Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 117 Hội luận đạo
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 1: Hội luận đạo
“Vẽ đẹp lắm." Liễu Thất Nguyệt chờ Mạnh Xuyên vẽ xong mới lên tiếng, nàng ta thán phục nhìn bức tranh, "A Xuyên, khi tới Nguyên Sơ Sơn muội đã thấy huynh vẽ rất nhiều lần, bức tranh hôm nay tuy rằng đơn giản, nhưng muội lại cảm thấy tốt nhất.”
Cảm xúc trong bức tranh, có thể khiến người khác đồng cảm.
Một vài cảnh tượng phảng phất như trở nên sống động.
Liễu Thất Nguyệt đã thấy Mạnh Xuyên vẽ tranh rất nhiều lần, nàng ta cũng thừa nhận mỗi bức tranh đều rất kinh diễm, nhưng chưa từng khiến cho linh hồn nàng ta đồng cảm như ngày hôm nay.
"Ừm." Mạnh Xuyên gật đầu, hắn cũng thừa nhận bức tranh hôm nay là bức tranh tốt nhất mà hắn vẽ được từ sau khi lên núi, bởi vì nguyên thần của hắn vẫn đang nở rộ ánh sáng linh tính, đồng thời nguyên thần cũng đang lột xác, càng thêm ngưng tụ rõ ràng.
"Thất Nguyệt, hôm nay ta định gửi bức tranh này về, muội có cần ta mang theo cái gì không?"
“Ta sẽ viết thư cho cha ta." Liễu Thất Nguyệt liền nói: “Huynh chờ ta một chút, rất nhanh thôi.”
Nói xong Liễu Thất Nguyệt liền ngồi vào vị trí thư trác của mình, lập tức tìm giấy viết thư và bắt đầu viết thư.
Mạnh Xuyên cũng mỉm cười ngồi xuống bắt đầu viết thư, tranh là quà tặng cho cha hắn, hắn vẫn còn nhiều điều muốn nói với cha hơn, cũng muốn biết tình hình hiện tại của quê nhà.
Nửa canh giờ sau.
Hắn bảo người hầu chuẩn bị tơ lụa, gói quyển trục cùng với thư từ lại thật kỹ, đặt vào trong một ống gỗ mà Mạnh Xuyên tự tay làm, trong ống gỗ được ánh đao chân nguyên cắt vô cùng bóng loáng nhẵn mịn, sau đó hắn dùng nút bịt kín ống gỗ.
Sau đó hắn tự mình chạy tới Tàng Bảo Lâu, nhờ Nguyên Sơ Sơn hỗ trợ gửi tới Đông Ninh phủ cho phụ thân Mạnh Đại Giang.
“Mạnh Xuyên đại nhân yên tâm, đêm nay bọn ta sẽ gửi đi, chiều mai sẽ đến Đông Ninh phủ." Một lão giả quản sự nhiệt tình nói.
Lúc này Mạnh Xuyên mới rời đi.
Lúc rời đi hắn đã nhìn vào bên trong nguyên thần, trong thức hải rộng lớn, nguyên thần đã ngừng lột xác, chân thật hơn trước lúc vẽ tranh rất nhiều, Mạnh Xuyên mơ hồ phán đoán, tuy rằng thời gian vẽ tranh lần này ngắn hơn, nhưng nguyên thần đã lột xác, không kém việc vẽ nên bức “hướng về ánh mặt trời” lần đó!
"Hiển nhiên việc nguyên thần lột xác, không liên quan lắm tới thời gian vẽ tranh, quan trọng là “Khấu vấn (tự hỏi) bản tâm””, Mạnh Xuyên thầm nghĩ, đây là điều mà sư tôn từng nói với hắn, mỗi một lần có thể khấu vấn bản tâm, linh hồn lột xác, hồn phách nguyên thần cũng sẽ có một lần lột xác.
Khấu vấn càng thêm sâu sắc.
Lột xác sẽ càng nhiều.
Mà lần này sự tưởng niệm nồng đậm đối với phụ thân, cùng với việc nhìn lại từng bức tranh mà hắn vẽ được trong hai mươi năm qua, mức độ lột xác có thể so sánh với “Hướng về mặt trời”. Về chuyện mức độ ảnh hưởng của bức tranh "Chúng sinh tướng" đối với hồn phách thì không rõ ràng lắm, bởi vì trước khi vẽ hắn vẫn chưa ngưng tụ nguyên thần, sau khi vẽ xong mới ngưng tụ nguyên thần. Mức độ tăng lên không thể biết rõ.
"Nguyên thân bây giờ của ta, mặc dù có tăng lên, nhưng vẫn chưa thay đổi về chất." Mạnh Xuyên hiểu được, "Ta vẫn chỉ có “lĩnh vực mười trượng” như trước, chỉ có thể cảm ứng trong phạm vi một dặm như trước, khả năng kiểm soát chân nguyên và nhục thân cũng giống như trước."
Hiển nhiên hắn vẫn đang trong quá trình tích lũy, khi tích lũy đủ nhiều mới có thể hoàn toàn lột xác, chuyện này không thể gấp được.
……
Buổi tối, Luận Đạo Phong.
Ngày mà Mạnh Xuyên trở thành Thần Tôn là ngày hai mươi tháng tám, vừa khéo cũng là ngày diễn ra hội luận đạo mười ngày một lần.
“Mạnh Xuyên đại nhân, mời." Người quản sự của Luận Đạo Phong dẫn đường.
Nơi tụ hội ở Luận Đạo Phong bình thường sẽ chia thành hai chỗ, các đệ tử chưa trở thành Thần Tôn sẽ ở một chỗ, các đệ tử Thần Tôn khác ở một chỗ khác.
Mạnh Xuyên là Tân tấn Thần Tôn, đây cũng là lần đầu tiên hắn đi tới nơi mà các Thần Tôn đồng môn tụ hội.
Người quản sự cười nói, "Mỗi lần Tân tấn Thần Tôn tham gia tụ hội, đều có một nghi thức ăn mừng đơn giản, bây giờ bọn ta vẫn đang chuẩn bị, đợi lát nữa là có thể qua đó.”
“Được.”
Mạnh Xuyên kiên nhẫn chờ đợi trong phòng khách.
Chỉ chốc lát sau, có một người hầu ở phía xa gật gật đầu, quản sự liền nói với Mạnh Xuyên: "Mạnh Xuyên đại nhân, bây giờ chúng ta có thể qua đó.”
Dưới sự dẫn dắt, bọn họ đi vào trong một hoa viên, trong hoa viên rộng lớn có gần hai trăm Thần Tôn đang tụ tập, bọn họ chia thành từng nhóm nhỏ trò chuyện với nhau, bỗng nhiên nhìn thấy Mạnh Xuyên được dẫn vào, tất cả các Thần Tôn đều lập tức đứng dậy, mỗi người bưng chén rượu đã được chuẩn bị sẵn từ trước ở bên cạnh lên.
Thần Tôn và phàm nhân tất nhiên khiến cho người ta có một cảm giác khác biệt.
Bọn họ đều có đủ các loại sức mạnh thần bí trong người, Mạnh Xuyên cũng như vậy, hắn cũng có lôi điện và sát khí trong người.
Thậm chí bởi vì tuyệt đại đa số trong nhóm Thần Tôn này đều đã đạt tới Ý Chi Cảnh, khí chất cũng đều rất phi phàm.
Khi mỗi người trong bọn họ đứng dậy, từng người nhìn về phía mình, Mạnh Xuyên cảm giác có một áp lực vô hình.
“Mạnh Xuyên đại nhân." Người hầu đứng cạnh hắn bưng khay gỗ, trên khay gỗ có một chén rượu, rượu trong chén đã được rót đầy.
Mạnh Xuyên lập tức nhận lấy chén rượu.
“Chúc mừng Mạnh Xuyên sư đệ đã vượt qua Sinh Tử Quan, trở thành Thần Tôn." Tất cả Thần Tôn đệ tử đều trang trọng nâng chén chúc mừng.
“Đa tạ các vị sư huynh sư tỷ." Mạnh Xuyên cũng nâng chén lên.
Sau đó bọn họ cùng nhau uống rượu.
Không dễ để trở thành Thần Tôn! Vì vậy việc chúc mừng mỗi một Tân Tấn Thần Tôn, mỗi đời các Thần Tôn ở Nguyên Sơ Sơn đều sẽ làm như thế.
Rất nhiều Thần Tôn đệ tử mỉm cười với Mạnh Xuyên, phần lớn đều ngồi xuống, lại liền tiếp tục tụ tập thành từng nhóm người tán gẫu.
“Mạnh Xuyên sư đệ." Có năm nam nữ đi tới, mỗi người đều là Bất Diệt Cảnh Thần Tôn.
“Kiều Dũng sư huynh." Mạnh Xuyên mở miệng nói, "Chư vị sư huynh sư tỷ.”
Trong năm người này hắn chỉ có quen biết với Kiều Dũng sư huynh, bởi vì Kiều Dũng sư huynh thích kết giao bằng hữu, cũng thường xuyên kết giao đồng môn với “tụ tập đệ tử phàm nhân”.
“Ta tên là Trịnh Xán, bái kiến Mạnh Xuyên sư đệ, đã nghe nói về đại danh của Mạnh Xuyên sư đệ từ lâu, hôm nay mới là lần đầu tiên được nói chuyện với sư đệ.”
“Ta tên là Trịnh Như Ngọc, bái kiến......”
Kiều Dũng và năm sư huynh sư tỷ khác đều khá nhiệt tình, sau đó bọn họ muốn dẫn theo Mạnh Xuyên, quen biết với tất cả Thần Tôn đệ tử ở hội luận đạo! Đây cũng là tục lệ trong tông phái.
So với các đệ tử phàm nhân, đệ tử Thần Tôn đoàn kết hơn, tình cảm cũng tốt hơn.
Bởi vì sau khi rất nhiều người trong số bọn họ đạt tới cấp bậc Bất Diệt Cảnh sẽ phải xuống núi, đi chinh chiến tứ phương! Có một số người, thật sự một đi không trở về.
“Sau khi trở thành Thần Tôn, cũng không khác lắm so với những đệ tử phàm nhân.” Kiều Dũng sư huynh giới thiệu: “Chỉ là có thêm một số chuyện, chuyện đầu tiên, bất cứ khi nào có Tân tấn Thần Tôn, vậy thì nhất định phải đến tham gia hội luận đạo, chúc mừng cho Tân tấn Thần Tôn. Chuyện thứ hai, ngày các Thần Tôn đệ tử vượt qua Cửu Huyền Động để xuống núi, các Thần Tôn đệ tử khác đều phải đến tiễn đưa. Chuyện thứ ba, nếu có Thần Tôn đệ tử chết trận, ngày đó sẽ khắc tên vào Xích Huyết Nhai, nhất định phải có mặt. Ba chuyện này trừ phi thật sự có nguyên nhân đặc biệt, nếu không thì nhất định phải tới.”
Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.
Đối với các Thần Tôn đệ tử, cũng có ba chuyện rất quan trọng.
Trở thành Thần Tôn, xuống núi chinh chiến, chết trận.
"Mạnh sư đệ, đi một chút đi, đi làm quen với những đồng môn khác." Nữ sư tỷ duy nhất là “Trịnh Như Ngọc” lên tiếng, năm vị sư huynh sư tỷ này dẫn theo Mạnh Xuyên bắt đầu đi làm quen với từng nhóm đồng môn, mỗi lần đều phải uống rượu và trò chuyện vài câu, cũng coi như đã quen biết.
……
“Vương sư huynh đối xử với ta vô cùng tốt, thường xuyên chỉ điểm cho kiếm pháp của ta, chúng ta đã cùng luyện kiếm ba năm trên Vạn Kiếm Phong." Một Thần Tôn đệ tử hơi có vẻ chán chường uống rượu, không ngừng nói, "Nhưng mới chỉ xuống núi năm năm từ lúc đó mà thôi, hắn chiến đấu trên chiến trường thành quan ba năm bình an vô sự, sau đó đến trấn thủ một phủ, bảo vệ sự bình yên cho một phương, lại gặp phải một tên Yêu Vương ẩn núp đánh lén rồi mất mạng.”
“Chiến trường thành quan rất nguy hiểm, nhưng bên ngoài đã nguy hiểm. Ở các phủ các thành nhìn có vẻ an toàn, nói không chừng lại có Yêu Vương ẩn núp đi vào.”
"Yêu vương ẩn nấp, dù sao số lượng cũng rất ít, hơn nữa cũng có Phong Hầu Thần Tôn thậm chí là Phong Vương Thần Tôn, thường xuyên tuần tra khắp thiên hạ, giết chết những yêu vương kia. Những yêu vương ẩn nấp thường đều có mục đích nào đó đặc biệt, mới có thể hành động."
"Lữ sư đệ, đệ cũng đừng quá thương tâm, các Thần Tôn đệ tử xuống núi, ai cũng biết sẽ có một ngày mình chết trận, ta tin rằng Vương sư huynh cũng đã chuẩn bị từ lâu." Các Thần Tôn đệ tử khác cũng nói.
Thần Tôn đệ tử kia chán chường lắc đầu nói: “Ta chỉ cảm thấy không cam lòng thay Vương sư huynh mà thôi, lúc huynh ấy ra chiến trường mới vừa cưới vợ, ngay cả con nối dõi cũng không có. Hơn nữa trước đó vài ngày huynh ấy còn gửi thư cho ta, nói trong vòng hai năm huynh ấy nhất định có thể trở thành Đại Nhật Cảnh! Nếu như huynh ấy đạt tới Đại Nhật Cảnh, Yêu Vương ẩn nấp cũng sẽ không làm gì được huynh ấy. Chỉ còn hai năm nữa thôi! Hai năm này, đã mất mạng, Vương sư huynh vốn chỉ người bình thường, tu luyện đến bây giờ khó khăn như thế nào chứ? Ta thật sự rất đau lòng.”
Những đồng môn khác cũng an ủi, nhưng hàng năm Nguyên Sơ Sơn đều có rất nhiều người chết trận, bi thương nhiều hơn cũng dần có thể chấp nhận.
Cũng chỉ có Thần Tôn đệ tử chán chường kia, có tình cảm sâu nặng với Vương sư huynh, có chút bi thương quá mức.
“Chư vị." Năm người Kiều Dũng dẫn Mạnh Xuyên đi tới, "Người này chính là Mạnh Xuyên sư đệ.”
Một nhóm Thần Tôn đệ tử lập tức vội vàng đứng lên.
“Mạnh Xuyên sư đệ, luyện thành Cửu Luyện Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, chúng ta đã nghe đến đại danh từ lâu.”
“Mạnh Xuyên sư đệ, tại hạ là Lưu Hạc Châu.”
Bọn họ cũng bắt đầu trò chuyện đơn giản.
“Lữ Phương sư đệ." Kiều Dũng nói, "Đệ làm sao vậy?”
“Không có gì." Lữ Phương sư đệ chán chường đứng lên, nhìn về phía Mạnh Xuyên, giơ chén rượu lên nói, "Mạnh Xuyên sư đệ, đệ đã luyện thành Cửu Luyện Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, lại luyện thành Hắc Thiết Thiên Thư, đã đứng đầu trong đám Thần Tôn đệ tử chúng ta. Sau này đệ nhất định phải giết chết nhiều Yêu Vương hơn, báo thù cho những đồng môn đã chết.”
“Ta tu hành, chính là vì để giết chết Yêu tộc." Mạnh Xuyên lên tiếng.
“Tốt lắm." Lữ Phương lập tức phấn chấn, nâng chén nói, "Đúng, chúng ta tu hành chính là vì trảm yêu, vì những lời này, chư vị hãy cùng uống.”
“Cùng uống." Những người khác cũng làm theo người tên Lữ Phương này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook