Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 119 Chín năm sau
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 3: Chín năm sau
Mùa hè nắng chói chang, Đông Ninh phủ.
Mạnh Đại Giang bây giờ đã là tộc trưởng của Mạnh thị, năm đại gia tộc Thần Tôn ở Đông Ninh phủ không thể nghi ngờ là do “Mạnh gia” và “Trương gia” cầm đầu! Thậm chí Trương gia lão tổ cũng âm thầm phân phó tộc nhân, ở Đông Ninh phủ, Trương gia sẽ là gia tộc Thần Tôn đứng thứ hai , gia tộc Thần Tôn đứng đầu dâng cho Mạnh gia! Bởi vậy có thể thấy được Mạnh gia hiện giờ hưng thịnh cỡ nào.
Triều đình, cũng để các cao thủ Mạnh gia đảm đương nhiều chức vụ tốt ở Đông Ninh phủ, điều này khiến cho Mạnh gia phát triển không ngừng, có thể nói là thời điểm hưng thịnh nhất của gia tộc hơn ngàn năm qua.
Ngược lại Vân gia là người yếu thế nhất trong năm đại Thần Tôn gia tộc, sau chiến tranh ở Đông Ninh phủ trước đây, Vân gia lão tổ Vân Vạn Hải phải tĩnh dưỡng mười năm, cũng cố gắng bồi dưỡng con cháu của gia tộc, thế nhưng cao thủ bình thường thì có thể bồi dưỡng dễ dàng, nhưng có thể trở thành Thần Tôn thiên tài thì rất khó khăn, số người của Vân gia lại ít, mười năm qua cũng không sinh ra thêm bất kỳ thiên tài nào. Tuy Vân Vạn Hải than thở, nhưng đầu năm ngoái ông ta đã không chút do dự rời quê hương để trở lại chiến trường. Vân Vạn Hải ông, chết cũng phải chết trên chiến trường, điều này cũng khiến cho bốn đại gia tộc Thần Tôn khác sinh lòng kính trọng.
Nhưng nếu Vân Vạn Hải chết đi, quyền thế của Vân gia nhất định sẽ giảm mạnh. Một gia tộc không thể luôn luôn chiếm giữ nhiều địa vị, cái bóng của Thần Tôn nhiều nhất cũng chỉ có thể đảm bảo cho bọn họ có một chút tháng ngày giàu có, hơn nữa theo thời gian, nền tảng của gia tộc sẽ càng ngày càng suy yếu, nếu như vẫn không có cường giả đứng lên, thì việc hoàn toàn suy vong cũng rất bình thường.
Kính Hồ Mạnh phủ.
Mạnh Đại Giang ngồi trên ghế, những năm qua, ông ta lại càng thêm béo. Giờ phút này đầu ngón tay to lớn tráng kiện của ông ta đang cầm một phong thư vui vẻ nhìn, kêu lên với Liễu Dạ Bạch đang ăn dưa hấu bên cạnh: "Dạ Bạch, Dạ Bạch, sau này chúng ta chính là thông gia rồi!"
“Hai đứa nhỏ bọn nó vẫn chưa thành thân." Liễu Dạ Bạch đặt vỏ dưa hấu xuống, lau miệng nói.
“Không phải đã là chuyện chắc như đinh đóng cột sao?" Mạnh Đại Giang mỉm cười nói," Chẳng lẽ huynh có ý kiến gì?”
“Không có ý kiến, ta không có ý kiến.”
Liễu Dạ Bạch cũng dứt khoát, "Ta đã nhìn Mạnh Xuyên lớn lên, Thất Nguyệt gả cho Mạnh Xuyên, ta cũng yên tâm. Chỉ là trong thư Mạnh Xuyên và Thất Nguyệt đều nói, bọn nó dự định sau khi xuống núi mới thành thân.”
“Ở trên núi thành thân không được sao." Mạnh Đại Giang cảm thán nói, "Bọn nó đều là Thần Tôn, cần gì phải để ý những tục lễ này.”
"Nguyên Sơ Sơn chính là thánh địa, cho dù ta và huynh lên núi cũng không thể ở lại quá lâu." Liễu Dạ Bạch nói, “Hai đứa nhỏ muốn tổ chức đại hỉ náo nhiệt một chút, mời thân hữu ở khắp nơi, rất nhiều thân bằng hảo hữu sẽ không thể lên núi. Cho nên vẫn nên xuống núi làm sau thì tốt hơn, suy nghĩ của hai tiểu bối bọn nó cũng coi như cẩn thận.”
Mạnh Đại Giang gật đầu cười nói: "Được rồi, tùy hai người bọn nó, bây giờ ta đang chờ ôm tôn tử tôn nữ (cháu trai cháu gái) đây.”
“Chuyện bọn nó quyết định thành thân tạm thời phải giữ bí mật." Liễu Dạ Bạch thấp giọng nói, "Huynh cũng biết, đám người Liễu gia vẫn muốn Thất Nguyệt nhận tổ quy tông. Ở Nguyên Sơ Sơn, bọn họ không dám đến quấy rầy. Nếu xuống núi, chuyện thành thân công khai sớm, Liễu gia nhất định sẽ kiếm chuyện. Tuy rằng chúng ta không sợ Liễu gia, nhưng đại hỉ sự như thành thân này, tốt nhất vẫn nên tránh những chuyện phiền toái này.”
“Ừm, yên tâm, ta giữ kín như bưng. Bọn nó định xuống núi thành thân, nhất định giữ bí mật." Mạnh Đại Giang nói ngay.
“Cũng không biết bao giờ hai người bọn nó xuống núi. "Liễu Dạ Bạch nói.
“Trong thư có nói, Xuyên nhi đang tu luyện Hắc Thiết Thiên Thư, không có ý cảnh truyền thừa, chuyện tu luyện vô cùng khó khăn." Mạnh Đại Giang nói, "Có lẽ vẫn còn phải thêm chút thời gian.”
“Tu luyện Hắc Thiết Thiên Thư rất khó, nhưng cũng rất lợi hại.” Liễu Dạ Bạch nói: “Tốn thời gian nhiều một chút cũng đáng.”
“Đúng." Trong mắt Mạnh Đại Giang cũng có chờ mong.
Hai trưởng bối bọn họ tự nhận tiềm lực tu hành yếu kém, chỉ sợ Mạnh Tiên Cô, Vân Vạn Hải là những Thần Tôn bình thường, cũng đặt hy vọng trên người Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt.
……
Nguyên Sơ Sơn, Vạn Lôi Phong.
Vạn Lôi Phong là một trong mười ngọn núi cao nhất trong vô số ngọn núi ở Nguyên Sơ Sơn, nơi này khá đặc biệt, bản thân ngọn núi có một tia chớp đánh xuống trong thời gian dài, có thiên lôi có thể đánh xuống một cách ngẫu nhiên, cho nên quanh năm ít dấu chân người, quản sự và tôi tớ phàm nhân lại càng không dám tới gần.
Trên đỉnh Vạn Lôi Phong, quá mức lạnh lẽo, cho dù thỉnh thoảng có thiên lôi đánh xuống, cũng vẫn bị bao phủ bởi một lớp băng tuyết.
Một nam tử thanh niên mặc áo bào màu xanh nhạt đang khoanh chân ngồi trên đỉnh núi, nơi này là chỗ cao nhất của ngọn núi, có thể quan sát tầng mây phía dưới, cũng nhìn thấy bầu trời xanh thẳm. Chỉ thấy xung quanh thanh niên nam tử này "xẹt xẹt xẹt" rung chuyển, có sấm sét nổ tung trong hư không, từng sấm chớp như rắn đến từ hư không, không ngừng đi vào trong cơ thể của nam tử thanh niên.
“Vạn Lôi Phong, phần lớn những đệ tử khác đều không muốn đến, nhưng lại là bảo địa của đệ tử Lôi Điện Thần Thể nhất mạch.” Mạnh Xuyên chậm rãi mở mắt ra, trong mắt cũng có sấm chớp lóe lên, sau đó lập tức thu lại, "Ta đã tu luyện ở đây nửa canh giờ, tương đương với việc tu luyện trong động phủ năm sáu canh giờ, còn tiết kiệm được không ít Thiên Tinh Đan.”
Đệ tử Lôi Điện Thần Thể nhất mạch đến Vạn Lôi Phong tu luyện, phần lớn đều sẽ tu luyện ở giữa sườn núi, chỉ có đệ tử luyện thành “Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể” mới dám lên đỉnh núi tu luyện, bởi vì thiên lôi thỉnh thoảng sẽ đánh xuống, đều đánh vào khu vực đỉnh núi! Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể vốn mượn sức mạnh của thiên lôi để luyện thành, là những người không sợ thiên lôi nhất.
“Lên núi nhiều năm như vậy, đến gần đây ta mới ngộ ra đao hồn, quả thật không dễ." Mạnh Xuyên âm thầm cảm khái.
Hồn Chi Cảnh, gần như là vô vọng đối với những Thần Tôn bình thường. Cho dù trong khi tu luyện Thần Tôn Thể hạ phẩm có thể trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, thường cũng chỉ đạt đến “đỉnh phong của Ý Chi Cảnh”.
Đệ tử Nguyên Sơ Sơn nổi danh cường đại, nhưng tuyệt đại đa số cũng chỉ tu luyện đến Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, đao pháp, kiếm pháp, tài nghệ tu luyện đến “Hồn Chi Cảnh” chính là cực hạn.
Bọn họ có ý cảnh tuyệt học Thần Tôn dẫn dắt, ngắn thì mất từ hai đến ba mươi năm, dài thì mất từ ba đến năm mươi năm mới có thể ngộ được “Hồn Chi Cảnh”.
Như Mạnh Xuyên, Tiết Phong, Tiêu Vân Nguyệt, những người tu luyện tuyệt học Hắc Thiết Thiên Thư này, không có ý cảnh truyền thừa, chỉ đơn thuần là dựa vào sự tìm tòi của bản thân, mặc dù có thiên tư cực cao, thì muốn đạt tới “Hồn Chi Cảnh” vẫn gian nan vô cùng.
Tiết Phong, mười lăm tuổi ngộ ra “Kiếm ý”, hai mươi ba tuổi ngộ ra “Kiếm hồn”, mất một khoảng thời gian hơn tám năm, đã là kỳ tài tuyệt thế.
Tiêu Vân Nguyệt, hai mươi mốt tuổi ngộ ra Ý Chi Cảnh, ba mươi sáu tuổi ngộ ra Hồn Chi Cảnh, ước chừng mất mười lăm năm mới ngộ ra Hồn Chi Cảnh. Nhưng cũng đã mất ít thời gian hơn so với những đệ tử Nguyên Sơ Sơn bình thường, hơn nữa nàng ta còn không có ý cảnh dẫn dắt, cũng đã rất phi phàm. Hai năm trước nàng ta cũng đã xuống núi.
Mạnh Xuyên, mười chín tuổi ngộ ra “Đao ý”, năm nay hai mươi chín tuổi cuối cùng cũng ngộ ra “Đao hồn”, mất trọn vẹn mười năm! Đó là vì “lĩnh vực mười trượng” của hắn có thể cảm ứng rõ ràng mỗi chiêu đao pháp của bản thân, hiệu suất tu luyện cực cao. Nếu như không có lĩnh vực mười trượng, chỉ sợ hắn đã mất thời gian không kém gì Tiêu Vân Nguyệt.
“Sau khi ta trở thành Bất Diệt Cảnh Thần Tôn, đã từng khẩn cầu sư tôn, ban cho ta Tâm Ý Đao của Hắc Thiết Thiên Thư, để ta tiếp nhận truyền thừa." Mạnh Xuyên thầm nghĩ, "Nguyên thần của ta, đủ để chịu đựng truyền thừa. Chỉ cần có được truyền thừa, sẽ có ý cảnh dẫn dắt! Chuyện tu hành đao pháp của ta có thể nhanh hơn nhiều. Nhưng sư tôn lại nói...... để ta tự mình tìm tòi, dựa vào sự tìm tòi của chính mình để đạt tới Đao Hồn Cảnh, mới cho phép ta tiếp nhận truyền thừa.”
“Dựa vào bản thân tìm tòi, ngộ ra đao hồn! Sau này khi trở thành phong hầu, phong vương sẽ càng hữu ích hơn.” Mạnh Xuyên thầm than: "Ta cũng hiểu rằng sư tôn sẽ không lừa ta, nhưng ngài cũng đã để ta kẹt ở đao ý đỉnh phong, một kẹt liền kẹt năm năm.”
Mười chín tuổi hắn ngộ ra đao ý, hai mươi hai tuổi đao ý đại thành, hai mươi bốn tuổi đao ý đỉnh phong. Sau đó lại bị kẹt lại.
Đột phá đại bình cảnh là chuyện khó khăn nhất.
Cho đến gần đây hắn mới đột phá.
“Chỉ một chút nữa thôi, các phương diện tu hành ta đều không từ bỏ, cũng đã luyện thành lôi điện ma văn.” Mạnh Xuyên khẽ gật đầu, "Có thể lại xông vào Cửu Huyền Động rồi.”
Vút!
Thân ảnh của hắn vừa động, liền hóa thành một tia chớp.
Tia chớp trực tiếp xẹt qua mặt ngoài Vạn Lôi Phong, đi thẳng một đường đến vị trí giữa sườn núi, nhảy tiếp một cái, tia chớp lóe lên đã bay hơn một dặm, trực tiếp đáp xuống một ngọn núi khác, sau vài lần lóe lên đã nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.
Xét về tốc độ, chỉ sợ hiện giờ trên Nguyên Sơ sơn chỉ có lác đác vài Thần Tôn cổ xưa có thể hơn Mạnh Xuyên một bậc, ít nhất là phần lớn những Phong Hầu Thần Tôn đều không có tốc độ đáng sợ như thế này.
……
“Vút.”
Cửa vào sơn động yên tĩnh, một tia chớp đáp xuống, xuất hiện thân hình của Mạnh Xuyên.
“Cửu Huyền động." Mạnh Xuyên nhìn ba chữ to phía trên hang động, Cửu Huyền động vô cùng thần bí, cũng là nơi mỗi đệ tử đều phải vượt qua, sau khi vượt qua mới có tư cách xuống núi.
Những năm gần đây Mạnh Xuyên đã đến đây rất nhiều lần.
Cho dù không thể vượt qua, cũng có thể chiến đấu hết sức một trận.
Mạnh Xuyên bình tĩnh đi vào Cửu Huyền động, nhìn như hang động bình thường, nhưng lại có một sức mạnh vô hình ngăn cản chính mình, sau khi chính mình hoàn toàn vượt qua trở ngại, liền nhìn thấy một thế giới rộng lớn, trong thế giới này là một vùng đỏ sậm.
Trong màng thế giới màu đỏ sậm, có một thân ảnh đáp xuống, là một tên Lang yêu mặc áo bào trắng, con lang yêu này còn cầm quyển sách, nhìn rất có khí chất, ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Xuyên, cười nhạo nói: "Tiểu tử, ngươi lại tới nữa sao?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook