Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 108 Hoặc Tâm Động
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 14 – Hoặc Tâm Động
Mạnh Xuyên bước lên bậc thạch đài xanh của Hắc Ám Tế Đàn, rất
Sương đen không ngừng tiến vào trong cơ thể Mạnh Xuyên.
“Chỉ với huyễn tưởng này, cũng muốn mị hoặc ta?”
Liên tục một trăm hai mời ngày dày vò thống khổ, mỗi ngày hơn hai canh giờ phảng phất như đang dưới địa ngục, như hàng vạn côn trùng đang cắn lấy thân thể. Dưới sự tra tấn này, ý chí giống như một thanh đao, hoặc là được mài giũa để trở nên sắc bén hơn, hoặc là trực tiếp bị vỡ nát.
Ý chí của Mạnh Xuyên đương nhiên là ngày càng mạnh hơn, cũng ngày càng sắt bén hơn.
Hơn nữa còn ước định thệ ước một đời cùng với Thất Nguyệt, cũng giúp cho lực lượng nguyên thần của hắn ta càng cường đại hơn. Trong lòng có người mình quan tâm, nội tâm sẽ càng cường đại hơn.
“Phá.”
Ý chí cường đại, cường hành phá vỡ ảo cảnh, giữ cho bản thân tỉnh táo.
Tiến lên từng bước một.
Bậc thứ 30, bậc thứ 50, bậc thứ 70, bậc thứ 90, tốc độ của Mạnh Xuyên hầu như không chậm lại, một hơi đã đến bậc thứ 90, sau đó tốc độ bắt đầu chậm lại một chút, nhưng hắn vẫn đang đi lên. Bậc chín mươi ba, bậc chín mươi lăm, bậc chín mươi bảy...
“Cái này cái này……”
“Sắp tới bậc thứ 100 rồi.”
“Mạnh Xuyên đại nhân không phải mới lên núi một năm sao? Ý chí đã tiến bộ nhiều như vậy sao?” Những quản sự và người hầu này đều trợn mắt há mồm, bọn họ phụ trách quản lý Hắc Ám Tế Đàn đương nhiên biết Mạnh Xuyên vào một năm trước chỉ mới leo lên bậc thứ bảy mươi lăm. Khi kinh nghiệm của con người tăng lên, vẫn luôn nỗ lực tu hành , ý chí của họ sẽ dần dần tăng trường lên. Nhưng Mạnh Xuyên lại là tăng trưởng quá nhiều.
Quản sự và người hầu đều nhìn chằm chằm, bước chân của Mạnh Xuyên quả thực càng ngày càng chậm, nhưng hắn vẫn đi lên.
“Chín mươi chín bậc! Một trăm bậc! Đã tới một trăm bậc, vẫn đang còn đang đi lên.”
“Không phải sẽ trực tiếp đăng đỉnh chứ?”
........
“Là huyễn cảnh, huyễn cảnh, phá vỡ cho ta.”
Ý thức của Mạnh Xuyên đang gào thét, nhưng vô số huyễn cảnh không ngừng ập đến, hắn cố gắng phá một huyễn cảnh, nhưng lại có huyễn cảnh thứ hai và thứ ba, Mạnh Xuyên dần dần bối rối, không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Cuối cùng, toàn bộ sương mù đen thu nhỏ lại vào trong Hắc Ám Tế Đàn, Mạnh Xuyên nhanh chóng thoát khỏi vô số huyễn cảnh, hoàn toàn hồi phục thanh tỉnh lại.
“Ta là Mạnh Xuyên, ta đang muốn leo lên Tế Đàn Hắc Ám.” Mạnh Xuyên lập tức ý thức được điểm này, thở phào nhẹ nhõm.
Rơi vào trong huyễn cảnh đánh mất bản thân mình, quả thật rất khó chịu.
Mạnh Xuyên nhìn thấy Tế Đàn Hắc Ám ở trước mặt, hắn cúi đầu, phát hiện chỉ cần bước thêm một bước nữa sẽ chính là ở trên đỉnh.
“Chúc mừng Mạnh Xuyên đại nhân đã đạt đến bậc 102.” Người quản sự sau khi đóng lại hắc ám tế đàn liền lập tức chúc mừng, “Ta tin tưởng Mạnh Xuyên đại nhân cho dù không cần cố rèn luyện ý chí nữa, trong vòng một năm rưỡi tới, cũng nhất định có thể đăng đỉnh.”
Mạnh Xuyên khẽ gật đầu, tiến lên một bước.
Bước thêm một bước cuối cùng đứng trên đỉnh, đỉnh rất nhỏ, nhưng đứng trên đỉnh và nhìn bốn phía, nhưng lại có một hương vị khác.
Những người quản sự và người hầu đều hơi giật mình. Ý gì đây? Hắc Ám Tế Đàn đã đóng cửa, không còn hiệu quả thí nghiệm nữa, bây giờ bước lên đỉnh để làm gì?
“Ta sợ về sau sẽ không còn leo lên Hắc Ám Tế Đàn nữa.” Mạnh Xuyên hiểu được điểm này, cho nên lần này hắn đứng ở trên đỉnh, nhìn thật kỹ phong cảnh.
Sau đó hắn ta rời khỏi Hắc Ám Tế Đàn.
Có thể bước đến bậc thứ 102 của Hắc Ám Tế Đàn, Mạnh Xuyên cũng có chút vui vẻ, Tiến bộ của bản thân trong 1 năm nay còn lớn hơn so với dự liệu. Nhưng mà cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Bởi vì ý chí cần thiết để luyện chế 'Lục dục sát' là gấp mấy lần đăng đỉnh Hắc Ám tế đàn. Bản thân muốn đạt đến “Cửu Luyện”, chặng đường vẫn còn rất dài.
........
Ngày hai mươi sáu tháng mười hai âm lịch, vào buổi tối.
Sau khi cùng nhau vẽ tranh viết chữ, và luyện tập , Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cùng nhau đi đến một nơi khá bí ẩn ở Nguyên Sơ Sơn.
“Hoặc Tâm Động thần bí vô cùng. Những gì ẩn giấu dưới đáy động là một trong mười bí ẩn hàng đầu của Nguyên Sơ Sơn.” Mạnh Xuyên cười nói.
Liễu Thất Nguyệt cũng gật đầu, hưng phấn nói: “Ta đem thư tịch đọc qua, đáy Hoặc Tâm Động phảng phất như vực sâu không đáy, không thể nhìn thấy bộ mặt thật của nó. Bất cứ ai có thể chạm tới đáy Hoặc Tâm Động, sức mạnh của ý chí, đều có thể xếp vào trước hạng 10 của cả nhân tộc. Với một ý chỉ khủng bố như vậy...... nhất định trong 1 năm có thể trở thành Thần Tôn.”
Mạnh Xuyên gật đầu.
Nếu có người bình thường có thể đi tới đáy Hoặc Tâm Động, Nguyên Sơ Sơn sẽ lập tức chú ý tới người đó hơn cả Mạnh Xuyên, Tiết Phong. Bởi vì có thể đi tới đáy động, ý chí của hắn có thể sánh ngang với Thần Tôn Tạo Hóa Cảnh, giống như “Huyết Thần Thể” và “Huyễn Ma Thể” các pháp môn này, hoặc là Hắc Thiết Thiên Thư tuyệt học <Thiên Ma Thánh Cảnh> , <Bất Diệt Huyết Hải>, cực kỳ phù hợp với những yêu nghiệt có ý chí nghịch thiên, trong vòng 1 năm trở thành Phong Hầu Thần Tôn, trong vòng 10 năm trở thành Phong Vương Thần Tôn, tuyệt không phải nói đùa.
Nhưng mà ý chí, nếu không đủ thiên phú.
Mặc cho gia cảnh kinh người thế nào, phụ mẫu có kinh diễm hơn, cho dù anh hài mới sinh ra đã có nguyên thần. Ý chí yếu đuối thì chính là yếu đuối.
Ý chí, chính là cần được dần dần được hình thành thông qua lịch luyện mà tích lũy được, nhân sinh có trùng trùng các loại lịch luyện, được tôi luyện giữa sự sống và cái chết , sự tôi luyện của các loại cảm xúc... có quá nhiều yếu tố quyết định tới ý chí.
Người trẻ tuổi, đại biểu cho kinh nghiệm ít! Nó đại biểu cho thiếu kiến thức!
Làm sao có thể so sánh với những vị Thần Tôn cường đại đã trôi nổi trong biển máu hàng trăm năm? Cách biệt quá lớn.
Muốn vượt qua những Phong Vương Thần Tôn này, ý chí đạt đến top 10 của nhân tộc? Ít nhất trong lịch sử nhân tộc, trước 50 tuổi chưa ai có thể làm được.
Mạnh Xuyên cũng hiểu rõ chính mình.
Hắn ta mới trải qua bao nhiêu trận chiến? Đã bao nhiêu lần trải qua sự tuyệt vọng? Những Phong Hầu Thần Tôn, Phong Vương Thần Tôn danh tiếng lẫy lừng kia, đơn giản tra thử ‘Công lao’ cũng khiến người khác chấn động. Có được những công lao đó, lại còn có thể tu luyện được tới cảnh giới đó, ý chí tự nhiên sẽ xa xôi vượt xa đám thanh niên bọn hắn.
“Đến Hoặc Tâm Động rồi.” Mạnh Xuyên cùng Liễu Thất Nguyệt đã đến Hoặc Tâm Động.
Hoặc Tâm Động là một động quật thẳng và sâu.
Hai người Mạnh Xuyên đứng ở vách rìa nhìn xuống, liếc mắt nhìn không thấy đáy, phía dưới có sương mù đen cuồn cuộn.
Bên cạnh vách hang của Hoặc Tâm Động có nhiều lớp bậc thang được xây dựng, xung quanh hang có những bậc thang liên tục đi xuống, bảy mươi chín bậc tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh. Nó quay tròn và hướng xuống dưới, có thể thấy bằng mắt thường rằng nó đã xoay khoảng sáu vòng.
“Trong thư tịch ghi lại, trong Hoặc Tâm Động tổng cộng có chín vòng .” Liễu Thất Nguyệt nói: “Vẫn còn có ba vòng tròn bị sương mù đen bao phủ.”
“Leo lên đỉnh Tế Đàn Hắc Ám tương đương với ba vòng Hoặc Tâm Động Động.” Mạnh Xuyên nói: “Mà để tu luyện Lục Dục Sát, cần phải đạt đến Hoặc Tâm Động Động vòng thứ tư cấp bậc .”
Càng đi sâu ,càng khó bước tiếp hơn.
Hoặc Tâm Động vòng thứ 4 so với vòng thứ 3, nhiều hơn 79 bậc, yêu cầu đối với ý chí phải cao hơn mấy lần.
Tiêu chuẩn 4 vòng, sau đó liền có thể tu luyện Lục Dục Sát.
Nhưng toàn bộ Hoặc Tâm Động có đến chín vòng .......
“Phía trên có 2 người đang đến.” Liễu Thất Nguyệt nói.
“Ta thấy rồi.” Mạnh Xuyên cũng cẩn thận nhìn lại, Hoặc Tâm Động Động bên ngoài có hai người đang đi dọc theo bậc thang, một người đã đi qua vòng thứ ba, đang chậm rãi đi ở bậc thang của vòng thứ tư. Còn một người khác đang đi chậm trên vòng bậc thang của vòng thứ thứ năm.
“Một người là Trương Phụng sư huynh, một vị Đại Nhật Cảnh Thần Tôn.” Liễu Thất Nguyệt nói, “Người ở phía sau là Phong Hầu Cảnh Thần Tôn ‘Lan Trừng Hầu’.”
Mạnh Xuyên cũng biết hắn, dù sao cũng có số tình báo tức về đồng môn ở Nguyên Sơ Sơn. Chỉ là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn và Phong Hầu Thần Tôn phần lớn thời gian đều là ở ngoài chinh chiến. Chỉ thỉnh thời trở về tông môn để tu luyện. Cho nên ít gặp mặt cũng là lẽ thường tình.
Mạnh Xuyên nhìn đám người bọn hắn trong thời gian 1 tách trà, cũng nhìn thấy kết quả của hai người.
Khi Trương Phong huynh đến bậc thứ hai mươi sáu của vòng tròn thứ tư, bắt đầu ngu ngốc bước đi về phía trung tâm của Hoặc Tâm Động Động, chân trượt hụt xuống, trực tiếp rơi xuống, hắn rơi vào trong sương mù đen với khuôn mặt vô cảm và tê dại.
Lan Trừng Hầu lại là lại lúc bước đên bậc thứ sáu mươi hai của vòng tròn thứ năm, hắn cũng uể oải bước về phía trung tâm Hoặc Tâm Động Động, tê dại giẫm lên không trung và rơi xuống.
Rơi xuống cũng không sao, chỉ mất đi ý thức trong chốc lát, khi tỉnh lại đã ra khỏi Hoặc Tâm Động, còn rơi xuống đáy động sẽ gặp phải thứ gì? Không ai biết cả. Bởi vậy, nên nó được gọi là một trong mười bí ẩn của Nguyên Sơ Sơn.
“Ngay cả một vị Phong Hầu Thần Tôn cũng không có thể hoàn thành vòng thứ năm.” Mạnh Xuyên âm thầm thở dài.
“Thất Nguyệt, ta chuẩn bị thử xem.” Mạnh Xuyên nói.
“Ta cũng đi cùng ngươi.” Liễu Thất Nguyệt cười nói: “Thử xem như thế nào.”
Hai người cùng nhau bước đến lối vào bậc thang của Hoặc Tâm Động, có hai quản sự đang đợi ở đó.
“Mạnh Xuyên đại nhân, Lưu Thất Nguyệt đại nhân.” Một nữ quản sự mỉm cười nói: “Hoặc Tâm Động có tác dụng rất lớn đối với linh hồn, rất nhiều đệ tử thường xuyên gặp ác mộng, cho nên sau khi rời đi một lần, ít nhất phải nghỉ ngơi mười ngày. Mười ngày sau có thể đi lần thứ hai, một lần đi cần năm trăm điểm công lao.”
“Bọn ta biết.” Mạnh Xuyên cùng Liễu Thất Nguyệt gật đầu.
“Mời.”
Nữ quản sự mỉm cười bước sang một bên.
“Để ta đi trước.” Mạnh Xuyên nói, bởi vì mép cầu thang rất hẹp, chỉ rộng ba thước, không thích hợp để hai người cùng đi.
Mạnh Xuyên lập tức đi đến mép cầu thang từng bước một, nhưng không hề có huyễn cảnh, hắn chỉ cảm thấy ý thức của bản thân có chút chìm xuống, hắn cũng cảm giác được sương đen cuồn cuộn dưới đáy Hoặc Tâm Động tràn đầy cám dỗ, khiến cho bản thân có 1 loại cảm giác nhả xuống dưới động.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook