Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 107 Rực Rỡ
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 13 – Rực Rỡ
Tàng Bảo Lâu ở Nguyên Sơ Sơn khá đặc biệt, nơi đây cất giữ một lượng lớn tài nguyên Tàng Bảo Lâu, quản sự, người hầu đều có rất nhiều.
“Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể, đệ bát luyện?” Ở nơi này có ba quản sự và hơn mười người hầu phụ trách tiếp đón đệ tử, mỗi người ai cũng nghe thấy lời nói của Mạnh Xuyên, đều âm thầm không nói nên lời. Bọn hắn ở Tàng Bảo Lâu đã lâu, bọn hắn biết rất rõ rằng Nguyên Sơ Sơn từ lâu vẫn chưa xuất hiện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đệ bát luyện cảnh giới.
“Ta ở Tàng Bảo Lâu đã gần sáu mươi năm, chưa từng nghe nói có đệ tử mới nào tu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đến đệ bát luyện.”
“Mạnh Xuyên đại nhân này, mới lên núi có một năm, đã đạt tới đệ bát luyện luyện cảnh, ta cá rằng thành tựu trong tương lai Mạnh Xuyên đại nhân , không kém gì ngũ công tử của A Hải Vương Gia.”
Hai quản sự còn lại phía sau quầy nhìn Mạnh Xuyên, lặng lẽ trao đổi với nhau.
Những người có thể đảm nhận vai trò quản sự ít nhất cũng là Vô Lậu Cảnh, thậm chí có một số đã ngưng đan rồi.
Rất nhanh, một lão giả mặc thường phục từ bậc trên của Tàng Bảo Lâu đi xuống, đó chính là Dịch trưởng lão.
“Dịch trưởng lão.” Mạnh Xuyên cung kính nói.
“Ngươi đã đạt đến đệ bát luyện rồi sao?” Dịch trưởng lão mỉm cười hiền lành.
“Hôm qua mới luyện thành.” Mạnh Xuyên thành thật trả lời.
Dịch trưởng lão nhẹ gật đầu, với thực lực của hắn ta đương nhiên có thể dễ dàng nhìn thấy sát khí bát luyện dung hợp vào nội thể của Mạnh Xuyên, lập tức ra phân phó: “Đi, lấy một bình Lục Dục Sát lại đây.”
“Vâng.” Nam tử áo xanh cung kính đáp.
“Lục Dục Sát, là từ các phàm thành trì dùng các phương pháp đặc biệt thu thập lại .” Dịch trưởng lão nói, “Mỗi bình chứa chín sợi sát khí, rất khó có được. Ngươi phải nắm bắt kĩ thời gian đều luyện hóa, rồi hẵn tiếng hành luyện hóa chúng! Không thể lãng phí nó.”
Mạnh Xuyên cung kính gật đầu: “Đệ tử đã hiểu.”
Rất nhanh, nam tử áo xanh lấy ra một chiếc bình sứ màu đỏ, Dịch trưởng lão cầm lấy đưa cho Mạnh Xuyên: “Lục Dục Sát này là loại cuối cùng trong cửu sát luyện thể của ngươi, cũng là loại đặc biệt nhất. . Đối với ý thức ảnh hưởng cũng là lợi hại nhất. Người nhất định phải tôi luyện ý chí của bản thân trước. Nếu không đạt đến ngưỡng yêu cầu, thì đừng tu luyện. Nếu tu luyện sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến nguyên thần, ảnh hưởng đến cả 10 năm là chuyện bình thường. Ý chí đạt đến ngưỡng cần thiết rồi, mới có thể thử luyện hóa nó “.
“Đệ tử, xin ghi nhớ.” Mạnh Xuyên sớm đã đọc qua thư tịch, biết rằng đệ cửu luyện cuối cùng này nguy hiểm đến nhường nào, nếu ý chí yếu đuối mà tu luyện, sẽ trở nên điên loạn bởi sự khống chế cuộc dục vọng, cho dù được cứu bởi các Thần Tôn của Nguyên Sơ Sơn, ảnh hưởng đối với linh hồn sẽ có thể kéo dài hàng chục năm hoặc thậm chí cả đời.
........
Mạnh Xuyên liền chuẩn bị tiến hành tôi luyện ý chí! Hy vọng rằng ý chí có thể sớm ngày đạt đến ngưỡng cửa luyện hóa Lục Dục Sát .
“Trước tiên cứ nghỉ ngơi một ngày, để tinh thần hoàn toàn hồi phục. Ngày mai thử đi tế đàn Hắc Ám, xem có thể leo lên cấp bậc nào.” Mạnh Xuyên đặt một bình Lục Dục Sát vào trong mật thất của động phủ, sau đó đóng cửa mật thất lại, “Ta lên núi cũng đã một năm rồi, một năm nay, không biết ý chí của ta đã tiến bộ bao nhiêu.”
Một năm nay, hắn mỗi ngày đều khắc khổ tu luyện đao pháp, luyện ra đao ý, học được 'Tâm Đao Thức'.
Một năm nay, hắn đã trải qua một trăm hai mươi ngày bị Kim Ô Sa tra tấn.
Một năm nay, hắn cũng đã cùng với Liễu Thất Nguyệt tư định chung thân.
Chỉ là vẫn không biết, một năm nay, ý chí của hắn đã tiến bộ bao nhiêu.
......
Sáng sớm ngày hai mươi lăm tháng mười hai âm lịch.
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cùng nhau đến Động Thiên Các, hôm nay là ngày sư tôn giảng pháp, hiện tại trong Giảng Pháp Các cũng đã có đến 279 đệ tử.
Có đệ tử mới đến ! Có một số đệ tử cũ cũng xông qua Cửu Huyền Động xuống núi , Mạnh Xuyên cũng là một đệ tử cũ lên núi được một năm.
Khi Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt tiến vào trong lâu các, một quản sự lập tức tiến tới, cười nói: “Liễu Thất Nguyệt đại nhân, vị trí của ngài có chút thay đổi, xin mời đi theo tôi.” Bởi vì đệ tử mới đến nên rất nhiều chỗ ngồi đã thay đổi, trong đám đệ tử mới cũng có những người thiên phúc cực cao.
Mạnh Xuyên không có thay đổi gì, hắn như cũ vẫn ngồi ở hàng đầu.
Kể từ bản thân luyện thành <Tâm Ý Đao> Hắc Thiết Thiên Thư và đạt đến luyện thể đệ thất luyện, hắn đã tới hàng đầu tiên, cùng với Tiết Phong, Tiêu Vân Nguyệt và một số vị thần tôn có siêu phẩm Thần Tôn Thể, đều xếp ở hàng đầu. Cũng có một số người đã luyện thành siêu phẩm Thần Tôn Thể, được xếp ở hàng thứ hai và thứ ba.
Liễu Thất Nguyệt đi đến vị trí bên trái và phía sau của Mạnh Xuyên, cô nhất định có thể tu luyện Phượng Hoàng Thần Thể đến viên mãn cảnh, nhưng sẽ phải mất một khoảng thời gian.
“Nhìn kìa, một cặp nam nữ mới bước vào, chính là Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt.”
“Mạnh Xuyên lên núi được một năm, Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể của hắn đã đạt đến đệ bát luyện, sớm đã luyện thành tuyệt học Hắc Thiết Thư. Thiên phú cực cao, hoàn toàn có thể sánh ngang với An Hải Vương Gia ngũ công tử Tiết Phong. Liễu Thất Nguyệt bên cạnh hắn cũng là người đã thức tỉnh Phượng Hoàng huyết mạch. Hai người bọn họ , nhưng lại là một cặp quyến luyến Thần Tôn có tiếng của Nguyên Sơ Sơn chúng ta.”
“Mạnh Xuyên sư huynh xuất thân từ một gia tộc Thần Tôn bình thường, nếu như là xuất thân từ Phong Vương Thần Tôn gia tộc, thực lực còn mạnh hơn so với bây giờ rất nhiều. An Hải Vương Gia ngũ công tử, 15 tuổi đã trở thành Thần Tôn, còn sớm hơn vài năm so với Mạnh Xuyên sư huynh, cũng là sớm hơn nhờ vào gia tộc.”
“Nửa năm đã luyện thành tuyệt học Hắc Thiết Thiên Thư, đúng là quái vật.”
Nhiều đệ tử đang âm thầm nhỏ nhẹ thảo luận.
Nửa năm gần đây, Mạnh Xuyên đã trở thành người sáng chói nhất trong đám đệ tử ở Động Thiên Các, tốc độ thăng tiến nhanh chóng của hắn, khiến rất nhiều đệ tử á khẩu không nói nên lời, luận về tốc độ tăng trưởng, vẫn là nhanh hơn Tiết Phong và Tiêu Vân Nguyệt. Chỉ là lúc Mạnh Xuyên lên núi đã mười tám tuổi, Tiết Phong mới mười ba tuổi... Điều này khiến cho Mạnh Xuyên về nhiều phương diện vẫn là kém rất nhiều. Tuy nhiên, rất nhiều đệ tử chúng rằng, Mạnh Xuyên luận về thiên phú có lẽ sẽ không kém hơn Tiết Phong.
“Mạnh Xuyên, chúc mừng ngươi đã đạt tới đệt bát luyện.” Yến Tẫn đi tới, lộ ra nụ cười hiếm thấy.
“Ngươi cũng biết?” Mạnh Xuyên kinh ngạc.
“Sáng nay Động Thiên Các thảo luận rất nhiều, một truyền mười mười truyền trăm, còn ai không biết ngươi đã tu luyện đến Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đệt bát cảnh.” Yến Tẫn nói, “ Cái gì, ngươi định tu luyện đến đệ cửu luyện?”
“Thử xem.” Mạnh Xuyên mỉm cười.
Yến Tẫn nhẹ gật đầu: “Ngươi mới lên núi được một năm, đích thật vẫn còn thời gian để thử xem. Tuy nhiên, đạt tới Đệ bát luyện, đồng nghĩa với việc đã đạt được siêu phẩm Thần Tôn Thể đại đành. Ở Nguyên Sơ Sơn tu luyện siêu phầm Thần Tôn Thể, phần lớn chỉ là tiểu thành, đến đại thành đã là rất hiếm hoi. Mà viên mãn siêu phẩm Thần Tôn Thể càng phải mất rất nhiều năm mới có thể xuất hiện một người. Trong số các đệ tử chưa xuống núi gần đây, cũng chỉ có ngũ ca của ta là tu luyện viên mãn siêu phẩm Thần Tôn Thể. Chẳng qua huynh ấy tu luyện là Hắc Sa Ma Thể, so với Lôi đình Diệt Thế Ma Thể của người tu luyện dễ hơn không ít.”
Mạnh Xuyên gật đầu: “Ngươi tu luyện thế nào rồi?”
“Vẫn còn sớm lắm.” Yến Tẫn khẽ lắc đầu, quay trở về vị trí của mình.
Ngồi tại vị trí của mình.
Yến Tẫn trầm giọng nói: “Mạnh Xuyên huynh đã đạt đến đệ bát luyện cảnh, ta đoán chừng phải mất ba tháng nữa mới có thể đạt đến Thanh Liên Thần Thể tiểu thành. Muốn đại thành, càng phải tốn nhiều thời gian hơn, còn viên mãn cảnh? Quá xa xôi! Nhưng ta muốn đánh bại Phong Vương Cảnh Thần Tôn, bắt buộc phải luyện đến viên mãn siêu phẩm Thần Tôn Thể. “Yến Tẫn cũng phát hiện ra điều đó khi hắn tu luyện, mặc dù hắn ta đã làm hết sức.
Nhưng so với Mạnh Xuyên, so với ngũ ca Tiết Phong, hắn quả thực chậm hơn một bậc.
Nhưng hắn chưa bao giờ bỏ cuộc.
Đột nhiên, một làn ba động vô hình lan tràn, bao trùm toàn bộ Đông Thiên Các, Đông Thiên Các lập tức trở nên yên tĩnh, Mạnh Xuyên từng người bọn họ đều ngoan ngoãn đứng dậy, đám đệ tử mới cũng lơ mơ đứng dậy theo. Lúc này Tôn Giả đi vào, đưa mắt quét qua chúng đệ tử, tự nhiên cũng chú ý tới Mạnh Xuyên, Tiết Phong và một số đệ tử ưu tú khác.
“Bái Kiến Sư Tôn.” Tất cả đệ tử cung kính hành lễ.
........
Sau khi giảng pháp ở Động Thiên Các kết thúc, Liễu Thất Nguyệt đến Thiên Tinh Hầu tu luyện, còn Mạnh Xuyên đi đến Hắc Ám Tế Đàn.
“Mạnh Xuyên đại nhân.” Trên tế đàn tối tăm cũng có người quản sự và người hầu.
“Ta muốn leo Hắc Ám tế đàn.” Mạnh Xuyên nói.
Quản sự gật đầu nói: “Vậy bây giờ ta sẽ mở Hắc Ám Tế Đàn.” Vừa nói hắn vừa ấn vào một cơ quan bên cạnh.
“Có thể bắt đầu rồi.” Quản sự mỉm cười đáp, “Nếu Mạnh Xuyên đại nhân trên Hắc Ám Tế Đàn dừng bước không bước nữa, ta sẽ đóng Hắc Ám Tế Đàn lại.”
Hắc ám Tế Đàn này tuy có tác dụng mài giũa ý chí, nhưng chủ yếu là để cho đệ tử núi Nguyên Sơ kiểm chứng thực lực của bản thân, bởi vì chỉ cần đăng đỉnh! Chính là đại biểu đã đạt ngưỡng cửa của ý chí ‘Đại Nhật Cảnh Thần Tôn’cấp bậc.
“Năm ngoái ta tham gia khảo nghiệm nhập môn, đã dừng lại ở bậc bảy mươi lăm, không biết bây giờ có thể đi đến bậc nào.” Mạnh Xuyên đi đến hắc ám tế đàn, trực tiếp leo lên bậc đầu tiên, thạch đài lập tức xuất hiện một làn sương đen nhàn nhạt bốc lên, xuyên vào trong cơ thể Mạnh Xuyên, thân thể Mạnh Xuyên khẽ run lên, nhưng hắn rất nhanh thích nghi, tiếp tục đi lên từng bước một.
Những người quản sự và người hầu ở một bên đều tò mò muốn biết vị ‘Mạnh Xuyên đại nhân’ nổi tiếng gần đây có thể đi đến bậc nào.
“Đoán xem, Mạnh Xuyên đại nhân có thể tới bậc nào.”
“Theo ta thấy, hẳn là có thể đạt đến bậc chín mươi .”
“Mạnh Xuyên đại nhân dù sao cũng chỉ mới lên núi có một năm, lên tới bậc chín mươi có lẽ không dễ dàng như vậy.” Những quản sự và người hầu này thường ngày đều sống một cuộc sống nhàm chán, hiện tại đều đang trò chuyện sôi nổi. Bọn hắn đều biết Mạnh Xuyên đang đi lên Hắc Ám Tế Đàn, không thể nghe được tiếng nói nhỏ của bọn hắn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook