi trả lại cho huynh ấy.
Gầm nhẹ hai tiếng, Tứ Linh thần thú có chút do dự, rõ ràng là không muốn lưu lại. Đối với việc này, Không Linh điểu bên cạnh khẽ hót lên một tiếng, dường như trong tiếng hót đó nói lên điều gì, nghe xong Tứ Linh Thần Thú không ngừng gầm gừ, ánh mắt nhìn trừng trừng vào Không Linh điểu, xung quanh cơ thể lộ ra một luồng khí tức kì quái, nhưng lại không tính ly khai nữa.
Thấy như vậy, Trần Ngọc Loan mỉm cười lắc đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa, tự nói với mình: "Lục đại ca, huynh đang ở đâu, nhớ sớm quay trở lại nhé." U oán thở dài, rồi xoay người chuẩn bị quay trở về phòng. Nhưng đúng lúc nàng xoay người, nàng đột nhiên phát hiện, phía bên trái ba trượng, Phật Thánh Đạo Tiên đang lặng lẽ nhìn nàng.
Có chút kinh ngạc Trần Ngọc Loan hỏi:
- Té ra là tiền bối, sao tiền bối lại ở đây?
Phật Thánh Đạo Tiên bình thản trả lời:
- Ta vừa cảm ứng được một luồng khí tức mạnh mẽ to lớn, do vậy ra đây để xem, ai ngờ ngươi ngay sau đó cũng tới.
Trần Ngọc Loan khe khẽ gật đầu rồi hỏi:
- Vừa rồi Tứ Linh Thần Thú nói với vãn bối, khí tức đó là của Lục đại ca, tiền bối cảm thấy khả năng đó có lớn không?
Phật Thánh Đạo Tiên ngần ngừ một lát rồi trả lời:
- Ta cũng đang suy nghĩ xem đó là ai, bởi vì khí tức vừa rồi ta thấy có chút quen thuộc, nhưng lại không nghĩ ra trong số những người ta biết, ai lại mạnh mẽ tới như vậy. Giờ nghe câu này của ngươi, thêm sự phân tích cẩn thận, thì rất giống là của Lục Vân a.
Trần Ngọc Loan sắc mặt vui mừng, cao hứng nói:
- Vậy thì tốt rồi, quả đúng là Lục đại ca, vậy vãn bối yên tâm rồi.
Phật Thánh Đạo Tiên cười khổ, lo lắng nói:
- Không nên quá cao hứng như vậy, Lục Vân không việc gì đương nhiên là tốt, nhưng hắn tu vi đại tăng, còn rất khó nói được là tốt hay là xấu. Cuộc đời của Lục Vân không giống với người bình thường, hắn mang lại cho nhân gian là cống hiến hay là tai ách, ai cũng không biết trước được.
Trần Ngọc Loan lặng người, không hiểu hỏi:
- Tiền bối, người sao vậy, vì sao lại có cảm giác như vậy, lẽ nào tiền bối không tín nhiệm Lục đại ca hay sao?
Phật Thánh Đạo Tiên lắc đầu nói:
- Không phải là không tín nhiệm Lục Vân, ta chỉ là vì con người mà cảm xúc thôi, ta nên quay về thôi, đêm đã thật sâu rồi.
Ghi chú:
(1) Tình thiên viên nguyệt, tam thế luân hồi, hữu duyên chi nhân, kim sanh tương hội. = Đêm trăng tròn ngàn tình cảm, ba đời luân hồi, người có duyên bây giờ sẽ gặp.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook