The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
-
Chương 633: Tiếp viện [3]
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ngay khi Ryan nhấn một vài nút trên bảng điều khiển, cánh cổng mà cậu ấy đã thiết lập bắt đầu hoạt động theo một cách khá kỳ lạ. Có tiếng sột soạt trong không khí, và trên bảng điều khiển có hàng hàng đống dữ liệu xuất hiện theo từng giây.
Thông tin được viết trên bảng đến cả tôi cũng không đọc được. Ngay cả khi có con chip trong đầu, tôi cũng không thể hiểu được trên đó viết quái gì. Nhưng với Ryan thì khác, cậu ta đã xem qua dữ liệu một cách bình tĩnh và ngồi đánh code với tốc độ cực nhanh.
Tạch!
Bấm một phím, Ryan giục chúng tôi quay lại.
"...Cánh cổng đã được kết nối rồi. Lùi lại vài bước đi mọi người."
"Được rồi."
Tôi làm theo yêu cầu của cậu ấy và lùi lại vài bước. Ngay khi vừa lùi lại một bước, cánh cổng bắt đầu rung chuyển dữ dội, và một âm thanh vun vút kỳ lạ giống tiếng gió thổi vù vù trong cơn bão bắt đầu vang vọng khắp phòng.
Vù! Vù! Vù!
Cánh cổng kim loại lớn bắt đầu rung chuyển, căn phòng rung chuyển nhẹ.
"Được rồi, đã kết nối xong!"
Ryan hét lên ngay khi cơn rung chuyển bắt đầu trở nên dữ dội hơn.
Cậu nhấn một phím khác và mọi thứ bỗng yên lặng đến đáng sợ. Cơn rung chấn dừng lại, và tất cả tiếng ồn cũng vậy. Ryan vội vã tiến về phía cánh cổng với một lõi lớn bằng lòng bàn tay.
"Sẵn sàng chưa?"
Cậu ấy hỏi trong khi nhìn cả Angelica và tôi. Nhìn sang Angelica, cả hai chúng tôi đều gật đầu khi lặng lẽ quan sát từ xa.
"Sẵn sàng."
"Sẵn sàng. "
"Được rồi."
Ryan đập vỡ cái lõi trong tay và một làn sóng mana bùng nổ ra. Khung cảnh trông giống như một vụ nổ lớn tràn đầy màu sắc sặc sỡ, mana ngay lập tức bắt đầu lan ra khắp căn phòng.
Khi Ryan đặt tay lên cạnh của cánh cổng, nguồn năng lượng đó khủng khiếp quanh phòng đột ngột dừng lại. Sau đó, giống như một cục nam châm hút lại, nó bắt đầu lao thẳng vào cánh cổng.
"Xong."
Ryan lau mồ hôi trên trán và tiến về phía chúng tôi.
"Chúng ta làm gì tiếp đây?"
Tôi tò mò hỏi trong khi chú ý đến cánh cổng đang dần hình thành.
"Chúng ta đợi thôi."
"Bao lâu?"
"Không nhiều, chỉ một phút thôi."
...và đúng như cậu ấy nói, sau một phút, cánh cổng đã hình thành hoàn toàn. Một luồng ánh xanh sáng lên trên đỉnh cổng, và nhiều bóng người bắt đầu xuất hiện trong căn phòng chúng tôi đang ở.
"Nó hoạt động rồi..."
Tôi có thể nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt của Ryan phát ra từ bên cạnh, ánh mắt tôi đổ dồn về phía những bóng người lần lượt xuất hiện trong phòng.
"...Rất vui vì cuối cùng mình cũng hữu ích.”
Ryan lặng lẽ lầm bầm. Tôi vò đầu cậu khi nghe những lời đó.
“Cậu lúc nào mà không—”
"Lâu rồi mới gặp ha."
Tôi bị cắt ngang bởi một giọng nói trầm đặc. Tôi nở một nụ cười khi thấy người đó.
"Jomnuk, Randur, đã lâu không gặp."
"Quả là một nơi thú vị."
Họ liền mất hứng thú với tôi khi họ nhìn thoáng qua căn phòng mà chúng tôi đang ở.
Tôi không bận tâm điều này chút nào, tôi bước lên phía trước và giới thiệu tóm tắt ngắn gọn về nơi chúng tôi đang ở. Tôi không nói trước cho họ biết là để bảo mật thông tin.
"Chúng ta hiện đang ở một hành tinh gọi là Immorra. Đó là một hành tinh của tộc orc cũ, chủ yếu được sử dụng cho nông nghiệp."
"Immorra..."
Randur xoa râu khi nghe tên của hành tinh này. Một lúc sau, mắt ông sáng lên, và a ông vỗ đùi cái đét.
"Ha! Ta biết nơi này!"
"Thật hả?"
Jomnuk không khỏi ngạc nhiên khi thấy rằng Randur dường như biết chúng tôi đang ở đâu. Đâu ông quay ngoắt sang ông ta.
Tôi cũng rất ngạc nhiên không kém.
"Làm sao ông biết?"
"Hì hì."
Randur ôm bụng cười.
"Ta đã dành phần lớn thời gian để nghiên cứu, trái ngược với ông, người dành phần lớn thời gian để làm những thứ vô nghĩa. Ta nhớ đã đọc qua mô tả về hành tinh này vài năm trước."
"Ồ? Khai sáng cho ta đi."
Lông mày của Jomnuk nhướng lên.
Randur nhếch mép khinh thường.
“Nếu ta không nhớ nhầm, thì hành tinh này không phải là một hành tinh bình thường, mà thực sự là hành tinh nông nghiệp lớn nhất trong bảy hành tinh dưới quyền của tộc orc trong quá khứ.”
"Trước đây, trước cả hồi lũ quỷ xâm chiếm hành của tộc orc, đã từng có bảy hành tinh chính của loài orc, đó là Nostrolia, Pestraolia, Onnosie, Alides, Chaipra, Giumia, Zohatis. Tất cả những hành tinh này đều có vị trí chiến lược rất lớn, và đây là nơi lực lượng chính của Orc cư trú, nhưng ..."
Randur giơ ngón tay lên trời khi nhìn Jomnuk.
"Mặc dù tất cả các hành tinh đều rất quan trọng, nhưng tầm quan trọng của chúng chẳng là gì so với Immorra, hành tinh chúng ta hiện đang ở."
"Trên thực tế, nhiều người cho rằng lý do chính khiến tộc Orc thua cuộc chiến chính là vì mất hành tinh này! Nếu họ không mất hành tinh này, họ đã có thể đẩy lùi lũ quỷ!"
Trong thời gian Randur đang nói, ông ấy đi quanh phòng. Khi ông chạm vào các bức tường của căn phòng, mắt ông lấp lánh hơn.
"...Nơi này không chỉ lý tưởng để trồng các loại cây có đặc tính giàu aura, mà nó còn chứa đầy quặng và khoáng chất cực kỳ quý hiếm! Nơi này là một mỏ vàng cực kỳ quý giá đấy, chết tiệt!"
Ông vỗ đùi trong phấn khích rồi nhìn tôi.
"Tại sao cậu không nói với ta về nơi trước chứ? Nếu cậu mà nói với ta về nơi này sớm hơn, chúng ta có thể đã khai thác hàng tấn kim loại, và chúng sẽ cực kỳ hữu ích cho chúng ta trong cuộc chiến sắp tới. "
Tôi lắc đầu xin lỗi.
"...Xin lỗi, nhưng tôi thực sự không rảnh nhiều kể từ lần cuối cùng chúng ta gặp nhau. Có rất nhiều chuyện đã xảy ra, và giờ tôi mới để ý đến việc này."
Cũng chẳng trách được.
Với quá thứ diễn ra trong cuộc sống của mình, tôi chưa bao giờ nhận ra Immorra quan trọng như thế nào. Cũng dễ hiểu mà, bởi vì công nghệ cổng dịch chuyển tới những nơi cách xa cả nghìn km chỉ mới được phát triển gần đây thôi.
...và chính nhờ các người lùn đã rộng lượng truyền đạt rất nhiều trình độ chuyên môn kỹ thuật để giúp hiện thực hóa thành tựu vĩ đại này.
"Dù sao đi nữa, chuyện đó từ từ tính đã. Có một cuộc chiến tranh vẫn đang tiếp diễn vào lúc này."
"Một cuộc chiến tranh?"
Jomnuk và Randur nhìn nhau một lúc. Sau đó, họ đưa mắt nhìn về phía cuối căn phòng.
Lông mày của họ nhíu lại cùng lúc.
“Cậu nói đúng, nhưng có vẻ như nó sắp kết thúc rồi.”
Randur là người đầu tiên nói sau khi rời mắt khỏi bức tường. Tôi trả lời ngay sau đó.
"Thật không may, đây chỉ là đợt tấn công đầu tiên. Tôi đoán đây là đợt thí quân mà thôi. Đợt tấn công thật sẽ đến sớm thôi."
Vẻ cau có trên mặt Randur sâu hơn.
"Ren, cậu biết rằng Jomnuk và ta không thể ở lại lâu. Với việc Tổ chức Inferno đang rục rịch di chuyển, ta sợ rằng chúng ta sẽ phải quay lại trước khi chiến tranh nổ ra, vì vậy chúng ta thực sự không thể giúp cậu nhiều ... "
"Đừng lo lắng."
Tôi xua tay với Randur.
"Tôi không gọi các ông đến để giúp tôi chiến thắng cuộc chiến. Tôi chỉ gọi các ông đến đây để giúp tôi thiết lập cổng dịch chuyển và giúp tôi giải quyết một số việc vặt khác thôi."
Tôi liếc nhìn những người lùn khác đang từ từ xuất hiện từng người một.
"Có rất nhiều thứ mà tôi muốn xây dựng ở đây, và chỉ có các ông mới có thể làm được.”
Đầu tiên và quan trọng nhất, tôi dự định xây dựng lại toàn bộ lâu đài ở đây. Vì chiến tranh đang đến gần, bắt buộc cần phải có một hệ thống phòng thủ hiệu quả hơn, và cái lâu đài đổ nát này đương nhiên là không phù hợp.
Sau đó, tôi dự định di dời trụ sở chính của mình đến đây, và những người lùn là những người giỏi nhất trong việc xây dựng một hệ thống phòng thủ đầy đủ các công nghệ mới nhất. Ví dụ, tôi cần một nơi có thể sản xuất mana một cách hiệu quả để tôi có thể luyện tập.
Ai cũng có thể cảm nhận được sự thiếu hụt mana trong bầu không khí của Immorra, do đó sức mạnh của tôi đã chậm lại đáng kể kể từ khi đến đây.
Thật may mắn là tôi đã mang theo khá nhiều lõi, nhưng ví tiền của tôi không đủ giàu để có nhiều lõi đủ dùng thoải mái.
Những người lùn biết cách xây dựng những căn phòng có thể vận mana từ lõi hiệu quả hơn, cho phép tôi luyện tập trong một môi trường tương tự như Trái đất. Vì thời gian trôi qua nhanh hơn ở Trái Đất, nó sẽ phát huy lợi thế khổng lồ này.
"Đương nhiên là tôi không yêu cầu mọi người làm việc này miễn phí. Như tôi đã nói trước, tôi sẽ cho mọi người một cơ hội trời cho tuyệt vời để đổi lấy việc mọi người giúp tôi xây dựng, và cho đến giờ tôi vẫn đang giữ lời mà đúng chứ?"
"Đúng."
Randur gật đầu.
"Ta phải thừa nhận, nơi này thực sự sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho chúng ta. Vì chúng ta là người biết chữ tín nên chúng ta sẽ làm theo yêu cầu của cậu."
"Tuyệt vời."
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm khi nghe những lời của Randur. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe điều đó.
Bùm!
Căn phòng lại bắt đầu rung chuyển dữ dội, và một số người đã mất thăng bằng trong quá trình này. Tôi há hốc miệng khi quay lại nhìn lên trần nhà.
"Còn về chiến tranh, cứ để đó tôi lo. Thêm vào đó..."
Miệng tôi dừng lại, khi một vài hình bóng quen thuộc xuất hiện từ không trung.
"...Quân tiếp viện chính của tôi đã đến rồi."
***
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook