The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
-
Chương 560: Lỗi [4]
"Uống trà tý đê."
Đẩy tách trà qua bàn, tôi mỉm cười. Với vẻ mặt hoài nghi, Jin ngồi đối diện tôi. Sau đó, cậu chỉ vào Kevin.
"Cậu ta đang làm gì ở đây vậy?"
"Cậu không muốn tôi ở đây hả?"
Kevin đáp khi nhấp một ngụm trà, và tỏ vẻ đau đớn tột độ.
Jin nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào Kevin. Cuối cùng cậu chỉ lắc đầu.
"Không, bỏ đi."
Sau đó, cậu ấy đưa tay ra và nắm lấy tách trà mà tôi đưa cho cậu ấy. Vừa đưa cốc lên miệng, cậu vừa hỏi.
"Vậy cậu gọi tôi tới đây làm gì?"
"Cứ từ từ, rồi hẵn bàn chuyện công việc. Chúng ta bàn chuyện khác chút ha? Việc gì phải vội đâu mà."
Tôi vừa đáp vừa nhấp một ngụm trà trên tay. Đúng là trà ngon. Nhíu mày, Jin nhấp một ngụm trà nhỏ.
"Nhưng tôi đang vội."
Cậu mím chặt môi, đưa chiếc cốc ra khỏi miệng và nhìn chằm chằm vào nó. Lông mày cậu nhíu lại.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi tò mò hỏi. Quay đầu nhìn tôi, Jin lắc đầu.
"Không có gì, chỉ là thấy trà có vị rất lạ thôi."
"Trà có vị lạ á?"
Khi tôi quay đầu lại nhìn Kevin, cậu ấy cũng đang nhìn lại tôi. Nhấp một ngụm nữa, Kevin nhìn Jin.
"Lạ thật, tôi thấy bình thường mà."
Theo sau hành động của cậu ấy, tôi cũng uống một ngụm.
"Tôi cũng vậy mà."
Sau khi mím môi, tôi nhìn Jin.
"Có mình cậu thấy thế à."
"Mh...có thể."
Nhấp thêm một ngụm nữa, Jin lại cau mày rồi đặt ly xuống.
"Tôi không thích nó."
"…Tiếc thật."
Tôi cũng đặt tách trà xuống.
Vuốt lại mái tóc, tôi ngả người ra sau chiếc ghế mà tôi đang ngồi.
"Dù sao thì, cậu đã nghĩ lại về lời đề nghị trước đây của tôi chưa?"
“Về chuyến đi gì gì đó à?”
"Đúng rồi."
Tôi khẽ gật đầu. Vì cũng một khoảng thời gian trôi qua rồi, nên có khả năng cậu ấy đã thay đổi quyết định. Tôi thầm cầu nguyện là thế.
"Vẫn là không."
Tuy nhiên, Jin dường như vẫn không thay đổi ý định và cậu lắc đầu thêm một lần nữa.
"Nếu như lúc khác thì tôi sẽ có thể đồng ý được, chỉ tiếc là hiện tại tôi có quá nhiều cần giải quyết trong bang hội."
"Là vậy sao…"
Tap. Tap. Tap.
Gõ nhẹ vào tay vịn ghế, tôi cau mày.
"…Điều này có liên quan gì đến sự trở lại của Edward không?"
Ngay khi tôi dứt lời, vẻ mặt của Jin có chút thay đổi.
‘Bắt được rồi.'
Tôi thầm nghĩ khi chú ý đến hành động của cậu ấy.
'Đúng như dự đoán, cậu ta thực sự lo lắng rằng Edward sẽ định làm gì đó.'
"…Vậy nếu tôi có thể đảm bảo với cậu rằng Edward sẽ không làm gì cho đến khi cậu quay lại thì sao? Vậy thì cậu vẫn sẽ cân nhắc lời đề nghị của tôi chứ?"
Jin nhướn mày ngạc nhiên khi nghe những lời của tôi.
"Ý cậu là cậu có thể bảo Edwwward án binh bất động trongggg khi chúng ta đi vắng hảaaa?"
"Ờ."
Tôi gật đầu. Vì tôi đã cứu mạng ông ấy, chắc chắn ông sẽ lắng nghe yêu cầu đơn giản của tôi.
"Hừm..."
Mặt Jin dần trở nên nghiêm túc và cậu ấy lấy tay che miệng.
Trong vài giây tiếp theo, cậu ấy không nói gì cả, trông có vẻ như cậu đang suy tư gì đó. Trong khi đó, tôi nhìn Kevin, cậu ta cũng đang nhìn Jin.
Cậu ấy rõ ràng đang hy vọng rằng Jin sẽ chấp nhận lời đề nghị, nhưng…
"Tôi vẫn không điiiiiiiiiii đượcc."
Jin một lần nữa lắc đầu. Đặt cả hai tay lên tay vịn của ghế, cậu đỡ mình dậy.
"Có rấtttttt nhiều việc mà tôi cần phải xử lý vào lúc nàyyyyyy. Ngay cả khi bằng cách nàoooo đó, cậu có thể bảo Edward án binh bất động thì tôiiiiiiii không nghĩ rằng mình sẽ có thể—"
Giọng Jin càng lúc càng lạ hơn, và không mất nhiều thời gian để cậu ấy hiểu rằng có điều gì đó không ổn và cậu lập tức mở to mắt. Cậu lập tức nhìn vào những tách trà.
"C...các người..."
Khuỵ xuống đất, cậu đặt cả hai tay lên cổ họng.
Với vẻ mặt sốc nặng và bị phản bội, cậu ấy ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào tôi.
"Saooo… các cậu… dám làm vậy… với tôi?"
"Xin lỗi nhé Jin."
Chống tay vào thành ghế, tôi cũng đứng dậy. Sau đó tôi chỉ vào Kevin.
"Mà tôi nói trước nha, đây hoàn toàn là ý tưởng của Kevin hết đấy."
"Ê ê ê."
Kevin nắm lấy cánh tay tôi và lườm tôi. Nhìn chằm chằm lại vào cậu ta, tôi nói lại.
"Rồi rồi. Tất cả là ý tưởng của tôi."
Jin vẫn giữ im lặng, chỉ trừng mắt nhìn về phía chúng tôi. Nếu ánh mắt có thể giết người, thì có lẽ tôi đã chết cả chục lần rồi. Trái tim tôi gần như đau nhói khi cậu ấy nhìn tôi chằm chằm như vậy.
'Đúng là tội nghiệp thật.'
Cố gắng nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, tôi hạ thấp cơ thể mình xuống ngang hàng với cậu.
"Tôi thực sự xin lỗi nhé, Jin, nhưng vì cậu cứ từ chối lời đề nghị của chúng tôi, nên chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc...a hèm, xin lỗi nhé. Ý tôi là, giúp cậu một tay ấy mà."
“Tin tôi đi, nếu có lựa chọn khác thì tôi đã không làm chuyện như thế này…”
'Có lẽ vậy.'
Đưa tay ra, tôi vỗ nhẹ vào vai Jin.
"Dù sao đi nữa, ngủ nghỉ chút đi. Khi cậu thức dậy, một cuộc phiêu lưu cực kỳ thú vị với chúng tôi đang chờ đón cậu đấy."
Lườm toôi dữ dội hơn trước, Jin dồn hết sức lực giơ ngón giữa lên cho tôi.
"Đ…t mẹ…!"
Bịch—!
Đó là những lời cuối cùng Jin thốt ra rồi bất tỉnh.
"...Gì thô lỗ dị ba."
Gãi một bên đầu, tôi đứng dậy nhìn Kevin.
"Chiến dịch bắt cóc Jin hoàn thành rồi nhỉ?"
"Mệt cậu quá." Nhìn chằm chằm vào Jin, người đã bất tỉnh trên mặt đất, Kevin thở dài.
Khoanh tay lại, cậu hỏi.
"Chúng ta làm gì tiếp bây giờ?"
"Hãy ra gặp tài xế của cậu ta và nói với anh ta rằng Jin sẽ ở lại với chúng ta một khoảng thời gian."
"Cái gì? Tại sao lại là tôi?"
Tôi nhìn cậu bằng ánh mắt biết tuốt.
"Hỏi thật luôn hả ba?"
Nếu có người nào đó trong lãnh thổ loài người được coi là một anh hùng tốt bụng và chính trực nhất, thì đó chính là Kevin.
Người tài xế đương nhiên sẽ tin cậu ta hơn nếu cậu ta ra nói là Jin sẽ ở lại với chúng tôi một thời gian. Tất nhiên là chưa hết rồi.
Chạm vào chiếc vòng tay của mình, tôi ném cho Kevin một cái UBS nhỏ.
"Còn nữa, hãy đưa cái này cho tài xế và nói với họ rằng đó là của Jin."
"Đây là gì?"
Bắt lấy ổ USB, Kevin hoài nghi nhìn nó. Tôi xua tay, giục cậu đi ra khỏi phòng.
"Cứ làm như tôi nói đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu."
"…được rồi."
Kevin nắm chặt thiết bị trong tay, gật đầu và rời khỏi phòng.
Cạch—!
Một bầu không khí im lặng đột ngột bao trùm lấy căn phòng khi cậu đóng cánh cửa lại sau lưng. Lặng thầm lẩm bẩm một mình, tôi nhìn chằm chằm vào Jin vẫn còn nằm trên sàn.
"Tốt nhất là mình cũng bắt tay vào việc thôi."
***
Đã một giờ trôi qua kể từ lúc đó, và chúng tôi hiện đang đứng giữa sân tập riêng của tôi.
"Có vẻ như cậu đã chi rất nhiều tiền cho nơi này, nhỉ?"
Kevin hỏi với khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
"Nơi này trông cũng cao cấp không kém gì sân tập của Lock và Hiệp Hội luôn."
"Ờ, ừ. Thì mục đích chính tôi chi tiền là để như vậy mà.”
Nhìn quanh phòng tập, trái tim tôi bắt đầu rỉ máu. Khi tôi nghĩ lại số tiền mà tôi đã chi cho nơi này, nước mắt tôi bắt đầu rơi xuống.
‘Mình đã đốt quá nhiều tiền vào đống này.'
Đến mức khiến tôi muốn hối hận về quyết định của mình.
"...Cậu thực sự giàu vậy luôn à?"
"Thiết lập cổng dịch chuyển đi ba. Và làm ơn đừng nhắc tới vấn đề này nữa."
Tôi chỉ về phía giữa sân tập, nơi có một khoảng trống.
"Đừng lo nếu có chuyện gì xảy ra. Nơi này đắt là có lý do cả đấy. Nếu thực sự xảy ra chuyện không ổn thì tôi sẽ đánh gục cậu và đưa cậu ra khỏi nơi này."
"Được, tôi tin tưởng cậu đấy."
Với một cái gật đầu, Kevin cẩn thận đi về phía trung tâm của sân tập rồi dừng lại. Nghĩ tới điều gì đó, cậu ấy quay lại nhìn tôi một lần nữa rồi chỉ về hướng của tôi.
"Jin sẽ ổn chứ?"
"Cậu ta hả?"
Khi tôi liếc qua vai phải để thấy bóng dáng bất tỉnh của Jin, tôi vẫy tay.
"Không cần phải lo lắng về cậu ta. Cứ thiết lập cổng dịch chuyển đi và đừng lãng phí thời gian nữa."
"Rồi."
Quay lại và gật đầu lần nữa, một quả cầu kim loại màu xanh đậm trong tay cậu ta đột nhiên xuất hiện. Đó là lõi hạng <A> cần để thiết lập cổng dịch chuyển.
Kevin đã đưa quả cầu về phía trước rồi nó biến mất một cách kỳ diệu. Ngay sau đó, một quả bóng trắng có kích thước bằng một quả bóng bàn xuất hiện trước mặt Kevin. Mana bắt đầu xoáy về phía quả bóng bàn trong không trung, làm biến dạng không gian xung quanh Kevin.
Ngay lập tức, mana trong không khí lao về phía Kevin rồi liên tục xoay quanh quả bóng trắng.
Trong vòng một phút, nó đã cao gấp đôi Kevin, và một cánh cổng sớm bắt đầu hình thành. Mật độ mana trong không khí tăng lên theo từng giây trôi qua, và vào lúc cánh cổng hình thành, mật độ mana trở nên cực kỳ dày đặc.
Với mồ hôi chảy dài trên mặt, Kevin quay lại nhìn tôi.
"Haaa.hhaa...xong..rồi."
***
"Cánh cổng..."
Mở mắt ra, Jezebeth nhìn về phía xa xăm. Nhìn xuyên qua không gian, ánh mắt của hắn hướng vào một hành tinh cụ thể.
Trái đất.
Lông mày hắn nhíu lại và mắt hắn dán chặt vào hành tinh đó. Cụ thể hơn là hướng tới một lớp trắng mỏng bao phủ hành tinh. Cố gắng nhìn xuyên vào Trái đất, năng lượng của Jezebeth nhanh chóng tiêu tan.
"Mình vẫn chưa đủ mạnh..."
Hắn ta cũng không hề nản lòng về điều này.
Hắn đã đoán được trước điều này rồi. Rốt cuộc, hắn biết rằng mình sẽ cần thêm vài năm nữa thì mới có thể phá vỡ kết giới bảo vệ cuối cùng bảo vệ trái đất, hay cụ thể hơn là lớp kết giới được thiết kế để bảo vệ Kevin, kẻ nắm giữ sức mạnh Akashic.
Tuy nhiên, chỉ vì Jezebeth không thể giết cậu trên trái đất, điều đó không có nghĩa là hắn không thể giết cậu ta ở nơi khác.
Sau cùng thì Kevin đang có ý định đi đến một hành tinh khác.
"Hửm?"
Trong khi Jezebeth đang tập trung nhìn vào trái đất, hắn đột nhiên nhận ra một điều gì đó. Lông mày hắn nhướng lên vì ngạc nhiên.
"...Tại sao mình lại cảm thấy có thêm năm điểm khác kết nối với định luật Akashic vậy?"
Lúc này, Jezebeth mới nhận ra có điều gì đó không ổn. Mặc dù không thể nhìn xuyên qua kết giới của hành tinh, nhưng Jezebeth có thể nhìn thoáng qua rằng Kevin đã sử dụng sức mạnh Akashic để tạo ra năm điểm liên kết khác.
Nhưng tại sao lại thế?
Jezebeth trầm tư.
"Ta hiểu rồi."
Không mất nhiều thời gian để Jezebeth hiểu chuyện gì đang xảy ra, và nét mặt hắn tối sầm lại.
"...Đây chắc hẳn là kế hoạch dự phòng của ngươi nhỉ."
Với hai bàn tay úp xuống đất, Jezebeth từ từ nhắm mắt lại.
"Vậy thì ta có hơi bất lợi một chút, nhưng..."
Một vết nứt bắt đầu xuất hiện trong không gian xung quanh hắn ta, và cả thế giới xung quanh hắn bắt đầu biến dạng.
Rắc. Rắc. Rắc.
"...Nhưng nếu việc này giúp ta giết ngươi nhanh hơn thì cũng đáng."
***
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook