The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
Chương 634: Thành lập thành phố [1]

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Mọi người rốt cục cũng tới rồi."

Tôi tiếp cận những nhân vật quen thuộc xuất hiện từ cổng. Đó không ai khác chính là Emma, Melissa, Jin và Amanda.

"Chính xác thì chúng ta đang ở đâu vậy?"

Emma là người đầu tiên nói, và cô ấy tò mò nhìn quanh phòng.

"Tôi hầu như không hề cảm thấy chút mana nào trong không khí cả. Có dấu vết của năng lượng ác quỷ... và cũng có dấu vết của thứ gì đó khác... nhưng tôi không chắc chính xác đó là gì."

"Đó là aura đấy, và chúng ta hiện đang ở một hành tinh tên là Immorra."

Tôi trả lời, giới thiệu sơ qua về hành tinh mà chúng tôi đang ở.

"Đây là một hành tinh cũ của tộc Orc, chủ yếu dành cho nông nghiệp và trồng trọt. Bởi vì có rất nhiều quái thú trên hành tinh này nên hầu hết thức ăn mà loài Orc từng ăn đều đến từ đây."

"Cậu vừa nói nông nghiệp, vậy họ vẫn còn làm điều đó chứ?"

Melissa hỏi, giơ một ngón tay lên kính. Khi tôi chuyển ánh mắt sang cô ấy, tôi lắc đầu.

"Thành thật mà nói, tôi cũng không biết. Tôi sẽ đi hỏi Silug thử. Có thể ông ấy biết chỗ của những thứ cô đang tìm kiếm."

Melissa đã tìm gặp tôi trước tôi nói với cô ấy về hành tinh Immorra, rồi nói cho tôi một danh sách dài các yêu cầu chi tiết về một đặc tính cụ thể mà cô ấy muốn tìm. Tôi không biết liệu có bất kỳ loại cây nào có đặc tính giống như loại cây mà cô ấy yêu cầu không, nhưng ngay khi tôi nhắc về chuyến đi đến Immorra, tôi đã nói cô ấy có thể đi cùng tôi để tìm thử xem có thấy thứ mà cô ấy đang tìm khôngs.

Thành thật mà nói, cơ hội rất mong manh, nhưng có còn hơn không.

Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của tôi, cô ấy sẵn sàng đồng ý, và điều đó lý giải tại sao cô ấy ở đây lúc này.

Bùm!

Tòa nhà bắt đầu rung chuyển một lần nữa, khiến mọi người có mặt giật mình. Tôi nhìn lên trần nhà rồi nhìn lại những người khác.

"Hiện tại trên lầu đang xảy ra chiến tranh ấy mà. Và nó cũng sắp kết thúc rồi, nên cũng không cần quá lo lắng. Việc phải lo chính là cuộc chiến tiếp theo. Cuộc chiến sắp tới hơi bị căng đấy."

Không chỉ có số lượng quỷ nhiều khủng khiếp hơn, mà lực lượng tổng thể của chúng cũng sẽ mạnh hơn và sẽ có nhiều con quỷ cấp Hầu tước xuất hiện.

Và...

Tôi nghi ngờ rằng ít nhất sẽ có một con quỷ cấp Công tước xuất hiện, nhưng tôi không chắc lắm. Silug là người đã báo tin này cho tôi, nhưng ngay cả ông ấy cũng không hoàn toàn chắc chắn về thông tin này.

Nếu đúng là vậy thật, thì tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài nghiêm túc hơn. Khoảng cách giữa <S+> và <SS-> lớn hơn người ta nghĩ.

Với bộ kỹ năng hiện tại của mình, tôi có đủ sức để đe dọa một người đó ở cấp bậc đó. Tuy nhiên, điều đó sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào đối thủ của tôi.

‘Mình cần phải nhanh chóng đột phá thứ hạng của mình. '

Một lần nữa, tôi lại được nhắc nhở về việc tôi cần đột phá thật nhanh.

"Đây."

Một giọng nói nhẹ nhàng kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Tôi quay đầu lại và thấy Amanda đang đưa cho tôi một chiếc nhẫn nhỏ màu đen. Mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy chiếc nhẫn.

"À đúng rồi."

Tôi cầm lấy chiếc nhẫn từ tay Amanda và ném nó cho Randur.

"Randur, bắt lấy này."

"Gì thế?"

Vì quá bất ngờ nên ông hơi lóng ngóng. Mãi cho đến khi cuối cùng cũng có thể chạm tay vào chiếc nhẫn, ông ấy mới thở phào nhẹ nhõm và trừng mắt nhìn tôi.

"Cậu đang làm cái quái gì vậy?"

Tôi không trả lời mà chỉ hất đầu.

"Sao ông không thử nhìn nó trước đi rồi hẵn phàn nàn?"

Lông mày của Randur nhíu lại. Tuy nhiên, ông vẫn làm theo lời tôi và kiểm tra chiếc nhẫn. Ngay sau đó, ông quay đầu lại nhìn tôi, và lông mày ông ấy lập tức nhướng lên.

"Nhiều kinh thế. Cậu đang cố xây dựng cái quái gì vậy?"

"...Rất nhiều thứ đấy."

Tôi mỉm cười với ông ấy.

"Trước tiên, tôi muốn gia cố lâu đài này thật vững chắc, đồng thời muốn ông giúp tôi xây dựng một phòng mana để tôi có thể luyện tập. Với những thứ bên trong chiếc nhẫn, tôi nghĩ các ông sẽ không gặp khó khăn gì đâu nhỉ?"

"Không."

Randur lắc đầu.

Sau đó, ông trao chiếc nhẫn cho Jomnuk, người đang trò chuyện với những người lùn khác có mặt.

"Chúng ta có gì ở đây?"

Jomnuk lấy chiếc nhẫn từ tay Randur. Khi kiểm tra những thứ có trong chiếc nhẫn, ông cũng lộ rõ vẻ ngạc nhiên như Randur.

"Thú vị đấy. Nhiều thứ kinh thật. Còn nhiều nguyên liệu hơn những gì cậu muốn bọn ta xây nữa. Rõ ràng là cậu có kế hoạch to hơn nhiều, đúng chứ?"

Jomnuk ném chiếc nhẫn về phía tôi và nhìn lại Randur.

"Chúng ta có bao nhiêu thời gian?"

"Nếu chúng ta tính đến việc thời gian ở đây trôi nhanh gấp mười lần, hai mươi ngày. Thì tầm trong vòng hai mươi ngày, chúng ta có thể xây dựng xong mọi thứ mà cậu yêu cầu. Trong thời gian đó, ta sẽ cử một vài người lùn khác đi kiểm tra những ngọn núi xung quanh và tìm ra khu vực tốt nhất để khai thác khoáng chất ở đây."

Randur trả lời sau khi lấy ra một chiếc đồng hồ bấm giờ từ kho không gian của mình.

Ông nhanh chóng bắt tay vào công việc.

Sau khi ra lệnh cho những người lùn khác trong phòng, bầu không khí trong phòng đột ngột thay đổi, trở nên sôi động hơn rất nhiều và một loạt các công cụ đột nhiên xuất hiện từ và chiếm cả không gian.

Tôi gật đầu hài lòng khi thấy những người lùn làm việc hiệu quả như thế nào.

'Có thể sẽ mất một thời gian, nhưng nếu mọi việc suôn sẻ, mình sẽ sớm có thể xây dựng lực lượng đủ mạnh để chống lại Jezebeth.'

Tôi âm thầm nắm chặt tay khi nghĩ đến Jezebeth. Cảnh hắn ta giết Smallsnake ngay trước mắt tôi vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi. Không có gì có thể ngăn tôi giết hắn ta.

Không gì cả.

"Chúng tôi nên làm gì đây?"

Giọng nói của Jin kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Khi tôi quay đầu lại nhìn cậu ấy và những người khác, tôi đưa tay ra hiệu cho họ.

"Đừng lo, tôi đã chuẩn bị sẵn một vài phòng cho các cậu rồi. Hãy cứ thoải mái trong vài ngày tới đi. Tốt nhất là mọi người nên tìm hiểu rõ về cấu trúc bên trong của lâu đài đi. Sau này sẽ hữu ích lắm đấy."

Tôi nắm lấy tay nắm cửa và đẩy cửa trở lại. Vừa định đi, tôi chợt nhớ ra điều gì đó và quay lại nhìn họ.

"...À đúng rồi."

Tôi xoa cằm và nghĩ.

‘Mình suýt thì quên mất rằng không ai biết việc mọi người đến đây. Mình có nên yêu cầu Silug niêm phong một phần nào đó của lâu đài để không ai ngoài mình và những người khác có thể vào được không nhỉ?'

***

Thành phố Ashton, trụ sở Cassia.

Căn phòng trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ sau khi mọi người bước vào cổng. Kevin là người duy nhất còn lại, và cậu quét mắt khắp phòng rồi dừng lại ở một trong những tấm bảng ở đằng xa.

Nó chứa tọa độ của Immorra, và cậu đã chia sẻ nó với những người lùn.

'Tốt hơn là mình nên đi thôi. Dù sao thì mình cũng sẽ gặp Ren sau vài ngày nữa. '

Cậu ấy sẽ dịch chuyển đến Immorra ngay sau khi hoàn thành công việc của mình. Có một vài điều mà cậu ấy cần phải làm ở đó. Ngoài ra, khối lượng công việc của cậu ấy trong vài ngày tới sẽ không hề nhỏ.

Những ngày qua, cậu đã giết thêm một vài người nữa, cũng như những chi nhánh bí mật do Tổ chức Monolith thành lập.

Cậu ta phải làm điều này để đảm bảo rằng họ có thể giành chiến thắng trong cuộc chiến đang rục rịch kéo đến. Kevin đưa mắt nhìn quanh phòng.

Trong lúc đó, mắt cậu dừng lại ở tất cả các camera có mặt trong phòng. Bí mật truyền mana bên trong cơ thể cậu ấy, các camera ngừng hoạt động và cậu ấy đưa tay về phía trước nơi một cuốn sổ đỏ hình thành.

Cậu mở cuốn sách và đọc qua nội dung của nó.

'Gần được rồi.'

Cậu đóng cuốn sách lại, và một luồng ánh sáng trắng sáng nhanh chóng bao trùm căn phòng. Ánh sáng trắng lan tỏa khắp căn phòng rồi hòa vào Kevin.

Time Codex: [0%———[35%]————100%]

Một thông báo xuất hiện.

Kevin không để tâm đến điều đó và cậu ấy xua tay gạt nó đi.

Sau đó, liếc nhìn căn phòng một lần nữa, cậu ta ngừng truyền mana của mình.

"Được rồi, vì Ren đang bận nên đến lúc mình rồi. Monica sẽ càu nhàu nếu mình đến muộn."

Kevin than vãn và vai cậu gục xuống. Vừa định đi tới cửa, bước chân Kevin đột nhiên dừng lại, sắc mặt có chút thay đổi.

[Ding!]

[Ding!]

[Ding!]

Tầm nhìn của cậu ấy có đầy vô số thông báo khác nhau nhằm cảnh báo cậu ấy. Tuy nhiên, không bao lâu sau, một thông báo quan trọng hơn xuất hiện trước mặt cậu ta, và vào lúc đó, ánh mắt cậu trở nên lạnh lùng.

[Tàn dư thời gian đã để mắt đến bạn.]

Mặt Kevin tối sầm lại khi nhìn vào thông báo trước mặt.

'...Vậy là cuối cùng cũng chịu hành động rồi à?’

Cậu ấy suýt thì đã quên mất điều đó, vì tên đó đã im hơi lặng tiếng quá lâu, nhưng bây giờ khi thỏa thuận đình chiến cuối cùng cũng kết thúc và Ren vẫn đang kiểm soát cơ thể của mình, Ren kia đã lên kế hoạch tự mình giải quyết vấn đề và hành động độc lập . .

Kevin thầm cười.

‘Có lẽ đã đến lúc cả hai chúng ta gặp nhau sau một thời gian rất dài rồi nhỉ?'

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...