Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 118 Xuất chinh

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 2: Xuất chinh

Mạnh Xuyên và năm vị sư huynh sư tỷ làm quen với đồng môn ở khắp nơi, còn ở một góc trong vườn.

Tiền Ngọc, Phục Xương, Bách Nghi và tám Thần Tôn đệ tử khác đang tụ tập.

"Vị Mạnh sư đệ của chúng ta này, thật sự lợi hại, lên núi hơn một năm, đã tu luyện thành Cửu Luyện Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, lại luyện thành Hắc Thiết Thiên Thư, không hề thua kém vị ngũ công tử nhà An Hải Vương gia kia." Có một thanh niên tuấn tú phong lưu phóng khoáng phe phẩy cây quạt than thở.

“Trong số những đệ tử hai mươi năm gần đây, quả thật Mạnh Xuyên, Tiết Phong là xuất sắc nhất.”

“Bọn họ đều là những người có hi vọng trở thành Phong Hầu Thần Tôn.”

Mọi người đều tán thưởng.

Bởi vì bọn họ đã từng thử pháp môn Thần Tôn siêu phẩm, từng thử Hắc Thiết Thiên Thư không có ý cảnh truyền thừa, đều biết rõ hai con đường này khó khăn thế nào.

Không có ý cảnh truyền thừa, nghĩa là một khoảng thời gian rất dài sau này đều phải tự mình chậm rãi tìm tòi! Con đường tu hành sẽ rất gập ghềnh. Dựa theo thuyết pháp của Nguyên Sơ Sơn, trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, hơn nữa ngưng tụ Nguyên Thần sau đó sẽ có thể tiếp nhận truyền thừa của Hắc Thiết Thiên Thư một cách hoàn chỉnh. Mà trên thực tế, cả đời này của tuyệt đại đa số đệ tử của Nguyên Sơ Sơn, cũng chỉ có thể trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, nhưng không thể ngưng tụ được Nguyên Thần.

Cả đời của tuyệt đại đa số đệ tử đều không thể tiếp nhận truyền thừa của Hắc Thiết Thiên Thư, cả đời không có ý cảnh dẫn dắt? Tiến bộ sẽ chậm đến mức nào chứ?

Bọn họ đã thử cả hai con đường này, sau khi cảm thấy mình không phù hợp, hầu hết mọi người sẽ từ bỏ ngay lập tức.

“Chư vị." Tiền Ngọc nghe thấy những người chung quanh khen ngợi Mạnh Xuyên, cuối cùng lên tiếng, "Ta đã từng làm một chuyện đáng xấu hổ.”

“Chuyện đáng xấu hổ sao?" Những người khác đều sửng sốt.

“Đúng vậy.”

Tiền Ngọc cũng không giấu diếm, nói thẳng, "Khi đó Mạnh Xuyên vừa mới lên núi nửa năm, cũng không có danh tiếng. Lúc ta đi bái phỏng Liễu Thất Nguyệt sư muội, tình cờ gặp được Mạnh Xuyên, ta liền lấy thân phận sư huynh nói với đệ ấy vài câu, nói cho đệ ấy biết rằng việc tu luyện thần tôn thể siêu phẩm khó khăn như thế nào, lãng phí thời gian quá lâu lại không thu hoạch được gì, rất không đáng. Khuyên đệ ấy nên từ bỏ thì hãy từ bỏ.”

“Ngươi khuyên Mạnh Xuyên sư đệ từ bỏ sao?”

“Tiền Ngọc, người còn khuyên đệ ấy từ bỏ sao?" Những người khác lập tức đều nở nụ cười.

“Ta nào biết." Tiền Ngọc bất đắc dĩ nói, "Lúc ta nói những lời đó, đệ ấy vẫn chưa có nhiều thành tựu. Nhưng chỉ vẻn vẹn hai tháng sau, đệ ấy đã bắt đầu luyện Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể lần thứ tám, cũng tu luyện thành công Hắc Thiết Thiên Thư. Ngẫm lại lời nói lúc trước, ta cảm thấy mình thật mất mặt, bình thường sẽ tránh mặt đệ ấy.”

“Đoán chừng lát nữa Mạnh Xuyên sư đệ sẽ tới, ngươi có muốn trốn thêm một chút không?”

“Khi đệ ấy đến, ngươi hãy đi vào nhà xí.”

“Chúng ta sẽ nói, Tiền Ngọc sư huynh không còn mặt mũi nào gặp đệ, trốn vào nhà xí." Những người khác đều trêu ghẹo nói.

Tiền Ngọc bất đắc dĩ nhìn những đồng môn này.

“Đúng rồi, ta đã quyết định." Tiền Ngọc nói, "Trong tháng này ta sẽ vượt qua Cửu Huyền động, mười lăm tháng chín sẽ xuống núi.”

“Nhanh như vậy sao?” Phục Xương không nhịn được nói, "Tiền Ngọc sư huynh, không phải huynh đã nói, chúng ta cùng xuống núi sao? Ta đã từng thử vượt qua Cửu Huyền Động, thực lực của ta vẫn còn thiếu chút nữa, có lẽ còn cần khoảng ba đến bốn tháng.”

“Đúng vậy, không phải đã nói, nhóm chúng ta cùng đi sao?”

Ở đây có tổng cộng mười một Thần Tôn đệ tử, có một vài người đã có thực lực vượt qua Cửu Huyền Động, còn có số khác chỉ còn thiếu một chút, bọn họ đều đã ước định rằng, trước cuối năm nay sẽ cùng nhau xuống núi!

Chuyện này ở Nguyên Sơ Sơn là vô cùng bình thường, nếu như đồng thời có nhiều Thần Tôn đệ tử xuống núi, bình thường sẽ sắp xếp hai đến ba đồng môn đi cùng nhau đến một chiến trường thành quan.

Nguyên Sơ Sơn cũng nắm rất rõ sự tiến bộ về thực lực của những đệ tử này, độ khó khảo nghiệm đối với người có thiên tư bình thường cũng khá thấp, thiên tư càng cao thì độ khó càng cao. Tuy rằng những người có thực lực yếu kém có thể vượt qua Cửu Huyền Động, nhưng tự biết là thực lực không đủ, sẽ tu luyện trên núi thêm mấy tháng, Nguyên Sơ Sơn cũng không quan tâm đến chuyện đó, trừ phi kéo dài quá lâu, Nguyên Sơ Sơn mới có thể chủ động thúc giục.

"Ta đợi ở Nguyên Sơ Sơn đủ rồi, đã đợi hơn mười năm rồi." Tiền Ngọc nói, "Bây giờ ta chỉ muốn nhanh chóng xuống núi, đạt được những công lao lớn!"

Những đồng môn khác cũng đều trầm mặc.

“Thôi, tháng này ta cũng sẽ vượt qua Cửu Huyền động, tháng sau chúng ta cùng nhau xuống núi.”

“Ta cũng đi cùng.”

“Các ngươi thực lực kém nên tu luyện thêm mấy tháng nữa, ta cũng sẽ đi cùng. Ta đã ở trên núi hơn ba mươi năm, cũng nên xuống núi.”

Những người có thực lực vượt qua Cửu Huyền Động, dẫn đầu là Tiền Ngọc, không thể nhịn được nữa.

Ở trên núi nhiều năm, ai không muốn đi kiến công lập nghiệp? Xuất thân từ gia tộc Thần Tôn cổ xưa, cũng muốn cho những người đứng đầu gia tộc thấy được năng lực của bản thân!

“Được, chư vị huynh đệ tỷ muội cùng đi." Tiền Ngọc hào khí vạn trượng nói, "Chúng ta so ra chỉ kém những người như Tiết Phong, Mạnh Xuyên, không cầu có thể phong hầu, ít nhất cũng phải phong bá chứ.”

“Đúng rồi, Phong bá!”

“Đầu tiên là phong bá, nói không chừng cũng có thể phong hầu, phong vương.”

Những Thần Tôn trẻ tuổi đều tràn ngập chờ mong.

Phong bá, lập được công lao đạt tới “năm trăm vạn đại công” thì sẽ được phong bá! Tuy rằng bá tước vị thấp hơn hầu tước vị một chút, nhưng cũng đã rất hiếm có, Thường thì mười Đại Nhật Cảnh Thần Tôn chỉ có một người có thể phong bá, đó đều là những người có công huân cực cao, đây cũng là một phần vinh quang to lớn.

“Vốn đã nói cùng nhau xuống núi, bây giờ năm người các ngươi lại xuống núi trước.”

“Ai bảo các ngươi tu luyện chậm.”

Bọn họ trêu ghẹo cười.

Nhóm Mạnh Xuyên cũng nhanh chóng tới đây.

“Mạnh Xuyên sư đệ, mười một người này đều là sư huynh sư tỷ sắp xuống núi gần đây." Kiều Dũng mỉm cười giới thiệu, "Bọn họ đều chắc chắn sẽ vượt qua Cửu Huyền động trong năm nay.”

Mạnh Xuyên cũng quen biết với các sư huynh sư tỷ này, hắn cũng đã từng gặp vị Tiền Ngọc sư huynh kia.

Tiền Ngọc chủ động nói: "Mạnh Xuyên sư đệ, trước đây ta từng có chút vô lễ, lúc này ta nhận lỗi với đệ.”

“Tiền Ngọc sư huynh đã có lòng tốt chỉ điểm cho ta vài câu, không thể coi là vô lễ." Mạnh Xuyên mỉm cười nói, chuyện lúc trước hắn quả thật chưa từng để ý, hơn nữa hắn có thiện ý rất lớn đối với mỗi một Thần Tôn Nhân tộc, bởi vì mỗi Thần Tôn Nhân tộc đều sẽ cống hiến cả đời cho Nhân tộc, bao gồm cả những người như Tiền Ngọc sư huynh cũng sẽ đi chinh chiến, rất ít người có thể bình yên sống hết quãng đời còn lại.

Ôm thiện ý với Thần Tôn Nhân tộc, ôm sát ý với Yêu Vương, đây là thái độ của Mạnh Xuyên.

Cho nên chỉ cần không phải chuyện quá lớn, hắn cũng sẽ không để ý.

“Ha ha, tấm lòng của sư đệ còn rộng lớn hơn ta, sư huynh bội phục." Tiền Ngọc nâng chén cười nói, "Tháng sau ta sẽ xuống núi, đến lúc đó sư đệ nhất định phải tới.”

“Ta tất nhiên sẽ đi." Mạnh Xuyên gật đầu.

……

Hơn nửa tháng sau, ngày mười lăm tháng chín, là tháng này Thần Tôn đệ tử đã thống nhất sẽ xuống núi.

“Bách sư huynh và Tiền sư huynh, hôm nay bọn họ sẽ xuống núi ra chiến trường, ta cũng phải tiễn bọn họ." Liễu Thất Nguyệt cũng nói, các đệ tử phàm nhân bình thường sẽ không tham gia vào những chuyện này. Nhưng Bách Nghi, Tiền Ngọc và Liễu Thất Nguyệt đều là đệ tử của Thiên Tinh Hầu, quan hệ gần gũi hơn nhiều, cũng phải đi tiễn.

“Đi thôi, chúng ta cùng đi." Mạnh Xuyên mỉm cười nói.

Hai người bọn họ cùng nhau xuống Cảnh Minh Phong, đi tới Xích Huyết Nhai của Sùng Hoàng Phong.

Xích Huyết Nhai này, cũng là nơi đệ tử xuất chinh.

Lần này có khoảng sáu Thần Tôn đệ tử cùng nhau xuống núi.

“Khúc sư huynh, cây búa này của huynh không tầm thường đâu.”

“Ha ha, đây chính là thần binh địa cấp, lần này xuống núi...... chỉ có thần binh ta có được trong hang động thần binh là tốt nhất." Một vị đại hán cường tráng mặc áo giáp, một tay cầm một cây búa lớn màu đỏ sậm nặng hơn ngàn cân, đắc ý vung lên khoe khoang.

Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt vừa tới Xích Huyết Nhai đã thấy cảnh này.

“Thần binh địa cấp?” Ánh mắt của Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt đều trở nên nóng bỏng, chỉ có những Thần Tôn đệ tử sau khi vượt qua Cửu Huyền Động, mới có thể chọn áo giáp y bào cùng với thần binh! Thần binh trong hang động thần binh hoàn toàn dựa vào duyên phận, đầu tiên là "Thần Binh Chọn Chủ", Thần Binh sẽ chủ động bay lên vì đệ tử Thần Tôn, Thần Binh yếu cũng sẽ chủ động hạ xuống.

Các thần binh mạnh cũng không lùi bước, lúc này đệ tử Thần Tôn sẽ đưa ra lựa chọn.

Những đệ tử vừa xuống núi đều có thực lực yếu, hầu hết đều đạt được thần binh nhân cấp, khả năng xuất hiện thần binh địa cấp là cực thấp. Tuy nói là dựa vào duyên phận, nhưng việc thần binh cường đại chọn Thần Tôn đệ tử nhỏ yếu làm chủ, khả năng rất thấp.

Mười Thần Tôn đệ tử xuống núi mới có một người có được Thần Binh Địa Cấp.

Thần binh địa cấp, là đủ để cho Phong Hầu Thần Tôn dùng trong những trận chiến sinh tử, thần binh thiên cấp càng đủ để cho Phong Vương Thần Tôn chiến đấu sinh tử. Không giống như những pháp môn tuyệt học kia, tất cả mọi người có thể tùy ý chọn lựa. Thần binh quý hiếm hơn nhiều! Hầu hết những thần binh đều là truyền thừa từ các đời trước, chủ nhân cường đại sử dụng lâu dài mới có thể khiến thần binh càng thêm thần dị bất phàm.

“Sơn chủ đến rồi." Các đệ tử Thần Tôn cũng dần an tĩnh lại.

Nguyên Sơ sơn chủ, Dịch trưởng lão cùng đi tới, nhìn về phía sáu Thần Tôn đệ tử sắp xuống núi, đều mang vẻ mặt tươi cười.

“Ha ha, lưu lại hình ảnh trước đi." Nguyên Sơ sơn chủ mỉm cười.

Các đệ tử Thần Tôn khác đều lui ra, chỉ để lại sáu người kia đứng đó.

Tiền Ngọc, Bách Nghi, Khúc Khuê và sáu Thần Tôn đệ tử đều đứng yên, sửa sang lại áo giáp y bào của mình, mỗi người đều có khí chất riêng, hoặc là vác rìu lớn, hoặc là đeo trường kiếm trên lưng, trong mắt mỗi người đều có hưng phấn và chờ mong. Hình ảnh này sẽ lưu truyền hơn ngàn năm vạn năm! Cho dù tương lai bọn họ già rồi chết đi, vẫn sẽ lưu lại hình ảnh xuống núi chinh chiến lúc trẻ ở Lưu Ảnh Bích này, cho nên cả nhóm đều rất nghiêm túc.

“Được rồi, đã để lại ấn ký." Nguyên Sơ sơn chủ gật đầu, "Cho các ngươi thời gian một chén trà, mau chóng xuống dưới chân núi hội hợp với Thiên Tinh Hầu, lần này Thiên Tinh Hầu sẽ đưa các ngươi tới thành quan.”

“Vâng.”

Sáu Thần Tôn đệ tử cung kính nói.

“Chư vị sư đệ sư muội, chúng ta xuống núi trước.”

“Ha ha, các ngươi cứ từ từ tu luyện, chúng ta đi giết Yêu Vương trước." Bọn họ cười lớn, trò chuyện vài câu đơn giản cùng một số đồng môn quen biết, dặn dò vài câu.

“Bách sư huynh, Tiền sư huynh, xuống núi cẩn thận." Liễu Thất Nguyệt cũng nhắc nhở.

“Yên tâm đi, tiểu sư muội.”

Bách Nghi, Tiền Ngọc đều mỉm cười.

Sớm thôi.

Sáu Thần Tôn nhanh chóng xuống núi.

Nguyên Sơ sơn chủ, Dịch trưởng lão cũng lặng lẽ quan sát từ đằng xa.

“Lại có thêm sáu đệ tử xuống núi." Dịch trưởng lão nhẹ giọng nói.

“Bọn họ sẽ giết Yêu Vương, che chở cho tính mạng của vô số người." Nguyên Sơ sơn chủ cũng nói.

Mà giờ phút này Mạnh Xuyên cũng nhìn về phía xa, trong lòng nhiệt huyết sôi trào, hắn cũng rất chờ mong ngày mà chính mình xuống núi, thật sự giết yêu quái và thủ hộ một phương.

……

Thời gian ở trên núi, mỗi một đệ tử đều tu luyện chăm chỉ.

Nguyên Sơ Sơn cũng chú ý đến tiến bộ của từng đệ tử, lựa chọn con đường tu hành thích hợp nhất cho bọn họ, dốc sức bồi dưỡng bọn họ.

Mạnh Xuyên cũng tranh thủ từng giây từng phút thời gian để tu hành, hắn hiểu rất rõ, rất nhiều Thần Tôn xuống núi đang chinh chiến, chống đỡ một vùng trời, mới có thể để cho bọn họ không bị bất kỳ chuyện gì quấy nhiễu mà chỉ chuyên tâm tu luyện.

Xuân đi xuân lại tới.

Năm này qua năm khác.

Từng nhóm Thần Tôn liên tiếp xuống núi, hàng năm cũng đều có đệ tử mới nhập môn.

Đảo mắt đã chín năm trôi qua, Mạnh Xuyên lên núi tu hành cũng đã gần mười một năm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...