The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
-
Chương 635: Thành lập thành phố [2]
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Bang—!
Nhiều tia lửa tung bay khi Hein dễ dàng làm chệch hướng đòn tấn công của con quỷ bằng khiên của mình. Sau đó, cậu ta đưa chiếc khiên đến gần vai và đập cơ thể của mình vào con quỷ, khiến nó ngã nhào xuống đất.
"Ha ha!"
[Thiết Thương]
Sau khi tung đòn đầu tiên, cậu ta tiếp tục đâm xuyên qua con quỷ bằng bàn tay mở rộng của mình, có một luồng khí màu xám mỏng kéo dài về phía trước có hình dạng của một ngọn thương cực nhọn.
Phụt—!
Máu đen bắn ra khắp cơ thể Hein, nhuộm đỏ quần áo và khiên của cậu ta. Bàn tay cậu tiếp tục thọc sâu vào cơ thể con quỷ cho đến khi cậu cảm thấy một vật gì đó cứng cứng thì mới dừng lại.
Dùng lực thêm một chút, một tiếng vỡ nát vang vọng.
Gầm-!
‘Tạ ơn chúa, mình không còn như xưa nữa.'
Miệng cậu ta co giật khi nhìn thấy tình trạng chiếc khiên của mình. Nó hoàn toàn đen thui.
Nếu là cậu trong quá khứ, cậu ấy sẽ ngay lập tức hoảng sợ khi thấy chiếc khiên của mình bị bẩn, nhưng bây giờ, điều đó không còn khiến cậu ấy bận tâm nhiều nữa.
"Haa...aaaa.."
‘Mệt mỏi kinh khủng.'
Hein thở hổn hển.
Cậu ta đã giết quá nhiều ác quỷ đến nỗi không thể đếm xuể, và khi ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, cậu ta rên rỉ thành tiếng.
"Có bao nhiêu con quỷ vậy trời?"
...Bọn chúng đông như vô tận luôn.
"Hein, chú ý vào!"
Cậu chợt giật mình khi nghe thấy giọng nói đột ngột của Leopold từ phía sau. Đột nhiên, một luồng năng lượng vụt qua má cậu ta và phát nổ cách cậu ta vài mét, nơi một con quỷ đang đứng.
Bùm—!
Hein quay lại nhìn.
"Cảm ơn."
"Đừng có mất tập trung giữa trận chiến."
Ava tiếp cận cậu ta từ phía sau. Cô hiện đang ngồi trên một con sói xám lớn.
Con sói cao gấp đôi Hein, cao hơn hầu hết lũ Orc trên chiến trường. Ngoài ra áp lực nó tỏa ra cực kỳ khủng khiếp, khiến nhiều con quỷ xung quanh họ hoảng loạn.
Nhìn thấy cô ấy đến gần, Hein theo bản năng đập mạnh chiếc khiên của mình về phía bên phải, giết chết một con quỷ đang định đánh lén cậu.
"Được rồi được rồi."
Hein gật đầu miễn cưỡng. Vài giây sau, cậu ta giẫm mạnh lên xác con quỷ đã chết, trực tiếp phá hủy lõi của nó.
"Tôi chỉ đang nghĩ đến việc chúng ta sẽ phải chiến đấu trong bao lâu nữa. Nhìn bề ngoài thì có vẻ chúng ta sẽ còn phải chiến đấu với lũ quỷ trong một thời gian dài đấy."
"Đúng vậy."
Leopold nói và đặt khẩu súng ngắn lên vai. Với bàn tay còn lại, ông cắt đôi cơ thể của một con quỷ.
"...Nhưng cậu không cần phải lo lắng quá nhiều đâu."
Ông chỉ về phía xa.
"Cuộc chiến này sẽ kết thúc sớm hơn cậu tưởng đấy."
Bùm—!
Ngay khi ông nói xong, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, và Hein có thể nghe thấy tiếng kêu đau đớn của lũ quỷ từ xa. Khi cậu quay đầu lại để xem chuyện gì đang xảy ra, cậu vô cùng kinh ngạc khi thấy thủ lĩnh tộc orc đang vung rìu chém hơn chục con quỷ.
Cây rìu của ông ta chém đến đâu thì một đống tay chân của quỷ rơi xuống và cơn mưa đen trút xuống dữ dội.
"Ồ."
Hein lẩm bẩm trong sự kinh ngạc. Phong thái hung bạo và oai nghiêm của ông trong lúc tiêu diệt lũ quỷ như cỏ rác đã khiến Hein ấn tượng sâu sắc.
"Ông ta là ai vậy?"
Giọng của Lian vang lên bên cạnh cậu.
"Đằng đó là một tên orc đấy, Liam. Ông ta hiện đang chiến đấu với lũ quỷ."
Hein giải thích khi nhận ra Liam đang đứng cạnh mình. Cậu ấy nói sao cho có vẻ dễ hiểu nhất có thể.
"..."
Liam nhìn cậu với ánh mắt đầy ghê tởm.
"Ánh mắt đó là sao đấy? ...Đừng nói với tôi rằng anh đã quên về tộc Orc và lũ quỷ rồi nha."
"Ngươi là tên nào?"
"..."
Đến lượt Hein im lặng.
"Anh biết đấy, tôi bắt đầu—"
Ngay khi cậu định nói lại điều gì đó, chùm năng lượng của Leopold lại một lần nữa lướt qua má cậu ta, giết chết một con quỷ phía sau cậu ta.
Bùm!
Hein lườm Leopold.
"Ông đừng làm vậy nữa được không?"
"Thế thì chú ý kỹ xung quanh giùm cái."
Leopold nhún vai.
"Mọi người tập trung và mau làm cho xong việc đi. Tôi muốn về thay quần áo mới."
Giọng nói của Ava vang vọng, và một cái bóng lớn phủ xuống mọi người khi con sói của cô lao tới và cắn xé một vài con quỷ.
“Chiến đấu trong khi kìm sức chán lắm, vì vậy hãy kết thúc việc này càng nhanh càng tốt.”
Cô ấy biến mất vào khoảng không sau đó. Nhìn những người khác bên cạnh, Hein lao về hướng cô ấy đi.
"Này, đợi tôi với! Cô phải ở phía sau tôi mới đúng. Tôi là tanker đấy!"
***
Tôi Randur đang nhìn chằm chằm tôi khi tôi quan sát chiến trường từ đỉnh lâu đài.
"Liệu tộc orc sẽ ổn với việc cậu thay đổi hoàn toàn tòa lâu đài của họ không đó?"
"Sẽ ổn thôi."
Tôi trấn an ông ấy.
"Không sao cả đâu. Vì nó sẽ giúp ích cho cuộc chiến, tôi chắc rằng ông ấy sẽ chấp nhận thôi.”
Những thay đổi sắp tới sẽ không chỉ có lợi cho tôi mà cả Silug nữa. Không chỉ vậy, sau khi cứu mạng ông ấy cách đây không lâu, Silug không đời nào có thể phản đổi những gì tôi đang làm.
“Ban đầu ông ấy có thể ngạc nhiên bởi sự xuất hiện của những người lùn, nhưng tôi chắc rằng ông ấy sẽ hiểu thôi.”
"Được rồi. Giờ thì cậu muốn chúng ta sửa đổi lâu đài như thế nào?"
"Bây giờ, tôi muốn các ông tập trung vào việc tạo ra phòng chứa mana."
Ưu tiên của tôi lúc này là đột phá lên hạng <SS->. Mặc dù tôi không chắc chắn lắm, nhưng tôi có cảm giác rằng tôi càng mạnh thì nhân cách kia sẽ càng khó chiếm lấy cơ thể tôi.
Nhưng mà với thứ sức mạnh khủng khiếp của tên đó, tôi tự hỏi liệu những nỗ lực của mình có vô ích hay không.
Sau khi cân nhắc một hồi lâu, tôi nhận ra rằng cách duy nhất để tôi thực sự thoát khỏi bàn tay của nhân cách khác của mình là phải mạnh tương đương với cái tên đó. Mặc dù tôi không chắc sức mạnh thực sự của tên đó đến đâu, nhưng tôi biết chỉ trong hai năm thì tôi không thể làm được.
...Bất khả thi.
'Tuy nhiên, mình cũng không thể bỏ cuộc.'
Ngay cả khi một ngày nào đó tên đó chiếm cơ thể tôi, tôi không muốn có bất kỳ hối tiếc nào hết.
Ngay khi cuộc đời của tôi kết thúc, tôi muốn ít nhất là hoàn thành mọi thứ mà tôi đã đề ra... hoặc đặt nền móng cho chúng.
Giống như kế hoạch của tôi với Immorra vậy.
"Sau khi hoàn thành việc xây phòng chứa mana, tôi muốn các ông giúp tôi thiết lập một số hệ thống phòng thủ khi đợt tấn công tiếp theo ập đến."
"Còn sau chiến tranh thì sao?"
Jomnuk bước tới chỗ chúng tôi. Nhìn xuống lâu đài nằm trên đỉnh một ngọn đồi lớn, tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời.
"Có rất nhiều việc mà tôi muốn hoàn thành ở đây sau khi chiến tranh kết thúc. Khi hai người trở về và giải quyết xong vấn đề với Tổ chức Inferno, các ông có thể gửi thêm người lùn đến đây để giúp tôi xây dựng một thành phố được chứ?"
"Một thành phố luôn á?"
Cả Randur và Jomnuk đều nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Tôi lặng lẽ gật đầu.
"Không lâu sau khi chiến tranh kết thúc, chúng ta sẽ liên lạc với nữ hoàng tộc Elves, đồng thời nhờ bà ấy giúp chúng ta thực hiện dự án này. Mục tiêu cuối cùng là biến hành tinh này trở thành con át chủ bài khi đại tận thế lần thứ ba ập đến."
Tham vọng của tôi đối với hành tinh này là rất lớn.
Ban đầu tôi chỉ muốn biến hành tinh này thành một nơi để tộc Orc từ từ gây dựng một đội quân hùng mạnh khi đại tấn thế lần thứ ba ập đến, nhưng tôi nhận ra rằng hành tinh này có nhiều tiềm năng hơn thế.
Nó có tiềm năng trở thành con át chủ bài có thể xoay chuyển tình thế trong đại tận thế lần thứ ba nếu được sử dụng đúng cách. Nó không chỉ mang lại cho tôi nguồn thu nhập vô tận, mà còn cho phép tôi xây dựng mối quan hệ tốt hơn với các chủng tộc khác...
Càng nghĩ về nó, tôi càng trở nên hào hứng.
"Kế hoạch của cậu nghe có vẻ to lớn đấy, nhưng làm thế nào cậu có thể đảm bảo rằng thông tin về hành tinh này sẽ không bị rò rỉ?"
Randur dội gáo nước lạnh vào tham vọng của tôi. Tôi thở dài thành tiếng khi nghe những lời ông nói.
"...Tôi đang cố tìm ra giải pháp cho việc đó vào lúc này đây."
Jezebeth có thể phá hủy hành tinh này chỉ bằng một cái vuốt tay nếu hắn ta biết về sự tồn tại của nó. Để tham vọng của tôi thành hiện thực thì tôi cần phải cực kỳ cẩn thận.
Tuyệt đối không để tin tức ấy lan đến tai hắn ta.
"Đầu tiên, chúng ta nên bắt đầu bằng cách thiết lập một kết giới cực lớn để ngăn chặn tất cả các thông tin rò rỉ ra bên ngoài. Một kết giới tương tự như ở Henlour ấy."
Jomnuk bất ngờ đề nghị.
Tôi quay đầu lại nhìn anh.
"Việc đó khả thi luôn hả?"
"Có."
Ông gật đầu và nói thêm.
"Sẽ hơi tốn kém một chút, nhưng sẽ không thành vấn đề gì vì chúng ta cũng sẽ được lợi khá nhiều khi thành lập một thành phố ở đây. Bằng cách này, bọn ta sẽ có thể xử lý tất cả quặng ở đây thay vì phải quay lại Henlour. Nó sẽ làm giảm đáng kể khả năng chúng ta bị phát hiện."
"Có lý."
Tôi đồng ý với những gì ông ấy nói.
Nếu họ xử lý quặng ở Henlour, các tên gián điệp từ Tổ chức Inferno chắc chắn sẽ nhận thấy điều gì đó kỳ lạ, khiến toàn bộ tình hình căng hơn.
"Vấn đề duy nhất mà ta thấy là vấn đề về mana. Ngay cả khi cậu có thể phá hủy máy nén của lũ quỷ, hành tinh vẫn không hề có chút mana nào cả. Các buồng mana chỉ hoạt động với quy mô nhỏ thôi, và cố gắng để đổ hết mana vào cả một thành phố lớn là bất khả thi..."
"Không sao hết.”
Tôi xua tay.
"Không cần phải cả nguyên một thành phố. Chỉ một vài phòng chứa mana là đủ rồi. Nơi này chủ yếu sẽ là để tộc Orc gầy dựng lực lượng của mình trong khi các ông phát triển công nghệ và khai thác quặng."
Vì nguồn năng lượng chính của hành tinh này là aura, tôi biết rằng tôi không thể sử dụng nơi này để luyện tập trong thời gian dài được.
Tệ thật, vì nơi này thời gian trôi qua nhanh hơn trên Trái Đất, nhưng ăn mày thì đâu thể nào đòi xôi gất được đâu chứ.
"Được rồi, Jomnuk và ta sẽ bắt tay vào việc xây dựng nền móng của nơi này. Chúng ta sẽ sớm liên hệ lại với cậu thôi."
Randur vỗ vào đùi tôi. Chà, ít nhất thì khu vực gần đó ...
Cười lớn một tiếng, ông vẫy tay.
"Chúng ta đi trước đây, có cần gì thì ta sẽ cho cậu biết sau."
"..Ờm."
Tôi lắc đầu khi thấy Randur vừa cười to vừa bỏ đi.
‘Chịu luôn chứ biết sao giờ đây.’
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook